Thật sự là khó vô cùng để có thêm thời gian bên ba mẹ giữa cuộc đời xoay vòng cơm áo gạo tiền này, cũng thật khó để giữ chân họ mãi bên ta khi biết đâu một ngày họ sẽ lìa xa Và vì thế, trân trọng từng phút giây khi còn bên nhau chính là điều duy nhất mình có thể làm.
Mùa thu là mùa của nỗi nhớ niềm thương, mùa của những hạt mưa rơi lất phất. Lòng người sắt đá cũng nhờ mùa thu mà thổn thức. Và mùa thu cũng là mùa Vu Lan báo hiếu, mùa của mẹ, của cha, mùa của tổ tiên gia tộc. Cũng bởi lẽ đó, nhiều người hay hoài cảm về kiếp nhân sinh mỗi khi tháng 7 Âm lịch tới.
Là khi những đóa hoa hồng đỏ thắm nở trên áo của những ai may mắn còn mẹ, và những đóa hoa hồng trắng nhạt sẽ lặng lẽ trước ngực những ai sớm mất mẹ thiếu cha.
Cuộc sống vốn hối hả ngược xuôi, nhưng cứ hễ đầu tháng Vu Lan, dòng người vẫn không quên tề tựu về chùa Bằng (quận Hoàng Mai, Hà Nội) trong dịp lễ đặc biệt. Đúng 19h30 tối 18/8 (tức 8/7 Âm lịch), ngôi chùa nằm nép mình bên dòng sông Tô Lịch rực sáng ánh đèn.
Điều mà ai cũng biết, mẹ là người mang nặng đẻ đau, chín tháng cưu mang rồi thêm 3 năm bồng ẵm. Mẹ nhường con ngọt bùi, cay đắng phần mình gánh chịu. Cha là người chăm sóc, lo lắng đủ điều. Cha có thể đi sớm về trưa, một sương hai nắng nhưng vẫn sẽ mỉm cười chỉ cần nhìn thấy con vui. Công dưỡng sinh thành của cha, của mẹ chẳng ngôn từ nào có thể diễn đạt đủ đầy.
Bao lo lắng suy tư đã làm mái đầu xanh của mẹ pha sương trắng. Những nhọc nhằn vất vả của cuộc đời đã làm quằn nặng cả hai vai cha. Suốt một đời này, ba mẹ chỉ biết sống cho con, vì con. Dẫu phải đánh đổi bất cứ điều gì, ba mẹ cũng bằng lòng chấp nhận chỉ để con hạnh phúc, yên vui
Đến một sớm mai nào đó, con vươn mình lớn lên. Con từ biệt ba mẹ để rong ruổi tha phương. Con mải mê đôi bàn chân. Con đi rồi, ba mẹ vẫn đợi, vẫn chờ. Mấy mùa qua dẫu nước sông quê hết dòng lại lớn, nhưng mải miết ba mẹ vẫn chưa thấy con trở về. Giọt nước mắt già nua không ứ nổi, mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng.
Con mỗi ngày một lớn thêm, còn ba mẹ mỗi ngày một già cỗi.
Đến một lúc nào đó, con chợt bồi hồi nhớ về cha về mẹ như muốn tìm lại chút dư âm của ngày xưa thân ái. Với nhiều người, chắc gì đã còn cơ hội. Tuổi xế chiều ngày càng chồng chất, mẹ cùng cha đón thời gian lạnh lùng bước qua đời. Cuộc hành trình thầm lặng hướng về phía hoàng hôn.
Nga (23 tuổi, quê Nam Định) bật khóc nức nở giữa hàng trăm tăng ni phật tử ngồi chắp tay tại chùa Bằng. Đây là lần đầu tiên cô có mặt tại đây vào một dịp lễ quá đỗi đặc biệt. Nga làm việc ở Hà Nội, còn bố mẹ cô lặng lẽ cuộc sống êm đềm ở quê. Nga không biết cách kiềm chế cảm xúc, cô cứ mặc nước mắt rơi. Lúc này, cô nhớ nhiều về cha mẹ mình.
"Mình rất xúc động. Trong giây phút đó, mình nhớ tới cha mẹ nên đã bật khóc. Mình cảm thấy có lúc đã làm bố mẹ buồn, mình không nghe lời và thực sự hối hận"
Những câu hát về tình mẹ nghĩa cha vang lên bao trùm cả không gian nhỏ. Nhiều người lặng lẽ lấy tay lau nước mắt. Tối hôm nay họ có quyền được khóc, được trải hết lòng mình về những đấng sinh thành, về cha, về mẹ.
"Con đã bỏ mặc mẹ cha đêm ngày cô đơn, hiu quạnh. Có phải con quá hờ hững, vô tâm lắm phải không?". Câu hỏi được phép bỏ ngỏ câu trả lời. Với mỗi cá nhân, ai cũng có đáp án của riêng mình.
Với Nga, với những người trẻ mười tám, đôi mươi, lắm khi sự hối hả của cuộc sống vô tình khiến họ hững hờ, không quan tâm tới ba mẹ. Đã bao lâu rồi, bạn không ăn cơm cùng gia đình? Đã bao lâu rồi, bạn không nói "con yêu mẹ"? Và đã bao lâu rồi, bạn không về thăm cha?
"Lâu lắm rồi!"
Khái niệm "lâu lắm rồi" với Linh - cô gái trẻ 22 tuổi đầy hoài bão, thực sự khiến nhiều người phải đánh giá cô là một người con "không ra gì". Đã 6 tháng, cũng đã được nửa năm rồi đấy. Chẳng ai rõ thứ ma lực ghê gớm nào có thể níu chân Linh ở lại Thủ đô, mà trong từng ấy thời gian không kịp dành chút thời gian cho cha mẹ mình.
Linh vội lấy bông hồng đỏ cài áo. Mùa báo hiếu về rồi, cô dự tính tuần sau sẽ về quê.
"Bông hồng đỏ con cài áo hôm nay là cả một hành trang
Để con biết rằng mình hạnh phúc biết bao vì vẫn còn có mẹ
Mùa báo hiếu về rồi mẹ ơi, nơi này con lặng lẽ
Gửi về mẹ, cả một bầu trời nhung nhớ rộng yêu thương!"
Nguồn: kenh14.vn