Trần Văn Dũng, một chàng trai đến từ vùng đất Quan họ Tiên Du - Bắc Ninh, hiện đang là sinh viên năm nhất ngành Quan hệ Công chúng tại Viện Đào tạo Báo chí và Truyền thông, Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia Hà Nội. Dù là người khiếm thị, nhưng Dũng luôn sống hết mình và tin rằng cuộc sống có vô vàn điều đáng trân trọng, đặc biệt là việc biết yêu thương chính bản thân mình.
Năm 2023, Dũng được bầu làm Ủy viên Ban Chấp hành của Hội người mù Huyện Tiên Du. Lúc này cậu vừa học vừa làm công tác hội, bận rộn nhưng vẫn đầy năng lượng. Dũng còn có kênh TikTok riêng (@anhcoc2ktvd) để chia sẻ về cuộc sống và các hoạt động xã hội của mình. Theo Dũng, từ khi trở thành Ủy viên Ban Chấp hành, cậu đã học được nhiều về kỹ năng lãnh đạo và tư duy phản biện trong cuộc sống.
Qua lời kể của bố mẹ, Dũng mới biết hành trình vượt khó từ nhỏ của mình gian nan đến thế nào.
"Năm 2000, khi mới chào đời mình đã bị khiếm thị bẩm sinh, không thể nhìn thấy gì cả Gia đình đưa mình đi khám ở bệnh viện tỉnh Bắc Ninh rồi chuyển lên bệnh viện mắt Trung ương Hà Nội. Có lúc tưởng như không còn hy vọng nữa. Nhưng may mắn thay, nhờ bà ngoại của mình, mình được bác sĩ Giám đốc bệnh viện mắt Trung ương mổ. Mắt bên phải may mắn nhìn được, tuy không rõ chữ nhưng vẫn nhìn gần và nhìn được đồ vật xung quanh.
Đến năm 2006, bố mẹ cho mình đi học lớp 1 tại trường tiểu học gần nhà. Nhưng vì không nhìn được chữ trên bảng nên bị cho về. Lúc đó mình cũng biết buồn, biết tủi rồi. Nhưng may là có anh chị em bên cạnh chia sẻ, cùng nhau trải qua tuổi thơ với những trò chơi như thả diều, trẩy trứng cá. Nhưng khi mọi người đi học hết, chỉ còn mình lủi thủi một mình thì cảm giác bị bỏ lại phía sau thật khó chịu
Đến năm 2009 - một năm thay đổi cực lớn trong cuộc đời mình. Thời điểm này, mình làm ở công ty nhà máy nhựa và đã nhờ giám đốc xin cho vào học tại trường Nguyễn Đình Chiểu – Hà Nội. Lúc mới vào, mình chưa thể giặt quần áo hay tự phục vụ 100% cho bản thân. Nên mình ở ngoại trú, sáng đi học, tối về công ty nhà máy nhựa ngủ. Các cô chú ở đây cực kỳ tốt, dạy mình từ những việc nhỏ nhất như gấp quần áo, giặt giũ. Sau một thời gian, mình đã tự lập được nên chuyển vào ở nội trú tại trường.
Ban đầu mình nghĩ những người cùng cảnh ngộ sẽ thông cảm cho nhau, sẽ không có chuyện bắt nạt. Nhưng không, mình đã nhầm to Có lần mình bị đổ oan là ăn trộm túi xà phòng của bạn cùng phòng. Không có bằng chứng nên mình chỉ biết ngậm ngùi chịu đựng. Sau đó, một anh lớn gọi mình lên sân thượng và tát mình rất đau, còn lấy thắt lưng da quật nữa. Lúc đó mình khóc rất nhiều, thật sự rất buồn. Đây là trải nghiệm khó quên khi mới chân ướt chân ráo lên Hà Nội. Mình cố quên đi, nhưng khi nhắc lại vẫn nhớ ra, vì nó là vết sẹo của mình. Vết thương khi lành rồi sẽ thành vết sẹo, không thể nào hết hẳn được.
Mọi thứ trôi qua khá bình lặng cho đến năm 2012, khi mình lên lớp 2. Thời gian này, trường có các anh chị từ Đại học Kinh tế Quốc dân và Đại học Bách Khoa đến hỗ trợ các bạn khiếm thị học tập. Nhưng có một lần, khi đi học tối về thì nghe nói có người vẽ màu lên tường. Phòng mình chỉ có mình có hộp màu, nên lại bị hiểu nhầm là mình làm. Lúc đó mình còn bé, không biết làm sao, cộng với số đông cho là mình làm nên không thể chứng minh gì được. Bố mẹ phải lên sơn lại tường luôn Lúc ấy mình chỉ có một mình, không có ai chia sẻ. Mình đã kể với cô Bành Thủy - chăm sóc viên khu nội trú. May mắn là cô thông cảm và động viên: 'Việc con không làm, con không phải sợ gì cả.'
Đến năm 2015, cuộc thi SEAMEO-Nhật Bản 85D được tổ chức tại trường và mình không ngờ mình giành được giải Nhì Năm 2016, mình mới biết đến hội người mù huyện Tiên Du. Một bạn cùng phòng kể với mình về việc trao học bổng cho học sinh và sinh viên khiếm thị tại hội người mù tỉnh Bắc Ninh. Lúc đó mình thực sự bất ngờ vì không biết quê mình cũng có tổ chức hội người khiếm thị. Sau đó, mình trở thành thành viên và tham gia các hoạt động như 'Trung Thu Cho Em' và trao học bổng. Nhờ nỗ lực và đóng góp, mình được trở thành ủy viên ban chấp hành của hội người mù huyện Tiên Du.
