**Lúc đầu nghe cô út nói, tôi tưởng bật mí đùa thôi chứ **
Làm mẹ mà gặp lúc vui sướng lẫn lo lắng chen nhau thế này thì biết giải quyết sao giờ! Hôm con gái tôi cầm tấm giấy báo đỗ đại học xịn về, tôi vui như trút được gánh nặng vậy. Bao năm chắt chiu từng đồng, bao đêm lo lắng cho việc học của con, cuối cùng cũng có kết quả xứng đáng. Nhưng mà chưa kịp mừng thì đã có drama xảy ra, mà đến từ chính người trong nhà luôn á: em chồng tôi, tức là cô ruột của con bé.
Cô ấy bảo tôi: "Bác này, học đại học bây giờ ra trường mấy ai xin được việc đâu. Bác cho nó đi xuất khẩu lao động với em, vài năm là có tiền xây nhà, mua xe, nhanh và thực tế hơn nhiều. Ngồi bốn năm đại học, tốn kém mà sau này cũng chỉ đi làm công ty lương ba cọc ba đồng thôi".
Tôi sốc luôn á Liếc sang con, thấy ánh mắt nó bối rối hết sức. Nụ cười happy vừa nở đã tắt ngấm vì những lời khuyên nghe "tốt bụng" nhưng thực ra sai bét. Thay vì động viên, hype cho cháu, cô lại vẽ ra con đường tắt "giàu speed" mà toàn rủi ro.
Tôi hiểu, em chồng đi làm xa, thấy có người kiếm được tiền, về thì hay flex. Nhưng mà đem cái mindset "học hành không bằng lao động" áp đặt lên một bạn trẻ đang bước vào đời, thì thật sự là ích kỷ quá đi. Tiền kiếm bằng mồ hôi, nước mắt nơi đất khách, đôi khi là cả sự tủi nhục, làm sao so được với giá trị của kiến thức, với nền tảng vững chắc cho tương lai?
Tôi phải giữ bình tĩnh để nói với con gái: "Con phải hiểu là giàu nhanh thì cũng dễ mất nhanh. Tri thức mới là thứ không ai cướp được của con. Đại học không chỉ cho con tấm bằng, mà còn cho con tư duy, mối quan hệ, cách nhìn cuộc sống và cả sự trưởng thành. Những thứ đó, tiền không mua được. Mà nhà mình có nghèo đến mức phải bỏ học đi xuất khẩu lao động đâu con".
Tôi cũng nhẹ nhàng nhưng dứt khoát nói với cô em chồng: "Chị cảm ơn cô đã lo cho cháu. Nhưng chị và ba nó đã định hướng cho con đi học rồi. Mỗi đứa trẻ có con đường riêng, con chị chị biết nó không chịu được vất vả đâu rồi lại mang tiếng cô ra. Với lại, chị muốn cháu có cái gốc bền chắc hơn là những cành lá xanh tươi nhưng dễ gãy".
Chuyện rồi cũng qua, nhưng để lại trong tôi nhiều suy nghĩ lắm. Đôi khi, những nguy hại cho con không đến từ xã hội ngoài kia, mà lại xuất phát từ chính trong gia đình, từ những suy nghĩ thiển cận, lỗi thời. Làm cha mẹ, không chỉ nuôi con khôn lớn, mà còn phải đứng ra làm chỗ dựa, bảo vệ ước mơ và sự lựa chọn đúng đắn của con
Con gái
tôi rồi sẽ bước chân vào giảng đường đại học. Tôi biết, con còn phải đối diện với nhiều thử thách, nhưng ít nhất, con đi trên con đường do chính mình chọn, bằng năng lực và đam mê. Và với tôi, đó mới là sự giàu có thật sự chứ không phải vài đồng "giàu speed" đầy rủi ro mà người khác cố tình vẽ ra
Nguồn: kenh14.vn