Chàng trai dọn hẳn xuống chân cầu để cứu người tự tử - câu chuyện chạm đến trái tim

TieuManHihi

New member
93694781befce7a2f9bb.jpg


Dưới chân cầu Hùng Vương ở thành phố Tuy Hòa, Phú Yên - nơi dòng sông Đà Rằng chảy qua, có một anh chàng đặc biệt đến không ngờ.

Đó là anh Đinh Duy Tuân, 33 tuổi, người đang sống tại Khu phố 2, phường Phú Đông. Nhiều năm nay, anh đã cống hiến cả thanh xuân để ngăn cản và cứu vớt những người có ý định nhảy cầu tự tử. Nghe mà thương và nể!

Lý do anh chọn nơi này để làm việc thiện nguyện là vì cầu Hùng Vương từ lâu đã được người dân địa phương gọi là "cây cầu xóa nợ" hoặc "chiếc cầu tình yêu" - nơi mà nhiều người khi gặp bế tắc trong cuộc sống, túng quẫn tiền bạc hay buồn chuyện tình cảm thường tìm đến để... kết thúc cuộc đời mình

Kể về cơ duyên với công việc này, anh Tuân tâm sự rằng sau nhiều lần đi qua cầu Hùng Vương, chứng kiến cảnh người thân ngồi thất thần tìm kiếm, vớt thi thể của những người nhảy cầu, anh không thể kìm được xúc động.

Chính vì vậy, gần một năm trước, anh đã quyết định dọn hẳn xuống chân cầu Hùng Vương để sống luôn - vừa để kiếm sống, vừa để kịp thời ứng cứu những người có ý định nhảy cầu. Anh mở một quán cóc nhỏ bán nước để có đồng ra đồng vào.

Số tiền kiếm được, anh dành dụm hết để mua sắm các thiết bị cần thiết phục vụ cho việc thiện nguyện cứu người trên sông. Respect max!

634491e9fa2a07cc2bd8.jpg


Anh Đinh Duy Tuân chia sẻ: "Từ nhiều năm trước, mình hay ra đó ngồi, thấy người ta tự tử rất nhiều. Mình thấy những người còn sống như cha mẹ, anh em của người mất đau khổ, 3-4 ngày, rồi 4-5 ngày chờ xác lên. Thấy vậy nên mình nghĩ, có cách nào giúp cho xã hội thì mình giúp thôi.

Từ những năm đó mình cũng đã giúp người nhiều lắm, nhưng thực chất thì năm nay nhiều hơn cả, do mình đã dọn lều ra hẳn đó ở. Mình có điều kiện hơn. Mình sắm sửa này nọ, tư trang, để cứu được nhiều hơn nữa. Cái quan niệm của mình là cứu được người ra lúc nào, là giúp gia đình người ta bớt đau khổ một ngày đó".

Anh Tuân kể, nhiều người khi biết chuyện đã ngỏ ý muốn gửi tiền cho anh mua sắm vật dụng cứu người, nhưng anh đều từ chối hết. Vì anh chỉ muốn dùng số tiền mình tích góp được để thực hiện công việc này. Tâm hồn đẹp quá đi mất!

Gần một năm từ khi dọn ra chân cầu sinh sống, anh đã kịp thời ngăn cản hàng chục người có ý định nhảy cầu. Ngoài ra, anh cũng đã kịp thời cứu sống được một bạn học sinh nhảy xuống dòng nước chảy xiết.

Hay mới đây, có một thiếu nữ 18 tuổi sau khi thi xong tốt nghiệp THPT đã nhảy cầu tự tử. Sau hơn 3 giờ lặn tìm kiếm, anh Tuân đã đưa được thi thể em lên bờ để bàn giao cho gia đình lo hậu sự

31453a0dd3753c829420.jpg


Anh tâm sự, nếu cứu được ai đó thì thấy vui, hạnh phúc lắm. Nhưng nếu biết có người nhảy cầu mà mình không kịp cứu, anh sẽ cảm thấy vô cùng áy náy.

Có khi mấy tuần sau anh vẫn ăn không ngon, ngủ không yên vì thấy bản thân chưa hoàn thành được nhiệm vụ, hay thậm chí trách móc bản thân sao không hành động kịp thời hơn. Nghe mà thương anh quá!

325a62e0e69ca3f58b6e.jpg


Những ngày đầu làm công việc này, vợ anh Tuân cũng có đôi lần than phiền vì anh dành hết thời gian quanh quẩn ở dưới chân cầu. Thế nhưng, khi hiểu được tấm lòng thương người, hướng thiện của anh thì chị dần ủng hộ. Thậm chí, nhiều bạn bè, người quen khi thấy anh Tuân dọn ra bờ sông cũng thường xuyên đến chơi, động viên.

Hiện tại, có hai người bạn của anh Tuân cũng đã tham gia vào nhóm để phụ anh mỗi khi phát hiện có người có ý định nhảy cầu. Team thiện nguyện đang lớn dần nè!

"Còn mẹ với ba và mấy đứa em thì cũng rất là ủng hộ. Nhưng mẹ thì nhiều khi bà vẫn buồn chứ. Vì bà thấy mình cứ chạy ngoài đó, nhiều khi nước chảy mạnh, nên cứ thấy bà buồn buồn. Ủng hộ thì vẫn ủng hộ nhưng thấy buồn. Những người bạn, anh em, kể cả những người không quen biết, một khi xuống quán mình ngồi uống nước, người ta biết mình làm công việc đó người ta cũng rất là ủng hộ.

Nếu mà mình có điều kiện thì mình sẽ còn làm thêm nữa chứ, nhưng không phải là mỗi mảng này không. Vì mình cũng muốn giúp được cái gì cho xã hội. Nhiều người mình thấy có những hoàn cảnh rất là nghèo, mình cũng muốn có thể giúp. Ít hay nhiều mình không quan trọng, quan trọng là cái tấm lòng mình giúp ấy", anh Tuân tâm sự.

715f01ddbf54e761bc16.jpg


Anh Tuân cho biết, hiện tại dọc hai bên cầu anh đều dán số điện thoại của mình để khi có chuyện, mọi người gọi thì anh có thể lao ra cứu kịp. Chứ đôi khi ở dưới chân cầu cũng không thể quán xuyến hết tình hình xung quanh được.

Nghe câu chuyện của anh Tuân, chắc hẳn nhiều người sẽ cảm thấy nể phục lắm đúng không? Bởi trong xã hội bộn bề, đầy lo toan chuyện cơm áo gạo tiền như hiện nay, để có một người dành cả thời gian, công sức, tiền bạc làm một việc mà ít ai dám nghĩ thì thật sự rất hiếm gặp.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top