Cuối tháng 8 năm 1945, Bác Hồ từ chiến khu Việt Bắc trở về Hà Nội để hoàn thiện bản Tuyên ngôn Độc lập huyền thoại - sự kiện đánh dấu sự ra đời của nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đó mọi người ơi! Những giá trị lịch sử này cực kỳ quan trọng và các bạn trẻ chúng mình cần phải biết đến nha!
Thật ra ít người biết rằng, nơi Bác đặt chân đầu tiên khi về Hà Nội lại là một căn nhà khá kín đáo tại phường Phú Thượng (Tây Hồ, Hà Nội). Đây là nhà của cụ Nguyễn Thị An, giờ đang được ông Công Ngọc Dũng - cháu nội cụ An - gìn giữ cẩn thận. Nơi đây không chỉ lưu giữ những kỷ vật, tài liệu quý hiếm, mà còn có cả những câu chuyện "sống động" về Bác Hồ được ông Dũng nhớ từ lời kể của bà nội và cha mình.
Ông Công Ngọc Dũng vẫn hàng ngày hương khói, lau dọn và tuyên truyền những giá trị tốt đẹp của lịch sử nước nhà.
Trải qua bao nhiêu biến cố lịch sử, căn nhà cổ này vẫn được các thế hệ trong gia đình giữ gìn, chăm sóc từng món đồ, kỷ vật liên quan đến Bác. Từ cổng vào nhà, nền gạch lát ở sân đến những hiện vật quan trọng như chiếc sập gỗ, chiếc trường kỷ nơi Bác làm việc và nghỉ ngơi, chiếc phản của đồng chí Trần Đăng Ninh (người tháp tùng Bác)... tất cả đều được bảo tồn nguyên vẹn đến giờ!
Ngôi nhà là niềm tự hào của gia đình
Ngôi nhà có tuổi đời gần 100 năm được gìn giữ gần như nguyên vẹn.
Ông Công Ngọc Dũng vẫn nhớ như in những câu chuyện về Bác mà bà nội và cha kể lại. Ông chia sẻ: "Vào năm 1945, ngôi nhà từng là nơi trú ẩn, liên lạc, cung cấp lương thực cho các cán bộ cách mạng. Suốt thời gian đó, mọi người trong nhà đều giữ kín bí mật, không làm mất tài liệu và chu cấp đầy đủ theo khả năng cho các đoàn cán bộ. Chính vì vị trí kín đáo, nằm trong vùng an toàn nên đồng chí Hoàng Tùng (cán bộ cách mạng hoạt động ở xã Phú Thượng lúc đó) đã chọn ngôi nhà làm điểm dừng chân của Bác Hồ trong ba ngày đầu khi người từ chiến khu Việt Bắc về thủ đô".
Chiều 23/8/1945, một đoàn cán bộ gồm hơn 10 người từ chiến khu Việt Bắc về. Gia đình không được báo trước về sự xuất hiện của Bác, chỉ nghĩ đây cũng là đoàn cán bộ thông thường. Nhưng hôm đó, ông Công Ngọc Kha (bố của ông Dũng) thấy đoàn có thái độ trang nghiêm hơn, lặng lẽ hơn, trong đó có một ông cụ khác hẳn mọi người, thân hình gầy yếu như mới qua cơn ốm.
"Theo lời bố tôi kể, cụ làm việc siêng năng lắm, không ăn được cơm chỉ ăn cháo, làm việc đến rất khuya, sáng dậy sớm tập thể dục rồi lại vào ngồi đánh máy. Dù bận rộn vậy nhưng ông cụ vẫn dành thời gian rèn luyện sức khỏe và dạy chị gái tôi tập hát, tập đếm nữa đó", ông Dũng hồi tưởng lại.
Ông Dũng kể tiếp, chiều 25/8 trước khi ra về ông cụ mời cả gia đình lại, nói lời cảm ơn vì đã chăm lo, giúp đỡ đoàn cán bộ và hẹn một ngày nào đó sẽ trở lại. Đến 2/9/1945, khi đi dự buổi mít tinh khổng lồ, thấy ông cụ trên khán đài mọi người mới ngờ ngợ như từng thấy ở nhà mình. Về đến nơi, đồng chí Hoàng Tùng mới thông báo ông cụ đó chính là Bác Hồ! Lúc đó cả nhà vỡ òa luôn, niềm vui của ngày Độc lập được nhân lên gấp bội phần!
Hơn 9 giờ sáng 24/11/1946, sau khi dự Khai mạc Hội nghị Văn hóa toàn quốc, Bác Hồ quay lại thăm nhà cụ An lần thứ 2. Lần này gia đình đã được báo trước về sự xuất hiện của Chủ tịch Hồ Chí Minh.
"Về tới nơi, Bác Hồ hỏi bố tôi về ông nội và bảo mời ông cụ xuống gặp. Ông nội tôi khi xuống sân, nhìn thấy Bác thì chuẩn bị dựng gậy vào cây hoa mộc để chắp tay vái. Thấy vậy Bác đi rất nhanh ra nói: 'Không không, bây giờ cách mạng rồi, chúng mình đều là anh em cả, không còn như chế độ thực dân trước đây nữa'. Rồi Bác và ông tôi dắt tay nhau vào nhà", ông Công Ngọc Dũng kể về những hành động cực kỳ ân cần và bình đẳng của Bác với nhân dân.
Không chỉ bố và ông nội của ông Dũng được tiếp xúc với Bác, bà Công Thị Mai (chị gái ông Dũng) còn được Bác Hồ ôm, bế và dạy tập đếm, tập hát nữa đó! Khi nhớ lại câu chuyện này, ông Dũng rất xúc động và tỏ ra tiếc nuối vì lúc đó ông chưa được sinh ra.
"Bằng mọi giá phải giữ lại ngôi nhà"
Các bạn trẻ hăng hái, chú tâm dõi theo lời kể vô cùng cuốn hút của ông Dũng.
Năm 1990, ông Công Ngọc Dũng được tiếp quản ngôi nhà, nhiều người trong dòng họ khuyên ông nên bỏ căn nhà đi. Tuy nhiên, bằng mọi giá, ông đã kiên quyết giữ lại ngôi nhà và sẵn sàng hiến tặng cho nhà nước để làm di tích lịch sử về Bác Hồ. Ông nói: "Có chật thì ở chật, rộng thì ở rộng, riêng ngôi nhà này phải để làm chỗ thờ Bác, bằng mọi giá phải giữ lại". Nghe mà thấy thấm quá!
Không phụ tấm lòng của ông Dũng, đến nay ngôi nhà đã được xếp hạng Di tích Lịch sử cấp Quốc gia rồi nha! Ông Công Ngọc Dũng không chỉ là người dốc sức trông coi, gìn giữ ngôi nhà suốt hơn 20 năm qua, mà còn giới thiệu di tích cho các đoàn khách tham quan. Không những thế, ông còn kêu gọi cả gia đình, vợ con cùng góp sức. Mỗi khi đến dịp kỷ niệm ngày Bác về thăm hay di tích tổ chức sự kiện lớn, cả đại gia đình - từ bác, cô, chú, anh, chị, em trong nhà ông Dũng - đều xắn tay vào làm việc cực tích cực!
Về sau này, ông Dũng mong muốn các con, các cháu mình ngoài việc làm ăn ra thì cũng dành một khoảng thời gian, một góc trong đầu, trong tim cho di tích ý nghĩa này nhé!
Nguồn: svvn.tienphong.vn