Chàng Á khoa mồ côi tâm sự: "Mình chỉ còn con đường học để tự cứu lấy chính mình"

9d0a0db4b321305ce75e.webp


Mất mẹ từ lúc 5 tuổi, bố mất khi học lớp 7, lớn lên trong gia đình nghèo vùng cao siêu khó khăn... nhưng Sần Văn Thinh vẫn bước vào đại học với niềm tin: chỉ có học mới đổi đời được! Từ những mất mát đau thương, chàng trai Nùng này đã cày cuốc để thành Á khoa toàn trường, sinh viên ngành Chính trị học Trường ĐH Tân Trào, với khát vọng tự xây cho mình một mái ấm ✨

"Mình tên là Sần Văn Thinh, sinh năm 2007. Quê quán cũ là huyện Hoàng Su Phì, Hà Giang, nay là xã Pờ Ly Ngài, Tuyên Quang. Hiện tại đang học ngành Chính trị học, Khoa Chính trị và Tâm lý - Giáo dục, Trường ĐH Tân Trào".

Chàng trai dân tộc Nùng mở đầu câu chuyện bằng lời giới thiệu cực kỳ khiêm tốn. Không flex gì về thành tích, dù cậu vừa đạt 27,31/30 điểm trong kỳ thi tốt nghiệp THPT, thành Á khoa toàn trường và ẵm luôn Giải Đặc biệt cuộc thi "Thầy cô trong mắt em" năm 2024 do Công đoàn Giáo dục Việt Nam tổ chức đó nha!

aeee42ae95c8b47af186.jpg


**Một mái ấm không trọn vẹn **

Thinh sinh ra và lớn lên tại thôn Văng Sai, xã Nàng Đôn - nơi thuộc địa bàn đặc biệt khó khăn theo Quyết định 861 của Thủ tướng Chính phủ. Gia đình thuộc hộ nghèo. Nhưng với cậu, khó khăn không chỉ là chuyện tiền bạc.

"Mình sinh ra cũng chưa từng nhìn thấy ông bà của mình, ông bà cũng không còn", Thinh nói chậm rãi.

Mẹ mất khi Thinh mới 5 tuổi. Bố hay uống rượu, bạo lực gia đình và lấy thêm hai lần vợ nhưng cả hai đều bỏ đi. Đến năm 2019, khi Thinh học lớp 7, bố cũng qua đời.

Chị gái lấy chồng sớm, ở xa. Căn nhà vùng cao chỉ còn lại một đứa trẻ lớn lên trong những khoảng trống. "Sau khi mẹ mất, do bố thiếu hiểu biết nên không ủng hộ việc đi học. Nhà làm nông, bố lại mù chữ". Cậu chia sẻ như một thực tế phải chấp nhận, không phải lời trách móc người thân.

Những ngày đi học của cậu là những ngày đi bộ 5-6 km đường núi. "Nhất là mùa đông, có hôm đến lớp thì các bạn đã học được một tiết rồi". Đường núi xa, mùa đông lạnh buốt, nhưng với cậu, được đến lớp đã là điều đáng trân trọng lắm rồi.

Bước ngoặc xuất hiện vào năm lớp 8, khi Thinh được nhận vào Trường Phổ thông Dân tộc Nội trú THCS & THPT Hoàng Su Phì. "Trên quê mình, trường nội trú là trường xịn nhất huyện luôn". Nhờ giải học sinh giỏi và nỗ lực không ngừng nghỉ, cậu thi đỗ vào cấp 3 với vị trí thứ hai.

"Có thể nói, được học ở đó là mình đã có cơ hội học tập ở nơi tốt hơn. Mình đã cố hết 3 năm cấp 3. Nhờ sự yêu thương của thầy cô, bạn bè nên khi học xong cấp 3 mình vẫn viết tiếp được con đường đại học".

