TiểuThưTràSữa
New member
14 năm trước, bỏ vị trí "ngon ơ" để lên vùng cao - quyết định "khó nuốt" thế nào?
Năm 2010, mình đang làm Phó Trưởng phòng nghiên cứu ở công ty mẹ Traphaco. Công việc thuận buồm xuôi gió, mối quan hệ tại Hà Nội thì rộng rãi. Thế mà khi quyết định lên Sapa phát triển vùng trồng, xung quanh đủ thứ tin đồn: "Chắc ông này bị kỷ luật hay gì mới bị điều lên rừng thế chứ". Nghe mà chạnh lòng vì không ai hiểu mình cả Có người em đồng nghiệp còn nói: "Anh lên đó, cùng lắm 1 năm làm được mấy tấn cao actiso thì lên làm gì?"
Gia đình có "bật đèn xanh" không?
Mình là người luôn chủ động với quyết định của bản thân, nhưng may mắn là khi nói chuyện với vợ thì được sự đồng tình. Nhờ đó mà phần nào yên tâm hơn với quyết định đi phát triển vùng trồng này.
Tuy ủng hộ, nhưng người thân vẫn lo lắng lắm. Anh cả mình, khi biết tin còn tìm gặp lãnh đạo công ty, bảo: "Nó đi lên đấy, nếu chẳng may gặp vấn đề gì thì các anh sẽ phải chịu trách nhiệm với gia đình".
Hồi đó đường xá lên vùng dự án ở Sapa còn khó khăn lắm. Đường đi như sợi chỉ vắt từ núi này sang lưng chừng núi kia, thỉnh thoảng có tai nạn xảy ra nên anh trai lo xa cũng là chuyện dễ hiểu thôi
Khó khăn thế mà vẫn từ bỏ chốn "an toàn", có phải lãnh đạo công ty đã hứa hẹn gì không?
Không có bất cứ lời hứa hẹn nào của lãnh đạo đâu, mà bản thân mình thấy có cơ hội phát triển. Và mình luôn có niềm tin dự án sẽ thành công.
Phải nói thêm cho bạn hiểu, mình nằm trong nhóm tác giả nghiên cứu Boganic - sản phẩm mà ngay lúc mới ra đời đã "hot" phát sốt trên thị trường. Sau một năm ra mắt, doanh số Boganic tăng đến 200% luôn
Mình nghĩ đã có thị trường tốt rồi, nếu chỉ vì thiếu nguyên liệu mà không thể phát triển hơn thì quá phí hoài. Là dược sĩ, mình cũng có "máu say nghề" mà. Không thể để "đứa con" tiềm năng này bị đối thủ lấy mất thị phần, nên đã quyết tâm lên đường thôi!
Đến nơi xa lạ, không biết tiếng địa phương thì làm sao hòa nhập?
Đúng là mọi quyết định phải có cơ sở chứ không phải làm liều. Mình sinh ở Ninh Bình, nhưng 13 tuổi đã theo bố mẹ lên Sơn La sinh sống. Từ nhỏ đã sống cùng đồng bào dân tộc ít người, được ngấm văn hóa của họ, nên mới có niềm tin sẽ sớm hòa nhập được với cuộc sống ở Sapa.
Phát triển dược liệu theo hướng hiện đại hóa và làm kinh tế xanh - sao lại chọn con đường khó thế?
Câu chuyện này không phải của riêng mình hay Traphaco Sapa mà là hướng đi của cả công ty mẹ. Trong bối cảnh ngành dược lúc đó (những năm 2000), công ty buộc phải chọn hướng đi rõ ràng.
Khi công ty mẹ cổ phần hóa, nghĩa là không được bao cấp từ ngân sách Bộ Giao thông Vận tải nữa, anh em phải tự nuôi sống nhau. Traphaco đứng trước sự lựa chọn quan trọng. Nếu chọn tân dược thì chắc chắn "xịt" ngay vì vốn ít, không thể cạnh tranh về giá, công nghệ, không chủ động được nguyên liệu...
Chúng mình quá nhỏ bé trong ngành dược nên chọn hướng phát triển thuốc dược liệu từ cây cỏ sẵn có của Việt Nam Điều này giúp chủ động nguồn nguyên liệu tự nhiên, tận dụng tri thức chăm sóc sức khỏe của các dân tộc. Bên cạnh đó, cũng không gặp nhiều cạnh tranh vì các công ty dược tại Việt Nam "bỏ ngỏ" thị trường thuốc dược liệu để chạy theo tân dược.
Xác định được hướng đi chỉ có phát triển thuốc dược liệu mới có cơ hội thành công nên ngay từ sớm Traphaco đã lên Sapa phát triển vùng dược liệu.
Thực tế đã chứng minh, sau nhiều giai đoạn nền kinh tế gặp khó khăn, thị trường chững lại thì Traphaco vẫn đứng vững. Và hiện nay, thuốc dược liệu đang được nhiều doanh nghiệp Việt Nam quay lại phát triển đấy
Vì sao lại chọn Sapa để phát triển vùng trồng?
Chọn Sapa cũng dễ hiểu thôi vì nơi đây được mệnh danh là "Vua của cây thuốc quý". Rất nhiều nghiên cứu chỉ ra cùng một loại cây dược liệu, ví dụ như actiso trồng ở nhiều nơi nhưng trồng ở Sapa cho hoạt chất tốt nhất.
Tại đây, bà con dân tộc ít người có kinh nghiệm dùng thuốc dược liệu cỏ cây từ lâu đời. Đây là cơ hội để khai thác tri thức bản địa, phát triển và giới thiệu với cộng đồng.
Năm 2010, mình lên Sapa góp phần thực hiện dự án Green Plan (phát triển vùng dược liệu bền vững cho Traphaco). Sau một năm, được bổ nhiệm làm giám đốc Traphaco Sapa.
Ý tưởng hay nhưng thuyết phục bà con có dễ?
Lúc đầu lên đây không biết tiếng nên gặp rào cản giao tiếp với bà con. Đi vận động trồng dược liệu cho công ty phải nhờ người phiên dịch mới được
Bà con cũng chẳng mặn mà gì khi nghe về dự án phát triển vùng dược liệu đâu. Vì người dân bản từ trước quen với các chương trình hỗ trợ, nên nghĩ làm dự án sẽ được phát tiền ngay. Khi không thấy có tiền luôn, họ nghe mình nói mà dửng dưng như không.
Nhưng công ty xác định không cho tiền mà tạo ra mối quan hệ với người dân để cùng phát triển. Công ty cho giống, bao tiêu sản phẩm, còn người dân có đất trồng và bỏ công chăm sóc.
Còn rào cản về phong tục tập quán thì sao?
Thì bắt buộc phải hòa vào văn hóa của bà con thôi. Bà con vùng cao rất thích uống rượu nên muốn gần gũi hơn thì cũng phải hòa nhập một mức nào đó.
Mời bà con đi tập huấn xong là ăn nhậu, nhưng trong lúc nhậu vẫn tranh thủ "rủ rê". Nếu ở dưới xuôi, uống rượu thường hô "1-2-3, dzô...", thì khi uống với bà con trên này, chúng mình hô "khẩu quyết": 1-2-3 actiso... (cười)
Nguồn: soha.vn