Nghe tui nói bán con xế mới tậu hơn một năm, ai cũng la làng "tiếc của đời" Nhưng chỉ có người trong cuộc mới hiểu, đôi khi giữ một thứ lại càng làm cuộc sống mệt mỏi gấp trăm lần so với việc... không có nó luôn á!
Năm nay tui 35 tuổi rồi, đã "full option" gia đình với 3 đứa nhóc. Vợ chồng tui ở gần nhà ngoại các cháu, còn quê nội thì xa xôi nên đi lại nhiều khi khá phiền phức. Sau mấy năm cày cuốc tích góp từng đồng, hơn một năm trước hai đứa quyết tậu luôn một con xế hơn 1 tỷ đồng. Lúc đó nghĩ đơn giản thôi: đầu tư để cả nhà đi lại an toàn, đưa đón các con, cuối tuần về quê nội hay chở ông bà đi chơi cho tiện
Ngày lăn bánh về, cảm giác vui sướng của cả nhà tui vẫn nhớ như in đến bây giờ. Điều khiến tui xúc động nhất là bố mẹ vợ chủ động "chốt đơn" hẳn 500 triệu để bớt gánh nặng cho vợ chồng. Với tui, đó không chỉ là tiền mà còn là tình thương yêu dành cho con cháu. Đến giờ, tui vẫn biết ơn ông bà lắm
Thế mà không ngờ, từ ngày có xế, cuộc sống tui lại twist một cách hoàn toàn khác hẳn...
Vợ chồng tui ở gần nhà ngoại nên họ hàng bên vợ qua lại khá dày. Ban đầu chỉ là vài lần nhờ đưa đi đám cưới, ăn giỗ hay sang huyện bên thăm họ. Tui đều vui vẻ vì nghĩ người một nhà mà, giúp nhau tí cũng không sao. Nhưng sau đó, những cuộc gọi nhờ vả cứ tăng dần như... lãi suất kép
Hôm thì bác nhờ chở đi dự đám cưới từ sáng sớm, lúc thì chở đứa em con dì lên trường. Hôm khác dì muốn cả nhà đi tham quan nên gọi tui lái xe. Cuối tuần vừa định đưa vợ con đi chơi thì lại có người nhờ đưa lên thành phố khám bệnh. Chuyện đi khám bệnh mới thực sự "đánh gục" tui. Ai cũng muốn đến bệnh viện thật sớm để lấy số nên thường yêu cầu đón từ 4-5 giờ sáng luôn Có hôm tui phải dậy khi trời còn tối om om, lái xe đón người rồi lên thành phố. Khám xong lại chờ lấy kết quả, lấy thuốc, đến chiều muộn mới về tới nhà.
Một ngày nghỉ gần như... bay màu luôn á!
Những lời nhờ ấy dần trở thành điều "mặc định" rồi. Nhiều người không còn hỏi tui có bận hay không mà chỉ thông báo kiểu: "Sáng Chủ nhật nhớ qua đón bác nhé", hoặc "Tuần sau đưa cô lên viện giúp". Trong mắt họ, dường như cứ nhà tui có xe thì việc đưa đón mọi người là... nghĩa vụ thiêng liêng
Trong khi đó, tui cũng đi làm cả tuần, về nhà còn phụ vợ chăm con, lo đủ thứ việc lớn nhỏ. Cuối tuần là khoảng thời gian hiếm hoi để nghỉ ngơi và quality time với các con. Thế mà kế hoạch của gia đình liên tục bị "úp sọt" vì những cuộc điện thoại nhờ chở đi này nọ.
Có lần tui lấy hết can đảm từ chối vì đã hứa đưa các con về quê nội rồi. Không ngờ sau đó tui nghe người này người kia nói rằng có xe mà sống ích kỷ, nhờ chút cũng không giúp Lần khác, tui bận việc công ty nên không thể đưa một người họ hàng đi khám bệnh. Hôm sau gặp mặt, họ tỏ thái độ lạnh như băng, còn bóng gió rằng có ô tô nhưng chẳng nhờ được việc gì. Nghe mấy câu đó, tui buồn hơn là tức á!
Tui chưa từng tính tiền xăng xe, phí cầu đường hay công sức của mình. Tui chỉ mong mọi người hiểu rằng tui cũng có công việc, có gia đình, có cuộc sống riêng. Giúp một lần thì vui, nhưng nếu lúc nào cũng bị coi là nghĩa vụ thì sự nhiệt tình cũng dần trở thành... gánh nặng đè nặng
Nhiều tối, hai vợ chồng ngồi tâm sự rất lâu. Vợ tui bảo chiếc xe vốn được mua để phục vụ gia đình, nhưng hơn một năm qua, người sử dụng nhiều nhất lại là họ hàng. Còn gia đình nhỏ của mình nhiều lần phải cancel plans chỉ vì ngại từ chối. Cuối cùng, chúng tui đi đến một quyết định khiến ai nghe cũng "hả hê": bán xe luôn!
Sau khi bán, vợ chồng tui gửi lại bố mẹ vợ đúng 500 triệu đồng mà ông bà từng hỗ trợ. Ban đầu, bố mẹ nhất quyết không nhận. Khi biết lý do bán xe, ông bà chỉ thở dài, bảo cũng thấy ngại vì họ hàng cứ nhờ vả liên tục, nhưng chẳng biết phải khuyên thế nào để không mất lòng mọi người
Từ ngày không còn xế hộp, cuộc sống của gia đình tui lại nhẹ nhàng hơn hẳn. Cần đi đâu xa, cả nhà gọi taxi hoặc thuê xe dịch vụ. Chi phí có thể cao hơn đôi chút, nhưng đổi lại, chúng tui chủ động về thời gian và không còn phải rơi vào những tình huống "tiến thoái lưỡng nan" nữa.
