CunMimi968
New member
Từ năm 1976 đến giờ, anh Hà Tư Phước đã gom được hơn 1.000 thi thể nạn nhân tai nạn giao thông và chết đuối. Con số nghe vừa rợn vừa đáng khâm phục luôn á!
Kể từ khi chuyển từ xã Tịnh Khê, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi về sống tại thôn Ia Rok, xã Chư Hdrông, anh Phước đã dành cả thanh xuân để gom nhặt những thi thể không may qua đời vì tai nạn, đuối nước, đặc biệt là những nạn nhân của trận lũ lịch sử năm 2009 trôi dạt trên sông.
Điểm đặc biệt là anh không nhận đồng nào từ gia đình nạn nhân cả! Thậm chí khi người ta muốn cảm ơn bằng tiền, anh còn từ chối luôn. Anh chỉ nhận đĩa xôi hay quà bánh gì đó để mang về cho 18 người tâm thần mà anh đang nuôi. Tâm hồn đẹp quá trời quá đất luôn!
**Suýt mất mạng khi vớt xác dưới sông sâu**
Có một lần năm 2009, anh nhận lời giúp đỡ vớt thi thể trên sông Ayun. Sau 5 ngày tìm kiếm mà gia đình và cơ quan chức năng vẫn bó tay, mọi người tìm đến anh Phước.
Thi thể được xác định có thể đã bị cuốn về phía miệng cống ở thủy điện H'Mun, xã Barmaih, huyện Chư Sê. Cùng đi có tới 8 người làm nghề vớt xác, nhưng nước to dòng chảy xiết nên chẳng ai dám lặn. Chỉ có mỗi anh Phước mạnh dạn xuống thôi!
Trước khi lặn, mọi người phải thắt dây an toàn để kịp kéo anh lên nếu có sự cố xảy ra.
Lao xuống dòng nước sâu hơn 3m, anh lần mò khắp miệng cống đầy thanh sắt làm rọ chắn rác. Tìm được một hồi thì tay anh chạm phải thi thể nạn nhân rồi!
Do ngạt thở, anh giật dây báo hiệu. Vừa nổi lên mặt nước là anh đã ngất luôn. May mà được cứu kịp thời, tỉnh lại anh nói thi thể đang bị kẹt dưới nước sâu nên không nổi lên được.
Khoảng 30 phút sau, anh và đồng nghiệp tiếp tục lặn xuống và đưa thi thể lên bờ thành công.
Anh Phước kể: "Lúc vớt lên thì thi thể đã trương to và bắt đầu phân hủy rồi. Máu trong tai và miệng vẫn rỉ ra. Lúc đó mình rất sợ, vì trong khi lặn mình đã trót uống mấy ngụm nước rồi."
"Làm việc nghĩa như thế thì mình không sợ nguy hiểm, nhưng khi về nhà lại sợ, sợ nhất là bị lây bệnh, rồi lây lại cho gia đình vì có bao giờ mình mang đồ bảo hộ đâu", anh Phước tâm sự. Nghe mà thương quá!
**Làm việc nghĩa không để cầu danh**
Chị Hà Thị Thu Hòa, chủ quán cà phê Sông Đà ở xã Chư Hdrông, chia sẻ: "Chỉ có những người đặc biệt như anh Phước mới có thể làm được những việc phi thường như thế. Bản thân chúng tôi thấy những người bị tai nạn không còn nguyên vẹn đã khiếp vía rồi, chứ đừng nói đến việc dùng tay lượm từng bộ phận một cách chu đáo, cẩn thận như anh ấy".
Ông Hoàng Quốc Lương, Phó Chủ tịch UBND xã Chư Hdrông cho biết: "Chính quyền và nhân dân địa phương biết rất rõ nhiều năm qua, anh Hà Tư Phước không chỉ nuôi dưỡng người bị tâm thần mà còn làm những việc nghĩa giúp đời.
Hiện tại, hoàn cảnh gia đình anh Phước cũng có nhiều khó khăn. Đất đai sinh hoạt không nhiều, trong khi phải nuôi mẹ già, 2 con nhỏ và còn bỏ thóc gạo ra nuôi 18 người điên.
Chính quyền nhiều lúc cũng muốn đến thăm hỏi, động viên gia đình anh Phước nhưng ngặt nỗi Phòng LĐ-TB-XH TP.Pleiku ra thông báo đình chỉ cơ sở nuôi dưỡng người tâm thần của anh ấy. Do vậy chúng tôi không thể đến thăm được".
Về vấn đề đóng cửa cơ sở, bà Nguyễn Thị Minh Tâm, Phó Giám đốc Sở LĐ-TB-XH tỉnh Gia Lai, cho biết: "Do cơ sở nuôi dưỡng người tâm thần của ông Hà Tư Phước không có giấy phép, không có bác sỹ khám bệnh và cấp thuốc định kỳ, nên năm 2010 Phòng LĐ-TB-XH TP.Pleiku đã ra quyết định đình chỉ hoạt động.
Tuy nhiên khi chúng tôi về kiểm tra thì thấy gia đình anh Phước dù không có giấy phép nhưng hoạt động khá bài bản, chỗ ở cho những người bất hạnh khá sạch sẽ, bữa ăn của họ cũng được quan tâm chu đáo nên chúng tôi đã chỉ đạo tạo điều kiện để gia đình anh Phước tiếp tục thực hiện việc nghĩa của mình.
Chúng tôi cũng mong muốn các nhà hảo tâm, các tổ chức từ thiện có những đóng góp dù ít, dù nhiều để chung tay cùng gia đình anh Phước vượt qua khó khăn, chăm sóc những con người bất hạnh này."
**Lương tri mách bảo**
Dù khó khăn, nguy hiểm tính mạng và có nhiều nguy cơ bệnh tật nhưng tất cả những việc làm của anh Phước đều tự nguyện và xuất phát từ cái tâm. Anh nói đấy là lương tri mách bảo!
"Mình làm những việc này không mong muốn lợi lộc, không cầu danh, không cần nổi tiếng. Mình chỉ muốn chia sẻ và đem đến cho những người thiếu may mắn và gia đình họ một chút gì đó để động viên, an ủi.
Mình cũng gặp thuận lợi nhất định là có sự hậu thuẫn của mẹ và vợ, nên cũng đỡ đi khó khăn phần nào. Mình tiếp tục làm những việc này cho đến khi không còn sức khỏe nữa thì sẽ dừng", anh Phước bộc bạch.
Nguồn: soha.vn