KiSusu8671
New member
Mỗi ngày trôi qua, anh Trần Minh Ngọc (sinh năm 1972, ở tổ 21, thôn 4, xã Bình Giang, huyện Thăng Bình, Quảng Nam) lại lặng lẽ hái từng ngọn rau, lo từng bữa ăn cho mẹ già. Dù bản thân bị khuyết tật nhưng hơn 20 năm qua, anh vẫn không rời một bước, chăm sóc mẹ Phan Thị Thái (sinh năm 1932) nằm liệt giường.
Chiều tà ghé thăm căn nhà cấp 4 xiêu vẹo của anh Ngọc, chúng mình thấy anh đang miệt mài giặt đồ cho mẹ. Vì tay trái bị khuyết tật nên mọi việc anh chỉ làm được bằng một tay phải. Căn phòng chật hẹp, ẩm thấp, mẹ anh nằm bất động, mê man không biết gì xung quanh.
Nhìn mẹ già nằm trên chiếc giường tre cũ kỹ, anh Ngọc rưng rưng: "Mẹ tôi bị tai biến nằm một chỗ hơn 20 năm rồi. Còn tôi thì bị khuyết tật từ bé, tay chân co quắp, nói ngọng không rõ lời. Hồi mẹ khỏe thì mẹ nuôi tôi, giờ mẹ bệnh mà tôi chẳng biết nuôi mẹ thế nào cho tốt".
Cụ Thái nằm mê man, bất tỉnh. Mọi sinh hoạt cá nhân cụ đều đi tại chỗ, rồi anh Ngọc dọn dẹp. Hằng ngày, anh đều đặn bón từng thìa cơm cho mẹ. Bữa cơm nghèo chỉ có rau luộc và nước mắm. Từ tắm rửa, vệ sinh đến ăn uống, tất cả đều do một tay anh Ngọc lo liệu. Nhìn những động tác chăm sóc mẹ của chàng trai khuyết tật này, ai cũng phải cảm động rơi nước mắt. Đôi tay co quắp, đôi chân khập khiễng vậy mà anh vẫn âu yếm chăm mẹ lúc tuổi già
Anh Ngọc tâm sự: "Tôi bị tật nên làm gì cũng không được. Sợ mẹ đói nên tôi ra đồng hái rau về ăn. Ai thương thì cho gạo, cho muối chứ tôi không làm được việc gì. Tôi chỉ biết dọn dẹp, nấu cơm cho mẹ ăn thôi. Hồi còn khỏe mẹ tôi thương tôi lắm, nhìn mẹ đau ốm tôi buồn lắm".
Vì khuyết tật nên lời nói của anh lắp bắp, khó nghe. Mỗi ngày cụ Thái vẫn uống thuốc đều đặn để duy trì sự sống. Cuộc sống tuy nghèo khó nhưng hai mẹ con vẫn kề bên nhau lúc tuổi già. Căn nhà vắng lặng, sáng chiều chỉ có hai mẹ con. Mẹ thì nằm mê man, con trai thì khuyết tật. Cảnh đói rách bao trùm căn nhà tồi tàn của hai mẹ con bất hạnh này
Anh Nguyễn Văn Công (hàng xóm anh Ngọc) chia sẻ: "Chú Ngọc nghèo lắm, bị tàn tật nhưng chú vẫn nuôi mẹ bệnh nằm liệt giường. Tay chân dị tật, nói ngọng nhưng chú vẫn lo cho mẹ từng ngày. Từ vệ sinh, ăn uống, tắm rửa chú lo chu đáo không một lời than phiền. Con trai khỏe mạnh chưa chắc lo cho mẹ được như chú đâu".
Những hôm trời mưa, căn nhà dột nát. Nước mưa rơi vào nhà, anh Ngọc cẩn thận lấy ni lông che cho mẹ khỏi ướt. Cái lạnh thấu xương vì nghèo nàn nên hai mẹ con chỉ có vài manh áo che thân. Có khi trời bão, anh ôm mẹ nằm dưới gầm giường cho đỡ sợ hãi.
Đút vội cho mẹ miếng cơm nguội, dù biết mẹ già không nghe thấy gì nhưng anh vẫn động viên: "Ráng ăn mẹ nhé, lá bí con mới hái sau vườn ngon lắm. Mẹ khỏe rồi mẹ sống với con, con thương mẹ nhiều lắm". Nhìn chàng trai khuyết tật thì thầm bằng giọng nói ngọng nghịu bên tai mẹ già, ai cũng phải xúc động. Nghèo đói, bệnh tật là gì khi tình mẹ con của họ là tình yêu bất diệt
Hãy chung tay giúp đỡ hoàn cảnh thương tâm này bằng cách gửi tiền ủng hộ đến Quỹ Tấm lòng Thiện, Báo điện tử Trí thức trẻ.
Tài khoản: 1902.798.7602.011
Dương Thị Hà Vân - Techcombank Lĩnh Nam - Hà Nội
Địa chỉ: Tầng 17, tòa nhà VTC Online số 18 đường Tam Trinh, Hai Bà Trưng, Hà Nội.
Nguồn: soha.vn