Chàng sinh viên Nghệ An vinh dự được bầu vào Cấp ủy Chi bộ: Câu chuyện truyền cảm hứng khủng!

4a70a2632b8c8e152b13.webp


Đất học xứ Nghệ đã tạo nên mình của ngày hôm nay – một con người mới, một sức sống mới, mang trong mình nhiệt huyết của tuổi trẻ không bao giờ lụi tàn theo năm tháng. ✨

Lớn lên trong một gia đình đông anh chị em, bố mẹ đã ngoài 60, mình nhận ra rằng đã đến lúc phải thay đổi bản thân. Và mình đã quyết định rời miền núi nghèo Quỳ Hợp về thành phố Vinh để học tập ở một môi trường mới. Chính 3 năm cấp 3 ấy đã để lại cho mình một cuốn "tựa truyện" tươi đẹp về thanh xuân, về cái mà ai cũng hay gọi là mái nhà thứ 2.

222e07eb1b5dd4d472d5.jpg


Bố mẹ luôn hi vọng rất nhiều vào mình. Có những bữa cơm chiều, bố thường kể về những ngày tháng đi làm nông trường, làm công nhân ở các lò gạch để đổi từng cân mì về cho con cái. Chính vì thế, mình luôn lấy đó làm động lực để cố gắng hơn nữa, rồi dần trở thành một cán bộ Đoàn tiêu biểu của nhà trường, xung phong trong các công tác thiện nguyện tại chỗ của trường cấp 3.

Và niềm tự hào đầu đời khi va chạm xã hội chính là được đứng vào hàng ngũ của Đảng khi còn đang ngồi trên ghế nhà trường – một động lực, một món quà rất lớn động viên tinh thần để mình thi tốt kỳ thi THPT Quốc gia năm đó.

84b1f70102db7e41b69f.jpg


Bước chân vào Hà Nội: Từ bỡ ngỡ đến trưởng thành

Bước vào cánh cổng Học viện Hành chính Quốc gia với nhiều bỡ ngỡ, mình dần trở nên bé nhỏ giữa hơn 1.000 tân sinh viên nhập học hôm ấy. Bố đưa mình nhập học và chỉ kịp dặn vội đôi ba câu, dúi vội chút tiền bố mẹ tích góp được rồi nét mặt không che giấu được vẻ lo lắng, vội nói lời chào vì còn phải trở về cho kịp chuyến xe liên tỉnh chạy chiều về quê.

Khi đó, dù buồn, tủi vì biết mình không được như bao bạn trang lứa khác, nhưng mình không nản lòng. Mình tham gia vào hoạt động thiện nguyện cùng đội sinh viên tình nguyện đồng hương Nghệ Tĩnh Học viện Hành chính Quốc gia, và trở thành thành viên Ban Đối ngoại Ban liên lạc đồng hương Sinh viên Nghệ Tĩnh tại Hà Nội – đơn vị đã rèn dũa cho mình được cứng cáp hơn, được tôi luyện một cách bài bản hơn về kỹ năng mềm – thứ mà không phải muốn mua là có người bán.

db3bd07b0928d1807768.jpg


66c5280486fff4b98692.jpg


Vinh dự lớn lao: Được bầu vào Cấp ủy Chi bộ Sinh viên

Bố mẹ vốn sống thuần nông, nên vấn đề nghiên cứu và tìm hiểu chính trị lại là một chuyện quá xa vời với gia đình mình. Thế nhưng với sự nỗ lực không ngừng trong học tập, tiên phong trong các phong trào Đoàn thanh niên của học viện cũng như đội tình nguyện, một lần nữa mình được "sướng" lên dòng chữ "Tự hào và trách nhiệm" khi được đứng vào Cấp ủy Chi bộ Sinh viên (1) – Học viện Hành chính Quốc gia.

Để rồi vẫn thấm nhuần tư tưởng "Vào Đảng để phấn đấu chứ không phải phấn đấu để vào Đảng", mình luôn không ngừng phấn đấu trong học tập, rèn luyện, tiếp thu kịp thời những tư tưởng chỉ đạo của Đảng đề ra, hoàn thành tốt nhiệm vụ của cấp trên giao phó, là một cán bộ lớp gương mẫu trong học tập, năng nổ trong công tác Đoàn Hội tại Học viện.

Và những thành công ấy, những sự thay đổi tích cực ấy không thể không kể đến sự giúp đỡ, định hướng của Thầy Cô giáo, sự quan tâm của gia đình, và những chia sẻ lúc khó khăn của bạn bè để có được mình của ngày hôm nay.

ff5c6cb5e05c604898b3.jpg


5100c03c86c158b2919e.jpg


3cf512c03254ff4e1702.jpg


Vừa học vừa làm: Hành trình không dễ dàng

Có một điều tế nhị là chúng ta không nên kể khó, kể khổ quá nhiều vì chẳng có ai có thể giúp đỡ mình cả một quãng đời dài cả. Thế nhưng mình vẫn muốn viết ra đây để các bạn được thấy rằng, bước ra xã hội, cái khó, cái khổ ấy không vì lòng bao dung mà bỏ sót một ai cả.

Mình từng tìm đến những nhà hàng, quán coffee để thử việc, xin việc và bén duyên với nghề Kỹ thuật viên Âm thanh – Ánh sáng – tổ chức sự kiện. Công việc chẳng hề nhẹ nhàng một chút nào cả, thế nhưng hình ảnh bố mẹ đã ngoài 60 và gia đình ở quê sống phụ thuộc vào nông nghiệp đã khiến mình luôn dặn bản thân cố lau giọt mồ hôi ấy đi, vì biết đâu mình đang rơi mồ hôi nhưng bố mẹ lại đang lăn từng giọt nước mắt trên má vì lo không biết kiếm đâu ra tiền để chu cấp hàng tháng cho con ăn học nơi phố thị đắt đỏ.



Lời nhắn gửi đến các bạn trẻ

Là một cán bộ Đảng viên trẻ, mình luôn muốn truyền lại nhiệt huyết tuổi trẻ cho các bạn tới đây sẽ là tân sinh viên, hay những bạn có đồng hoàn cảnh với mình. Bởi tương lai của chúng ta có tươi sáng hay không là phụ thuộc vào hiện tại mình đang cố gắng những gì.

Học là để cho bản thân mình, học từ những cái nhỏ nhặt nhất, đừng vội lấn sâu vào những cái quá lớn lao khi chúng ta còn chưa đủ trưởng thành và chín chắn trong suy nghĩ để đón nhận những điều đó. Mình cũng từng có lúc muốn bỏ cuộc, thế nhưng vẫn nghĩ rằng "bỏ cuộc rồi cũng về cầm cuốc, dắt trâu, kéo cày".

Nguồn: svvn.tienphong.vn
 
Back
Top