Một hành động nhỏ nhưng đầy tình thương của người ông đã chạm đến trái tim không chỉ cô giáo mà còn hàng triệu netizen
Tại thành phố Nghi Thành (tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc), một bạn học sinh tiểu học vừa nhận về điểm 44/100 trong bài kiểm tra Toán. Khi cô giáo đang ngồi chấm bài, chuẩn bị note lại từng lỗi sai để giảng lại cho lớp thì bỗng thấy một dòng chữ viết bằng mực đen khiến cô phải dừng lại:
"Chào cô giáo. Gặp phải học sinh kém chắc cô sẽ thấy buồn lòng. Mong cô thông cảm".
Nét chữ còn run run, hơi nguệch ngoạc, có vài chỗ sửa lại nhưng từng chữ đều ngay ngắn, cẩn trọng vô cùng. Cô Khâu - cô giáo trong câu chuyện này kể lại, lúc đọc được lời nhắn cô bỗng thấy sống mũi cay cay Là giáo viên, cô hiểu rõ hoàn cảnh của từng học trò trong lớp. Em học sinh này có bố mẹ đi làm xa quanh năm, việc học và cuộc sống hằng ngày chủ yếu do ông nội lo. Em hơi nghịch, đôi khi lơ đãng trên lớp, điểm số thường ở mức trung bình thấp.
"Đây là lần đầu tiên tôi thấy một lời nhắn như vậy. Tôi thực sự rất cảm động", cô chia sẻ.
Sau khi đọc được lời nhắn từ ông nội học trò, cô Khâu đã gọi điện cho ông ngay lập tức. Trong cuộc trò chuyện, ông liên tục nói "cảm ơn cô", "mong cô chỉ bảo thêm" Cô cũng nhẹ nhàng giải thích những lỗi kiến thức của cháu, hướng dẫn cách kèm cháu học ở nhà và dặn ông đừng quá lo lắng.
Hôm sau, cô còn viết thêm một dòng động viên ngay dưới điểm số: "Lỗi đâu sửa đó, chúng ta cùng cố gắng. Cô tin con sẽ tiến bộ".
Thật ra, trường hợp của cậu bé này không hề hiếm đâu. Làn sóng lao động nhập cư khiến hàng triệu trẻ em Trung Quốc rơi vào cảnh "trẻ ở lại quê - bố mẹ xa nhà", còn việc chăm sóc và dạy dỗ đều đổ lên vai ông bà.
Người ông trong câu chuyện đã hơn 60 tuổi, trình độ học vấn không cao, nhiều kiến thức mới trong sách vở ông không theo kịp Buổi tối ngồi cạnh cháu làm bài, gặp bài khó ông chỉ biết nói: "Con cố nghĩ thêm nhé, mai hỏi cô giáo". Ông thương cháu nhưng cũng thấy bất lực, sợ mình không đủ sức support. Lần này cháu chỉ được 44 điểm, nỗi lo ấy càng rõ hơn, đến mức ông viết dòng chữ xin lỗi kia, vừa là tự trách bản thân, vừa là lo cháu bị thầy cô phiền lòng.
Với ông bà, việc nuôi cháu không chỉ là lo cơm áo mà còn phải gánh luôn trách nhiệm giáo dục. Nhưng khoảng cách thế hệ, hạn chế kiến thức cùng sự thiếu thốn tình cảm của trẻ khi bố mẹ không ở bên khiến việc này trở nên cực kỳ khó khăn Dòng chữ ngắn ngủi kia chính là sự cô đơn và nỗ lực thầm lặng của biết bao người ông, người bà.
Sau khi câu chuyện được đăng tải, nó đã viral cực mạnh và leo thẳng lên top trending mạng xã hội Trung Quốc Hàng chục nghìn comment bày tỏ suy nghĩ đầy xúc động:
- "Trên bài kiểm tra 44 điểm, ông dùng những nét chữ mộc mạc nhất để viết nên một bài học về sự cảm thông. Giáo dục không chỉ là truyền đạt kiến thức, mà còn là sự soi sáng lẫn nhau của những tâm hồn. Sự tôn trọng và trách nhiệm vượt qua khoảng cách thế hệ ấy chính là liều thuốc tốt để hóa giải nỗi lo âu giáo dục"
- "Lời nhắn của ông thể hiện sự thẳng thắn nhìn vào thực tế học tập của cháu và sự thấu hiểu với công việc của giáo viên, chân thành và giản dị. Trong nhiều gia đình có trẻ bị bỏ lại, ông bà buộc phải gánh trách nhiệm dạy dỗ, nhưng sức lực và kiến thức đều có hạn. Nỗi áy náy và lo lắng của họ được gửi gắm cả trong mấy dòng chữ ấy. Giáo viên cảm động, còn chúng ta nhìn thấy rằng thái độ của phụ huynh quan trọng hơn điểm số rất nhiều."
- "Giáo dục vốn không phải trận tuyến đối đầu, mà là đôi bên nắm tay nhau vì một đứa trẻ."
