Bubu2k66710
New member
Chưa một ngày đặt chân đến trường, bị bại liệt chỉ cử động được đúng 2 ngón tay, nhưng anh Nguyễn Quốc Toàn (sinh năm 1979, Phú Thọ) vẫn lập nghiệp thành công với công ty thiết bị máy tính riêng. Tưởng chừng như impossible nhưng anh ấy đã làm được!
Lúc đầu liên hệ phỏng vấn, anh Nguyễn Quốc Toàn (35 tuổi, thị xã Phú Thọ) còn khiêm tốn từ chối: "Mình không có gì đáng viết đâu, còn nhiều người giỏi hơn mình nhiều". Nhưng sau khi được thuyết phục, team mình đã có dịp ghé thăm cơ sở Công ty TNHH Thương mại NQT do anh làm chủ.
Để có được cơ ngơi như hôm nay, chàng trai 7X này đã phải trải qua biết bao gian khó, nỗ lực vượt qua số phận bất công và áp lực từ xã hội. Story về anh giám đốc nặng 30kg này bắt đầu từ "máu" kinh doanh của một cậu bé 12 tuổi bị bại liệt, không được đến trường.
## Boss từ năm... 12 tuổi luôn á!
Lúc mới sinh ra, Toàn là cậu bé bình thường như mọi người. Nhưng đến 11 tháng tuổi, cậu bị sốt cao phải cấp cứu. Theo lời kể của bố mẹ, lúc đó các bác sĩ đều lắc đầu, xác định không thể sống sót. Bệnh viện trả về nhà nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra - cậu vẫn sống, dù chân tay bị teo tóp, bại liệt và mất sức lao động 100%.
Thương con, bố mẹ dồn hết tiền bạc đưa con đi khắp nơi cứu chữa, hết bệnh viện này đến các thầy lang trong vùng, nghe ai mách là bế con đi ngay. Anh Toàn so sánh căn bệnh của mình giống như "cơn bão" đi qua để lại sự đổ nát, hoang tàn và không thể phục hồi.
Nghẹn ngào khi nhớ lại kỷ niệm lúc 5 tuổi, anh rưng rưng: "Mới đây bố mới kể câu chuyện này, tôi thấy rùng mình. Thời ấy nghe có ông lang ở Thanh Sơn (Phú Thọ) chữa bách bệnh, bố một tay bế tôi, một tay đi xe đạp đến đó. Dọc đường gặp con suối lớn, chẳng may hai bố con cùng chiếc xe đạp ngã nhào xuống. Lúc đó một người đã ném cây tre cho bố bám lên bờ nhưng còn chiếc xe đạp thì trôi mất".
Nhà nghèo, cạn kiệt tài sản, bố mẹ dần mất hết hy vọng cứu chữa cho con. Nhắc về tuổi thơ, anh Toàn kể: "Thiệt thòi lớn nhất của tôi là không được đi học nhưng tôi đọc rất nhiều sách mượn từ một người hàng xóm. Sau này, chính vì tình yêu với sách, truyện nên tôi cũng tự mày mò học hỏi cách sửa máy tính, lắp đặt và mở công ty này".
"Máu" kinh doanh xuất hiện từ lần mẹ cậu bị chảy máu dạ dày. Vì không có tiền nên mẹ chịu đau rất lâu mới đến được bệnh viện cấp cứu. "Chỉ vì không có tiền mà mình suýt mất mẹ" - đó chính là động lực thúc đẩy cậu bé 12 tuổi phải kiếm được thật nhiều tiền.
Đồng tiền lời đầu tiên khi "kinh doanh" của anh chỉ có 1000 đồng từ việc mua rồi bán lại chiếc đồng hồ của bạn. Năm 14 tuổi, anh thuê "đàn em" (anh kể đùa là mình làm "đại ca" trong xóm hồi đó) đi mượn truyện cửa hàng về cho bạn khác thuê với giá cao hơn. Thấy lời chưa nhiều, cậu tìm hiểu cách làm giàu khác từ... bàn bi-a.