Nguồn: autopro.com.vn
Năm nay tui 35 tuổi rồi, đã "full option" gia đình với 3 đứa nhóc. Vợ chồng tui ở gần nhà ngoại các cháu, còn quê nội thì xa xôi nên đi lại nhiều khi khá phiền phức. Sau mấy năm cày cuốc tích góp từng đồng, hơn một năm trước hai đứa quyết tậu luôn một con xế hơn 1 tỷ đồng. Lúc đó nghĩ đơn giản thôi: đầu tư để cả nhà đi lại an toàn, đưa đón các con, cuối tuần về quê nội hay chở ông bà đi chơi cho tiện
Ngày lăn bánh về, cảm giác vui sướng của cả nhà tui vẫn nhớ như in đến bây giờ. Điều khiến tui xúc động nhất là bố mẹ vợ chủ động "chốt đơn" hẳn 500 triệu để bớt gánh nặng cho vợ chồng. Với tui, đó không chỉ là tiền mà còn là tình thương yêu dành cho con cháu. Đến giờ, tui vẫn biết ơn ông bà lắm
Thế mà không ngờ, từ ngày có xế, cuộc sống tui lại twist một cách hoàn toàn khác hẳn...
Vợ chồng tui ở gần nhà ngoại nên họ hàng bên vợ qua lại khá dày. Ban đầu chỉ là vài lần nhờ đưa đi đám cưới, ăn giỗ hay sang huyện bên thăm họ. Tui đều vui vẻ vì nghĩ người một nhà mà, giúp nhau tí cũng không sao. Nhưng sau đó, những cuộc gọi nhờ vả cứ tăng dần như... lãi suất kép
Hôm thì bác nhờ chở đi dự đám cưới từ sáng sớm, lúc thì chở đứa em con dì lên trường. Hôm khác dì muốn cả nhà đi tham quan nên gọi tui lái xe. Cuối tuần vừa định đưa vợ con đi chơi thì lại có người nhờ đưa lên thành phố khám bệnh. Chuyện đi khám bệnh mới thực sự "đánh gục" tui. Ai cũng muốn đến bệnh viện thật sớm để lấy số nên thường yêu cầu đón từ 4-5 giờ sáng luôn Có hôm tui phải dậy khi trời còn tối om om, lái xe đón người rồi lên thành phố. Khám xong lại chờ lấy kết quả, lấy thuốc, đến chiều muộn mới về tới nhà.
Một ngày nghỉ gần như... bay màu luôn á!
Những lời nhờ ấy dần trở thành điều "mặc định" rồi. Nhiều người không còn hỏi tui có bận hay không mà chỉ thông báo kiểu: "Sáng Chủ nhật nhớ qua đón bác nhé", hoặc "Tuần sau đưa cô lên viện giúp". Trong mắt họ, dường như cứ nhà tui có xe thì việc đưa đón mọi người là... nghĩa vụ thiêng liêng
Trong khi đó, tui cũng đi làm cả tuần, về nhà còn phụ vợ chăm con, lo đủ thứ việc lớn nhỏ. Cuối tuần là khoảng thời gian hiếm hoi để nghỉ ngơi và quality time với các con. Thế mà kế hoạch của gia đình liên tục bị "úp sọt" vì những cuộc điện thoại nhờ chở đi này nọ.
Có lần tui lấy hết can đảm từ chối vì đã hứa đưa các con về quê nội rồi. Không ngờ sau đó tui nghe người này người kia nói rằng có xe mà sống ích kỷ, nhờ chút cũng không giúp Lần khác, tui bận việc công ty nên không thể đưa một người họ hàng đi khám bệnh. Hôm sau gặp mặt, họ tỏ thái độ lạnh như băng, còn bóng gió rằng có ô tô nhưng chẳng nhờ được việc gì. Nghe mấy câu đó, tui buồn hơn là tức á!
Tui chưa từng tính tiền xăng xe, phí cầu đường hay công sức của mình. Tui chỉ mong mọi người hiểu rằng tui cũng có công việc, có gia đình, có cuộc sống riêng. Giúp một lần thì vui, nhưng nếu lúc nào cũng bị coi là nghĩa vụ thì sự nhiệt tình cũng dần trở thành... gánh nặng đè nặng
Nhiều tối, hai vợ chồng ngồi tâm sự rất lâu. Vợ tui bảo chiếc xe vốn được mua để phục vụ gia đình, nhưng hơn một năm qua, người sử dụng nhiều nhất lại là họ hàng. Còn gia đình nhỏ của mình nhiều lần phải cancel plans chỉ vì ngại từ chối. Cuối cùng, chúng tui đi đến một quyết định khiến ai nghe cũng "hả hê": bán xe luôn!
Sau khi bán, vợ chồng tui gửi lại bố mẹ vợ đúng 500 triệu đồng mà ông bà từng hỗ trợ. Ban đầu, bố mẹ nhất quyết không nhận. Khi biết lý do bán xe, ông bà chỉ thở dài, bảo cũng thấy ngại vì họ hàng cứ nhờ vả liên tục, nhưng chẳng biết phải khuyên thế nào để không mất lòng mọi người
Từ ngày không còn xế hộp, cuộc sống của gia đình tui lại nhẹ nhàng hơn hẳn. Cần đi đâu xa, cả nhà gọi taxi hoặc thuê xe dịch vụ. Chi phí có thể cao hơn đôi chút, nhưng đổi lại, chúng tui chủ động về thời gian và không còn phải rơi vào những tình huống "tiến thoái lưỡng nan" nữa.
Nguồn: autopro.com.vn