Nguồn: soha.vn
Tại thành phố Nghi Thành (tỉnh Hồ Bắc, Trung Quốc), một bạn học sinh tiểu học vừa nhận về điểm 44/100 trong bài kiểm tra Toán. Khi cô giáo đang ngồi chấm bài, chuẩn bị note lại từng lỗi sai để giảng lại cho lớp thì bỗng thấy một dòng chữ viết bằng mực đen khiến cô phải dừng lại:
"Chào cô giáo. Gặp phải học sinh kém chắc cô sẽ thấy buồn lòng. Mong cô thông cảm".
Nét chữ còn run run, hơi nguệch ngoạc, có vài chỗ sửa lại nhưng từng chữ đều ngay ngắn, cẩn trọng vô cùng. Cô Khâu - cô giáo trong câu chuyện này kể lại, lúc đọc được lời nhắn cô bỗng thấy sống mũi cay cay Là giáo viên, cô hiểu rõ hoàn cảnh của từng học trò trong lớp. Em học sinh này có bố mẹ đi làm xa quanh năm, việc học và cuộc sống hằng ngày chủ yếu do ông nội lo. Em hơi nghịch, đôi khi lơ đãng trên lớp, điểm số thường ở mức trung bình thấp.
"Đây là lần đầu tiên tôi thấy một lời nhắn như vậy. Tôi thực sự rất cảm động", cô chia sẻ.
Sau khi đọc được lời nhắn từ ông nội học trò, cô Khâu đã gọi điện cho ông ngay lập tức. Trong cuộc trò chuyện, ông liên tục nói "cảm ơn cô", "mong cô chỉ bảo thêm" Cô cũng nhẹ nhàng giải thích những lỗi kiến thức của cháu, hướng dẫn cách kèm cháu học ở nhà và dặn ông đừng quá lo lắng.
Hôm sau, cô còn viết thêm một dòng động viên ngay dưới điểm số: "Lỗi đâu sửa đó, chúng ta cùng cố gắng. Cô tin con sẽ tiến bộ".
Thật ra, trường hợp của cậu bé này không hề hiếm đâu. Làn sóng lao động nhập cư khiến hàng triệu trẻ em Trung Quốc rơi vào cảnh "trẻ ở lại quê - bố mẹ xa nhà", còn việc chăm sóc và dạy dỗ đều đổ lên vai ông bà.
Người ông trong câu chuyện đã hơn 60 tuổi, trình độ học vấn không cao, nhiều kiến thức mới trong sách vở ông không theo kịp Buổi tối ngồi cạnh cháu làm bài, gặp bài khó ông chỉ biết nói: "Con cố nghĩ thêm nhé, mai hỏi cô giáo". Ông thương cháu nhưng cũng thấy bất lực, sợ mình không đủ sức support. Lần này cháu chỉ được 44 điểm, nỗi lo ấy càng rõ hơn, đến mức ông viết dòng chữ xin lỗi kia, vừa là tự trách bản thân, vừa là lo cháu bị thầy cô phiền lòng.
Với ông bà, việc nuôi cháu không chỉ là lo cơm áo mà còn phải gánh luôn trách nhiệm giáo dục. Nhưng khoảng cách thế hệ, hạn chế kiến thức cùng sự thiếu thốn tình cảm của trẻ khi bố mẹ không ở bên khiến việc này trở nên cực kỳ khó khăn Dòng chữ ngắn ngủi kia chính là sự cô đơn và nỗ lực thầm lặng của biết bao người ông, người bà.
Sau khi câu chuyện được đăng tải, nó đã viral cực mạnh và leo thẳng lên top trending mạng xã hội Trung Quốc Hàng chục nghìn comment bày tỏ suy nghĩ đầy xúc động:
- "Trên bài kiểm tra 44 điểm, ông dùng những nét chữ mộc mạc nhất để viết nên một bài học về sự cảm thông. Giáo dục không chỉ là truyền đạt kiến thức, mà còn là sự soi sáng lẫn nhau của những tâm hồn. Sự tôn trọng và trách nhiệm vượt qua khoảng cách thế hệ ấy chính là liều thuốc tốt để hóa giải nỗi lo âu giáo dục"
- "Lời nhắn của ông thể hiện sự thẳng thắn nhìn vào thực tế học tập của cháu và sự thấu hiểu với công việc của giáo viên, chân thành và giản dị. Trong nhiều gia đình có trẻ bị bỏ lại, ông bà buộc phải gánh trách nhiệm dạy dỗ, nhưng sức lực và kiến thức đều có hạn. Nỗi áy náy và lo lắng của họ được gửi gắm cả trong mấy dòng chữ ấy. Giáo viên cảm động, còn chúng ta nhìn thấy rằng thái độ của phụ huynh quan trọng hơn điểm số rất nhiều."
- "Giáo dục vốn không phải trận tuyến đối đầu, mà là đôi bên nắm tay nhau vì một đứa trẻ."
Nguồn: soha.vn