"Tưởng là hết luôn rồi các bạn ơi"
Từ trưa 6/1, nghe tin anh Hùng về, hàng xóm láng giềng kéo đến chật ních nhà chúc mừng luôn á. Đón team báo chí là một anh chàng cao ráo, sáng sủa, siêu lịch sự và ân cần, cứ liên tục chào hỏi thậm chí còn dắt xe cho khách nữa. Đó chính là anh Đậu Ngọc Hùng - thủy thủ tàu Vinalines Queen, người sống sót duy nhất đến thời điểm này, vừa về đoàn tụ với gia đình chiều 6/1.
4 giờ sáng ngày 25/12/2011, sau ca trực đêm mệt nghỉ, anh trở về phòng ngủ. 6 giờ sáng, đài chỉ huy bỗng phát tín hiệu báo động. Toàn bộ thủy thủ tập trung tại buồng lái gấp. Anh được phân công chạy lên boong tàu mở xuồng cứu sinh. Thế mà bỗng nhiên tàu nghiêng mạnh rồi chìm với tốc độ khủng khiếp luôn. Lực hút của nước mạnh vô cùng.
Anh cùng mọi người bị chìm theo con tàu. Áo phao trên người cũng bị lực hút đánh tan tành. Hoảng loạn cực độ, anh cố gắng bơi thật lực rồi lấy hết sức ngoi lên mặt nước. Và trong giây phút sinh tử ấy, anh phát hiện cách đó khoảng 5m có một chiếc phao bè đã mở. Đây là loại phao được thiết kế khép kín, lúc gặp nước tự bung ra. Anh bơi đến chui vào trong. Nhưng chiếc phao chỉ chống chọi với sóng gió được có một ngày một đêm thôi
Ngày thứ 2 trên biển (26/12): Drama bắt đầu từ đây
Khoảng 5 giờ sáng, phao rung mạnh vì những con sóng biển cao 5-6m, chiếc phao lật úp luôn. Anh vội cầm chiếc đèn pin được trang bị sẵn trong phao đeo vào cổ. Phao bị một con sóng hất lên cao rồi lật ngược. Anh cố thoát ra ngoài và nghĩ: "Thế là hết!". Trong ánh sáng mờ mờ, anh soi đèn pin khắp 4 hướng và phát hiện một sợi dây neo cột vào đuôi phao bè. Anh tự nhủ "Xuồng cứu sinh đây rồi". Và lúc đó động lực lớn nhất để anh chiến thắng thần chết chính là cha mẹ, vợ con
Ngày thứ 3 (27/12): Bắt đầu kiệt sức
Anh bắt đầu mệt lả rồi. Nhìn gió lớn, sóng cao 5-6m, mất phương hướng, anh lịm đi phó mặc cho số phận. Trong miên man vô thức, anh mơ thấy cha mẹ, nghe thấy những lời yêu thương với vợ, nghe tiếng con gái gọi "ba, ba…" Anh bừng tỉnh thì thấy sóng lên cao đập vào xuồng bồm bộp...
Ngày thứ 4: Gần như bỏ cuộc
Rét quá trời, tinh thần anh bắt đầu bạc nhược, toàn thân rã rời, vết thương sưng tấy đau không chịu nổi. Anh nghĩ thôi trước sau gì cũng chết. Nhưng định buông tay nhắm mắt lại thì thấy đôi mắt bố - một ngư dân sống trọn đời vì biển, nghiêm khắc nhìn. Vừa rét, vừa suy kiệt, một lần nữa anh bị hạ gục hoàn toàn cả về thể chất lẫn tinh thần...
Chân tay rã rời, toàn thân tê dại, anh chợt nghĩ: mình chết thì ai sẽ thông tin về con tàu, ai biết nó chìm ở đâu để đưa đồng đội lên… Ý nghĩ đó một lần nữa thôi thúc anh phải sống. Và anh đã chiến đấu kiên cường qua ngày 28, rồi qua ngày 29/12.
Ngày 30/12: Plot twist - Được cứu!
Khi phát hiện một chấm đen phía sau xuồng, anh biết có tàu đến liền xé tấm thảm nhung đỏ lót xuồng làm cờ, vừa vẫy vừa đập nước... Một lúc sau chiếc tàu London Courage của Anh quốc đã tới. Toàn bộ thủy thủ trên tàu là người Silanca, chỉ có trưởng máy và thuyền trưởng là người Ấn Độ. Anh được mặc quần áo ấm, được chăm sóc y tế, ăn uống đàng hoàng.
Nguồn: soha.vn