Năm 2016 và 2017 là hai năm đầy kỷ niệm không thể quên Khi trường thông báo đăng ký học guitar, mình quyết định tham gia và nhận được sự động viên từ thầy cô. Rất may khi được thầy Trần Anh Tuấn - một đại úy Công an Phòng cháy chữa cháy - dạy rất tận tâm. Nhờ thầy chỉ bảo cùng sự cố gắng của bản thân, mình đã vượt qua mọi khó khăn và trở thành một guitarist tự tin. Từ đó, cây đàn guitar là người bạn đồng hành với mình đến tận bây giờ. Đặc biệt, mình cực kỳ may mắn khi được ông Tô Lâm, Bộ trưởng Bộ Công an, tặng một cây đàn guitar. Trong lớp có 12 người được ông tặng đàn trực tiếp tại văn phòng Bộ Công an
Năm 2018 mình tròn 18 tuổi. Lúc này, mình muốn kiếm việc làm thêm để đỡ đần bố mẹ và tích lũy kinh nghiệm. Mình lên Facebook và tìm được việc làm telesale.
Cho đến tháng 10 năm 2020, câu lạc bộ hội viên trẻ hội người mù huyện Tiên Du tổ chức giao lưu với câu lạc bộ Tuổi Trẻ Tiên Du. Ban đầu mình không muốn tham gia nhưng được mọi người thuyết phục nên đi, và đó là cơ duyên đưa mình đến với các hoạt động tình nguyện. Mình xin ứng tuyển và trở thành thành viên ban văn nghệ của câu lạc bộ Tuổi Trẻ Tiên Du.
Có thời điểm mình tham gia khóa tu tại chùa Linh Quang - Nam Định. Sau khi đi tu về, mình thay đổi rất nhiều, hướng ngoại và trưởng thành hơn hẳn. Mình tích cực tham gia các hoạt động tình nguyện từ năm đầu cấp 3. Mình đã thay đổi hoàn toàn, không còn là một người yếu đuối dễ gục ngã nữa
Cuối năm 2022, mình tham gia chiến dịch tình nguyện 'Hà Nội ấm' với rất nhiều hoạt động như dự ca gây quỹ, đêm nhạc từ thiện, 'giọt hồng chào em', và 'sưởi ấm Điện Biên 2022 - Xuân tình nguyện 2023'. Đây là hoạt động lớn trong chiến dịch. Khi mình lên Điện Biên, nhìn thấy các em nhỏ còn thiếu thốn cái mặc, cái ăn, mình nghĩ rằng khó khăn của bản thân chưa là gì so với các em
Đến tháng 5 năm 2023, sư Giác Minh Luật tặng mình quyển sách "Vẻ đẹp của sự cô đơn". Khi đọc xong, mình hiểu rằng vẻ đẹp của sự cô đơn chính là khi chúng ta vấp ngã và không có ai bên cạnh, nhưng bản thân ta vẫn đứng dậy được và bước tiếp để đạt mục tiêu.
Từ những câu chuyện của bản thân, mình rút ra rằng là người trẻ chúng ta cần: Học hỏi và phát triển bản thân - luôn nỗ lực rèn luyện kỹ năng và phát triển tiềm năng. Ai cũng xứng đáng để ta học hỏi, từ trẻ nhỏ đến cô lao công. Tìm kiếm và duy trì mục tiêu - đặt mục tiêu rõ ràng và làm việc chăm chỉ để đạt được điều có ích cho bản thân và cộng đồng. Tham gia hoạt động tình nguyện và xã hội - đóng góp cho cộng đồng, giúp đỡ người khác, từ đó xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn. Hiện tại, mình tham gia câu lạc bộ Hoa Đá của Trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, nhóm từ thiện Mái Nhà Chung tại quê nhà, câu lạc bộ Gia đình Sen Việt tại chùa Kim Ngưu, và cũng từng làm hỗ trợ Leader Xanh Việt Nam tại Điểm Cầu Tiên Du.
Từ những trải nghiệm của mình, mình tự rút ra câu nói: 'Những đứa trẻ đang học về thế giới, học yêu người và yêu chính bản thân. Mình tin rằng việc yêu quý và tôn trọng người khác cũng là cách ta yêu quý và tôn trọng chính bản thân. Tương tự, khi coi thường người khác, ta cũng đang coi thường chính mình. Đồng thời, việc giúp đỡ những người khó khăn hơn, kém may mắn hơn cũng là cách giúp bản thân ngày một tốt lên.' Thông qua việc tương tác và giúp đỡ người khác, ta có cơ hội học hỏi và mở rộng tầm nhìn, từ đó trở nên tự tin và linh hoạt hơn trong giao tiếp và giải quyết vấn đề
Hiện nay vẫn còn nhiều câu lạc bộ tình nguyện chưa chấp nhận sinh viên khuyết tật tham gia. Mình hi vọng câu chuyện của mình sẽ lan tỏa đến các câu lạc bộ. Mong rằng các bạn sinh viên khuyết tật cũng được bình đẳng, được tham gia các câu lạc bộ, được hòa nhập và trải nghiệm."
Một số thành tích của Trần Văn Dũng:
• Năm 2015: Giải Nhì trong Giải thưởng SEAMEO-Nhật Bản 85D
• Năm 2023: Giải 3 trong cuộc thi ảnh khoảnh khắc phật sự
• Nhận giấy khen từ UBND xã Mường Đun - huyện Tủa Chùa - tỉnh Điện Biên, có đóng góp tích cực trong chương trình "Sưởi Ấm Điện Biên 2022 - Xuân Tình Nguyện 2023" ️
Nguồn: svvn.tienphong.vn