Chàng trai từ "làng ung thư" biến hàng nghìn đồ tái chế thành quán cafe siêu chất giữa lòng phố cổ Hà Nội

CocNgok1409

New member
Ổng lục tung các bãi rác, gom góp từng món đồ rồi "hô biến" thành quán cafe trong mơ. 95% vật dụng từ bàn ghế, ống hút đến cốc chén đều là đồ tái chế, 5% còn lại cũng 100% thân thiện với môi trường luôn nha!

Giấu mình trong con hẻm nhỏ ở Hà Nội, quán cafe 4 tầng bé xinh này "chặt chém" mọi ánh nhìn bởi vibe độc đáo đến lạ kỳ. Đây không chỉ là nơi bạn nhâm nhi trà chiều hay ngồi suy tư trong ngày xuân se lạnh, mà còn là thiên đường dành cho hội yêu môi trường, thích lối sống xanh và hiện đại. ♻️

9c329c50d9e455a28139.jpg


Anh Nguyễn Văn Thơ gọi quán của mình là một "viên ngọc ẩn", được anh lục lọi từ những bãi rác rồi chăm chút từng chi tiết để có ngày hôm nay. 95% vật liệu từ bàn ghế, ống hút, cốc chén đều là đồ tái chế, 5% còn lại hoàn toàn eco-friendly. Ở đây có cả đầu máy cày, xe rùa chở xi măng, bánh xe, thùng sơn hay đơn giản là chai nhựa cũ đều được "make over" đẹp xuất sắc.

Để có 100 chiếc cốc độc nhất vô nhị, anh đã phải cắt hơn 400 chai rượu và gia công siêu tỉ mỉ. 1.000 chai nhựa được sắp xếp và trang trí bằng bột màu pha nước. Mọi góc trong quán đều mang thông điệp: sống xanh - suy nghĩ xanh - hành động xanh.

Anh Thơ nảy ra ý tưởng mở quán cafe tái chế cách đây hơn một năm, sau khi chứng kiến quá nhiều nỗi đau liên quan đến căn bệnh ung thư. Nhiều thôn xóm ở Bắc Ninh quê anh từng mang danh "làng ung thư", bởi người này người kia cứ lần lượt ra đi. Không còn gió nhẹ mang mùi đất, mùi nước, mùi phù sa, mùi rơm rạ ngày xưa nữa. Hương vị thiên nhiên bị thay bằng nước đen ngòm, mùi hôi thối từ bãi rác, túi nylon, xác động vật chết, chai lọ hóa chất.

Nhiều lúc anh Thơ cảm thấy buồn vô cùng, vì những người thân, người làng cứ lặng lẽ ra đi vì ung thư.

6781916f572b88649efd.jpg


162080678438126a4255.jpg


5271e5e600a982f2ff0f.jpg


27bc5350cbadcc10d7b8.jpg


e6cf0b566a8c9e7e167c.jpg


1d51fd27eb23a22b9e17.jpg


"Bắc Ninh là nơi ô nhiễm rất nặng bởi những làng nghề và khu công nghiệp, nặng đến mức sau một năm, mọi vật dụng trong nhà đều hư hỏng. Người chết rất nhiều, trong làng gần như lúc nào cũng có người mang 'án tử'".

Anh Thơ kể thêm, ngày xưa đâu có nhiều rác như bây giờ! Đồ ăn thừa cho lợn, gà, chó, phân động vật và cả con người dùng để bón ruộng, tạo cân bằng tự nhiên. Vòng đời một chiếc quần áo lên tới 10, thậm chí 20 năm, còn bây giờ có khi chỉ mặc một lần rồi vứt luôn. Tương tự với tất cả đồ dùng khác từ dép đến bàn ghế, giường tủ cho đến xe cộ.

Vậy nên, lượng rác một người thải ra môi trường ngày xưa gần như bằng không.

Lớn lên, anh Thơ theo nghề hướng dẫn viên du lịch, được đi khắp nơi, mở mang kiến thức. "Ở nước ngoài, người ta rất clean, họ cố gắng giữ môi trường tốt nhất có thể. Mỗi lần về quê, tôi muốn tìm lại cảm giác, không khí bình yên nhưng không thể..."

4caf22bcb8a3d5a95442.jpg




Sau khi bà nội mất, ván quan tài của bà, dân gian gọi là ván thôi, được anh em nhà anh Thơ mang về rửa sạch, lọc hết đinh, ngâm xuống ao mấy tháng cho hết mùi, rồi kéo lên làm cửa chuồng bò.

"Từ đó tôi nghĩ, ngay cả chiếc ván thôi còn tái chế được thì không gì là không thể tái chế".

Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top