GauDethuong877
New member
Không biết "bà cô bên chồng" nhà người ta thế nào chứ nhà mình thì còn khủng khiếp hơn "giặc bên Ngô" luôn á!
Trước khi trở thành chị dâu thì mình cũng đã từng làm em chồng mà. Anh cả lấy vợ năm mình học lớp 11, đến khi mình học đại học năm cuối thì anh thứ cũng lấy vợ rồi. Hai chị dâu của mình tính cách khác nhau một trời một vực nhưng không hiểu sao mình lại vibe được với cả hai người luôn ý.
Chính ra suốt thời gian sống chung một nhà thì bọn mình chẳng bao giờ có drama gì sâu sắc đến mức ảnh hưởng đến tình cảm chị em cả. Nhiều khi chị dâu cả với chị dâu thứ gây lộn với nhau mình còn bỗng nhiên phải thành trọng tài bất đắc dĩ cho hai chị ấy nữa đó
Những năm tháng làm em chồng của mình trôi qua, rồi cũng đến lúc mình đổi vai, từ một cô em chồng thành một bà chị dâu. Mình nghĩ chắc là bản thân kinh nghiệm chinh chiến đầy mình thế này chắc là đủ để sống chung với em chồng rồi. Ấy vậy nhưng đời đâu có như là mơ đâu nha!
Cô em chồng của mình mới học lớp 12, tức là cũng tầm tuổi mình khi lần đầu tiên làm em chồng. Thế nhưng với biết bao kinh nghiệm làm em chồng như thế mà mình vẫn không thể hiểu nổi cô em chồng của mình. Cuộc đời sống chung với bà cô bên chồng của mình trở nên gian nan vô cùng luôn á.
Trước tiên là về sinh hoạt chung trong cùng một nhà, mình nghĩ ngày xưa mình hòa hợp được với hai bà chị dâu có lẽ phần lớn vì mình biết việc. Thường thì mình không ngồi khểnh râu nhìn các chị làm việc đâu, nhà có việc thì mấy đứa tự chia nhau ra mà làm. Thế nên bọn mình chẳng bao giờ tị nạnh hay khó chịu với nhau trong khoản việc nhà đâu nha.
Kế đó là mối quan hệ giữa mẹ mình và các chị dâu, làm gì có chuyện mấy mẹ con lúc nào cũng sóng yên biển lặng được, đầy rẫy drama mà hai ông anh mình không làm sao mà giải quyết được mâu thuẫn, cuối cùng mình lại có cách xử lý ổn thỏa hết. Nhưng vấn đề là phải dựa trên tinh thần muốn gắn bó các chị với mẹ mình cơ.
Thế nhưng cô em chồng nhà này lại khác hoàn toàn. Ở nhà mình không bao giờ thấy mặt cô em chồng đâu, nếu không đi học thì con bé sẽ đi chơi, không đi chơi thì sẽ ở nhà ngủ. Nhà nhiều việc kinh khủng vì bố mẹ chồng mình đều là công nhân viên chức nhà nước, họ đi làm cả ngày chẳng còn sức đâu mà phục vụ cả nhà nữa. Mình đang ở cữ nên đương nhiên việc gì cũng đến tay mình hết.
May sao mà con trai mình nó cũng ngoan, chẳng bao giờ khóc mếu gì nên mẹ cũng tranh thủ làm được bao nhiêu việc. Trong khoảng thời gian mình vừa trông con vừa làm việc nhà đó thì em chồng mình vẫn ngủ say sưa
Có hôm đầu giờ chiều cô em chồng mới "bình minh thức giấc" đó. Ăn uống xong xuôi có mỗi cái bát cũng ném đấy để người khác rửa cho. Chiều mẹ chồng mình về thì con bé bắt đầu chê nhà bẩn bụi, may sao mẹ chồng mình quá biết tính con gái mình rồi nên mắng ngược lại rằng bẩn thì tự đi mà quét đi.
Cô em chồng này cũng thường xuyên nói móc mỉa chê bai mình việc nọ việc kia nhưng vì không chỉ đích danh nên mình không chấp trẻ con. Hơn nữa nhà chồng cũng đứng về phía mình nhiều hơn nên mình càng không hơn thua với con bé làm gì.
Thế nhưng cái gì cũng phải có giới hạn của nó. Mình cuối cùng cũng không thể bỏ qua dễ dàng được khi cô em chồng động vào con trai mình
Mình là kiểu người có thể nhẫn nhịn chịu thiệt một chút. Ra ngoài đường thì đừng ai dây vào mình "chiến" đến cùng thì thôi nhưng với người nhà mình luôn cố gắng đơn giản hóa mọi chuyện, mình hơn thua với người thân thiết của mình làm gì cơ chứ.
Chuyện là hôm đó có thằng bé con anh chồng sang chơi, anh chị có việc nên gửi thằng cu sang nhà. Vậy nên đến bữa tối nhiều việc, chồng mình mới quát em gái đang nằm ườn chơi điện thoại là trông hai đứa đi cho chị nấu cơm. Lúc ấy con bé mới chịu đứng dậy rồi dắt thằng lớn bế thằng bé sang ngay nhà hàng xóm chơi.
Cơm nước xong mình bế con thấy má nó tím bầm hằn rõ vệt ngón tay, mình hoảng hốt hỏi cô em chồng là cháu bị sao thế, con bé vẫn thản nhiên ăn cơm nhún vai không thèm nói năng gì. Đúng lúc này, thằng cu con anh chồng nhanh nhảu nói rằng cô tát em. Mình lúc đó sững sờ mất vài giây luôn
Bình tĩnh lại, mình hỏi vì sao đánh cháu thì cô em chồng thản nhiên trả lời rằng đã bế đi chơi còn khóc nhiều nên cho ăn cái tát cho chừa. Một đứa bé mới 4 tháng tuổi nó biết cái gì mà lại bảo rằng "ăn tát cho chừa"?
Mình lúc này nghĩ rằng đây đúng là do mình nín nhịn nhiều quá nên con mình mới phải chịu thiệt. Nếu đã vậy thì mình không nhịn nữa!
Chưa kịp phản ứng gì thì chồng mình đã đứng dậy tát thẳng vào mặt em gái một cái trong sự cổ vũ và ủng hộ của bố mẹ chồng. Mẹ chồng mình còn quát lên là phải dạy lại con này không ra đường người ta chửi vào mặt nhà mình.
Lúc ấy cảm xúc của mình trào ra nên cũng chỉ biết khóc nấc lên vì vừa uất ức vừa cảm thấy may mắn khi ít ra trong nhà chồng vẫn còn nhiều người biết đúng biết sai và bảo vệ mẹ con mình
Nguồn: soha.vn