Tết Nguyên đán Ất Tỵ 2025, khi mọi nhà rộn ràng sum vầy bên mâm cỗ, thì Kiều Hải Hòa – sinh viên năm cuối ngành Quản trị Kinh doanh Trường Đại học Nguyễn Trãi (Hà Nội) – lại đón Tết một mình trong căn phòng trọ nhỏ. Không có ba mẹ hay người thân bên cạnh, nhưng chàng trai trẻ này lại sở hữu một nguồn năng lượng cực mạnh và niềm tin vào tương lai được "build" từ chính nghị lực vượt khó của bản thân
Tuổi thơ thiếu thốn: Khi cuộc sống chỉ có mỗi... chính mình
Sinh ra trong một gia đình nghèo ở vùng quê ven đê, Kiều Hải Hòa chưa từng biết cảm giác được âu yếm đầy đủ. Mẹ cậu mất khi cậu còn chưa biết nói, còn ba – người thân duy nhất – cũng ra đi mãi mãi khi Hòa mới 16 tuổi.
Căn nhà lúc đó giống như một căn lều tạm, dựng bằng gạch ba banh và mái fibro xi măng, mùa hè nóng như thiêu đốt, mùa đông lạnh cóng đến tê cả người. Những ngày ấy, bữa ăn của hai cha con chỉ là cơm trắng với rau luộc, thỉnh thoảng có thêm lạc rang để "sang" hơn chút. Nước sinh hoạt phải đi xin từng gánh, còn toilet thì... tự nhiên luôn á
Hòa tâm sự: "Ký ức về mẹ mờ nhạt lắm, nhưng mình nhớ rằng nếu không có mẹ, mình đâu có mặt ở đây. Còn ba, ổng là cả thế giới của mình. Ổng làm mọi thứ để mình có thể sống".
Khi Hòa 16 tuổi, ba cậu phát hiện mắc ung thư giai đoạn cuối. Có lần, ông xin được ít tấm trần nhựa để lợp mái nhà cho bớt nóng. Dù cơ thể yếu ớt, ông vẫn cố đẩy xe chở nhựa về. Nhưng hôm đó, Hòa đã từ chối giúp ba, lấy cớ phải đi học nhưng thực ra là muốn đi chơi với bạn bè.
Hòa bộc bạch: "Trên đường, mình thấy ba ghé vào một quán nước, mệt đến mức phải xin một cốc nước. Lúc đó, ánh mắt ba nhìn mình vừa thất vọng, vừa giận dữ, nhưng rồi lại dịu lại vì thương mình quá. Ổng không nói gì, chỉ cố uống nước giữa những cơn ho sặc sụa. Chỉ ít lâu sau, ba mất luôn".
Ký ức đó ám ảnh Hòa suốt nhiều năm. "Giá như mình không ích kỷ như vậy, giá như mình đã giúp ba ngày hôm đó...", Hòa nói. Những câu "giá như" ấy đã thành động lực để Hòa tự nhủ: từ giờ không được phép hối hận thêm lần nào nữa!
Hành trình tự lập: Tự mình vượt qua mọi thứ bằng đôi chân của chính mình
Sau khi ba mất, Hòa hoàn toàn một mình. Không ba, không mẹ, không nơi dựa vào, cậu phải tự lo mọi thứ để sống qua ngày. Họ hàng hai bên cũng thương và giúp đỡ trong mức có thể, nhưng phần lớn thời gian, Hòa chỉ có thể tin vào chính bản thân.
Những năm cấp 3, Hòa bắt đầu làm part-time tại một quán trà sữa. Hòa kể: "Đó là job đầu tiên của mình. Từ đó, mình học được cách giao tiếp, ứng xử, biết respect người khác và chịu trách nhiệm với mọi việc mình làm".
Lên đại học, Hòa vừa học vừa làm kỹ thuật viên lắp camera an ninh – một công việc đòi hỏi phải cực kỳ tỉ mỉ và tập trung. Hòa chia sẻ: "Mỗi ngày của mình là sáng đi học, chiều làm việc, tối về ăn vội rồi ôn bài. Có lúc thu nhập không đủ trả tiền trọ và học phí, nhưng mình luôn cố tiết kiệm, không để khó khăn cản đường mình".
Hiện tại, Hòa là sinh viên năm cuối ngành Quản trị Kinh doanh tại Trường Đại học Nguyễn Trãi (Hà Nội), chuyên ngành Digital Marketing. Hòa chọn trường không chỉ vì chương trình đào tạo ổn mà còn vì tấm lòng của thầy Hiệu trưởng TS. Nguyễn Tiến Luận, người đã tặng Hòa học bổng giảm 50% học phí sau khi biết hoàn cảnh đặc biệt của cậu. "Học bổng đó là món quà vô giá, giúp mình tiếp tục theo đuổi ước mơ và giảm bớt gánh nặng tài chính", Hòa chia sẻ.
Tết một mình: Cô đơn nhưng không bao giờ bỏ cuộc
Tết Nguyên đán với Hòa là dịp về quê, tự tay dọn dẹp căn nhà nhỏ của ba mẹ, nấu vài món đơn giản để đón giao thừa. Không có ai bên cạnh, không tiếng cười nói rộn ràng, nhưng Hòa không cho phép bản thân gục ngã.
Cậu nói: "Đón Tết một mình hơi buồn thật, nhưng mình cố tạo không khí vui bằng cách nghe nhạc, hát hò và dọn dẹp. Mình biết ba mẹ luôn nhìn xuống và muốn mình sống tốt hơn".
Những kỷ niệm về cái Tết cuối cùng bên ba vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí. "Hôm đó, nhà mình làm cơm cúng tất niên, anh em con bác tụ tập đông đủ, cùng ba mình ăn bữa cơm cuối năm. Đó là khung cảnh ấm áp, trọn vẹn mà mình không bao giờ quên", Hòa bộc bạch.
Khát vọng tương lai: "What doesn't kill you makes you stronger"
Mỗi khi mệt mỏi hay muốn buông xuôi, Hòa lại nhìn vào hình xăm dấu chấm phẩy trên ngón tay. Hòa chia sẻ: "Nó nhắc mình rằng đây chỉ là dấu chấm phẩy – tạm nghỉ thôi, chứ chưa phải dấu chấm hết đâu".
Hòa tự gọi mình là "Diggory" – Kẻ lạc lối, nhưng không bao giờ đi chệch khỏi con đường đúng. Cậu nói: "Mình tin rằng những người dám đứng lên từ đau thương chính là những người mạnh mẽ nhất".
Hòa mong muốn sau khi tốt nghiệp sẽ tìm được công việc phù hợp với đam mê chụp ảnh, quay video, đồng thời tiếp tục học hỏi và phát triển bản thân mỗi ngày. "Cuộc sống có thể không dễ dàng, nhưng mình sẽ luôn cố gắng để trở thành phiên bản tốt nhất của chính mình", Hòa chia sẻ.
Câu chuyện của Kiều Hải Hòa không chỉ là hành trình vượt qua nghịch cảnh mà còn là bài học sâu sắc về sức mạnh nội tâm và khát vọng sống. Trong đôi mắt sáng của Hòa, ta thấy một tương lai rộng mở và một trái tim không ngừng hy vọng. Cậu chính là minh chứng sống cho câu: "Điều gì không giết được ta sẽ khiến ta mạnh mẽ hơn"
Nguồn: svvn.tienphong.vn