"2 ngày tôi ngồi ở quán bi-a, không phải nhìn họ chơi mà nhìn ông chủ thu tiền. Mình thắc mắc làm sao để được như thế. Sau đó về xin bố mua bàn bi-a để kinh doanh, ông gạt phắt đi nói nếu mua thì sẽ từ tôi. Nhưng bằng mưu mẹo, tôi có nó trong tay và sau 3 tháng tôi hoàn lại vốn cho bố mẹ", anh Toàn kể.
Đến năm 17 tuổi, anh lóe ý tưởng kinh doanh trò chơi trên máy tính. Hợp tác với một bạn học Bách Khoa, anh đầu tư mua 6 chiếc máy về lắp đặt. Sau 6 tháng, con số đó nhân lên thành 20 máy với khoản thu nhập 700-800 nghìn đồng/ngày (ngon lành cành đào luôn!).
Chỉ với hai ngón tay cử động được, anh "copy" vào não những thao tác sửa máy tính từ bạn bè, đọc tài liệu trên mạng, mày mò tự lắp đặt thiết bị, thậm chí nhiều lần "quên ăn quên ngủ" một mình nhốt trong phòng để tháo lắp. Sau một thời gian, anh trở thành "anh hùng công nghệ thông tin" nổi tiếng trong vùng, nhiều người mang máy tính đến tận nơi hoặc chở anh đến công ty, nhà riêng để sửa.
Năm 2006, anh thành lập Trung tâm Tin học NQT. Đến năm 2007, anh quyết định thành lập Công ty TNHH Thương mại NQT chuyên đào tạo tin học, cài đặt phần mềm, bán thiết bị và bảo hành, sửa chữa vi tính. Hiện tại, doanh thu khoảng 3 tỷ đồng/năm và tạo công ăn việc làm cho 5 thợ là người khuyết tật với mức thu nhập ổn định 3-5 triệu đồng/tháng.
## Tình yêu như phim nhưng lại có thật
Cuộc trò chuyện bị gián đoạn khi cô con gái nhỏ 3 tuổi Hoàng An đòi trèo lên xe lăn để thơm bố. Anh Toàn nhìn con âu yếm nói nựng: "Con gái bố hôm nay ngoan thế!". Anh cúi xuống, dùng 2 ngón tay đẩy người thấp hơn và thơm nhẹ vào má con.
Anh kể tiếp, vợ anh tên Phương (tên thật là Lỳ Hà Sừ) sinh năm 1991, là người dân tộc Hà Nhì ở huyện Mường Tè, tỉnh Lai Châu. Năm 2010, chị xuống ĐH Hùng Vương học, anh quen chị qua lần chị ghé thăm cửa hàng. Thương cô sinh viên người dân tộc ở một mình xa nhà, anh giúp đỡ. Sau một thời gian tâm sự, hai người đồng cảm và thương hoàn cảnh của nhau nên có một đứa con chung.
"Sau gần 4 năm sống với nhau, mỗi ngày ở bên mình là một sự hy sinh lớn của cô ấy. Vợ mình đã vượt qua được áp lực từ gia đình, từ xã hội để dám lấy một người như mình. Chính vì thế nếu ngày nào đó cô ấy có rời xa thì mình cũng không trách, oán giận mà còn cảm ơn vì cô ấy sẽ bớt khổ hơn" - anh Toàn nghẹn ngào tâm sự.
Chia sẻ mong muốn của mình, anh Toàn bộc bạch: "Trước đây có nhiều hoài bão cháy bỏng lắm. Nhưng giờ mình có gia đình rồi, chỉ mong có sức khỏe tốt để chăm sóc, mang lại cuộc sống no đủ cho vợ và cô con gái nhỏ. Mình vẫn sẽ nỗ lực hết mình để mang lại thu nhập ổn định cho các anh em trong công ty".
Nguồn: soha.vn