Nói về những người âm thầm tiếp sức, Thinh khẳng định: "Suốt chặng đường của mình, thầy cô là cha mẹ, bạn bè là anh em, trường là ngôi nhà thứ hai của mình". Trong số rất nhiều thầy cô đã giúp đỡ, người cậu nhắc đến nhiều nhất là cô Phạm Thị Út, Phó Hiệu trưởng nhà trường - người đã nhận cậu làm con nuôi và luôn support hết mình

77b9af89182899b8fa3d.jpg


**"Cố nốt mấy tháng này nữa thôi, mọi chuyện rồi sẽ khác" **

"Trong thời gian mình đang ôn thi THPT, mình đã dành mọi thời gian cho ôn thi. Các bạn cùng phòng có rủ chơi game, đi chơi, nhưng mình đã từ chối và focus vào việc ôn. Trong đầu mình luôn có suy nghĩ là cố nốt mấy tháng này nữa thôi, mọi chuyện rồi sẽ khác".

Câu nói ấy chất chứa bao niềm hy vọng. Với Thinh, "mọi chuyện rồi sẽ khác" nghĩa là có cơ hội thoát khỏi hoàn cảnh cũ đang chờ đợi ở phía trước nếu đủ quyết tâm.

Cậu chia sẻ có những lúc muốn bỏ cuộc. "Nhiều lúc muốn bỏ cuộc nhưng nó chỉ chiếm một phần nhỏ lúc đấy thôi. Có lẽ là giai đoạn bố vừa mất vì lúc đó chẳng còn người thân nữa". Nhưng rồi, Thinh tự nhủ: "Mình chỉ còn con đường duy nhất để đến với tương lai là đi học, tự cứu lấy chính mình".

aabd9ef3727a78ec11ff.jpg


Điều khiến Thinh tự hào nhất khi nhìn lại chặng đường là việc cậu vẫn giữ được niềm tin. Cho dù bản thân không còn bố, mẹ, ông bà nữa, không có ai chống lưng nhưng cậu vẫn giữ được niềm tin vào cuộc sống, vào những điều tốt đẹp trong tương lai ✨

**"Mình muốn có một ngôi nhà của riêng mình" **

Hiện tại, Thinh đang ở nhờ nhà anh họ. Hoàn cảnh gia đình ảnh hưởng cực lớn đến cách cậu sống và học tập.

"Nhiều khi mình thấy tủi thân, thiếu động lực, tự ti trong học tập, nhất là những chủ đề về gia đình. Những chủ đề khác mình rất sôi nổi trong lớp nhưng đến chủ đề đó mình trầm lắm. Lúc đó mình không biết phải làm sao".

Từng quen sống trong môi trường nội trú có bạn bè đông vui, nên khi rời khỏi môi trường ấy, cậu cảm nhận rõ sự trống trải. "Mình muốn đi học và sống xa nhà hơn vì về cũng không có nhà để về". Câu nói giản dị nhưng nghe đau lòng vô cùng

Điều cậu ấp ủ cho tương lai không phải gì quá to tát. "Suốt chặng đường sắp tới, mình muốn cố gắng học giỏi và xây dựng được tổ ấm cho mình trong tương lai". Cậu nói thêm: "Mình muốn có một ngôi nhà của mình để trở về".

Giữa những thiếu thốn, có một điều Thinh luôn mang theo, đó là lời dặn của người bố: "Bố mình dặn là trung thực, không tham lam, không xâm phạm những gì không thuộc về mình. Đấy là lời nói mình không thể quên được".

Bước sang năm mới Binh Ngo 2026, Thinh cảm nhận rõ sự thay đổi của bản thân. "Mình thấy mình đã lớn hơn và trưởng thành hơn, là sinh viên đại học rồi, không còn là học sinh như trước nữa", cậu nói.

Khi được hỏi ngắn gọn về năm vừa qua, Thinh chỉ nói: "Năm 2025 của mình thật tuyệt vời vì mình đã cố gắng hết mình".

Và nếu gửi một lời nhắn tới những bạn có hoàn cảnh giống mình, Thinh nói: "Hãy cố gắng và luôn có niềm tin vào chính mình để làm những điều tốt đẹp. Sống trong hoàn cảnh nào mình vẫn có thể tỏa sáng, chỉ cần đủ niềm tin và tự tin" ✨

ad2e8df8810b723186ed.jpg


10b6130bd13ca297b7cd.jpg


bc78c8c8f60d12e92f22.jpg


5c571b598aaf1dd7355b.jpg


Nguồn: svvn.tienphong.vn
 
Back
Top