MochiSaigon4165
New member
Mình chỉ muốn nói hết mọi thứ cho xả stress rồi nghỉ cho nhẹ người, nhưng mà... không làm được luôn á
Mình năm nay 24 tuổi, tuổi thơ của mình là một chuỗi những khổ cực và khó khăn cả về vật chất lẫn tinh thần. Mình ý thức được chỉ có học hành mới giúp mình thoát khỏi cuộc sống ở vùng quê nghèo này thôi. Và rồi mình cũng ra trường với tấm bằng khá trên tay
Năm 2010 mình ra trường và apply được vào một công ty nước ngoài với mức lương có thể nói là khá ổn đối với fresher như mình. Mình bỡ ngỡ bước vào xã hội dưới sự dẫn dắt của một chị ở công ty cùng làm phòng kế toán, chị chỉ bảo tận tình và support mình rất nhiều. Giờ nghĩ lại thấy buồn cười vì hồi đó mình chuẩn bị tâm lý khá kỹ, thời đi học ai cũng bảo xã hội đi làm phức tạp lắm, ganh ghét bài trừ lẫn nhau chứ không như lúc còn đi học.
Ở đây mình không lo phải cẩn thận người nọ hay người kia nhiều lắm, mình vẫn vô tư như những ngày đi học, mình thấy cuộc sống đi làm thật là chill. Mình nói cười suốt ngày, luôn khiến không khí trong phòng vui vẻ bởi những câu chuyện cười mình kể. Nhưng vì điều kiện công ty ở xa nhà và không được nghỉ chủ nhật nên mình xin về một công ty gần nhà với mức lương thấp hơn nhưng được nghỉ chủ nhật. Trước khi mình đi, chị ở công ty cũ nhắc đừng vô tư như vậy khi sang công ty khác vì xã hội phức tạp lắm, mình gần như bỏ qua lời khuyên đó.
Khi mới vào công ty này, cũng có một chị dẫn dắt mình còn nhiệt tình hơn chị ở công ty cũ nữa. Chị luôn nói tốt về mình với sếp (sau này mình nghe sếp kể lại), mình vẫn vô tư như vậy, không những vậy mình còn thấy công ty này tốt hơn công ty cũ rất nhiều về mọi mặt luôn. Nhưng lòng người khó đoán lắm các bạn ơi, khi khó khăn mới biết lòng người khác hay sao ấy, mình rất thất vọng Mình như đang rơi vào một không trung không có điểm dừng vậy, mọi người bắt đầu ganh ghét và bài trừ lẫn nhau.
Khi biết lương của mình cao hơn một chị cùng phòng vào trước mình, mọi người bắt đầu bàn tán đủ thứ, hỏi mình ai xin cho vào đây (trong khi đó bạn của chị gái mình làm ở đây nói đang thiếu người, mình nộp hồ sơ và phỏng vấn mới được nhận), nhiều lần nói mỉa mai rằng không tin mình tự xin vào mà lương lại như vậy. Rồi mọi người còn tách biệt bởi người cũ người mới, nhiều lúc mình nói lên quan điểm của mình thì lại bảo mình người mới chấp nhận được việc đó còn họ là người cũ. Sau khi nghe mình thật sự choáng váng, mình im lặng không nói lên lời
Có một chị vào trước mình mấy tháng chủ động nói với mình về sự phân biệt người cũ với người mới, chị ấy kể các chị cùng phòng bắt nạt chị ấy nhiều lắm. Và đây là sai lầm lớn nhất của mình, mình thật ngây thơ khi nghĩ rằng mình tìm được người cùng chia sẻ những suy nghĩ giống mình. Mình nói ra tất cả những gì mình nghĩ, cả những bức xúc trong lòng về những lời nói của mọi người, tóm lại là tất cả mọi chuyện
Khi đỉnh điểm của sự chịu đựng, mình xin nghỉ 2 ngày ở nhà để suy nghĩ về quyết định xin nghỉ. Sau 2 ngày mình đến công ty thì biết một điều: người mà mình tâm sự hết lòng đã kể ra cho tất cả mọi người cùng biết, tất cả những gì mình nói về mọi người (mình không biết có thêm thắt gì không nữa), mọi người nhìn mình bằng ánh mắt khác hẳn. Và mình đã "chạy trốn" sau 2 ngày ở nhà suy nghĩ, mình xin sếp nghỉ việc nhưng không biết vì sao sếp lại biết chuyện đang xảy ra với mình. Sếp nói có hiểu lầm trong chuyện này và muốn mình suy nghĩ lại để tiếp tục làm việc. Cuối cùng mình cũng ở lại vì những lời động viên của chính mọi người trong phòng, bây giờ nghĩ lại sao thấy mình ngây thơ quá vậy
Mọi người bắt đầu nói mỉa mai mình rất nhiều, nói không dám động đến mình nếu không mình lại đi tố với sếp rằng mọi người bắt nạt mình (thật lòng chưa bao giờ mình nói với sếp điều đó cả, khi xin nghỉ mình cũng chỉ nói gia đình có việc nên không thể tiếp tục đi làm được mà thôi). Trong các cuộc nói chuyện luôn là những lời nói mỉa mai như vậy. Mình dần dần không nói chuyện cùng ai nữa, mình càng không tâm sự với ai nữa vì mình đã phải trả giá quá đắt cho cái sai lầm dại dột đó rồi.
Hàng ngày mình đến công ty như một cái bóng vậy, không nói chuyện, đến chỉ làm việc rồi về mà thôi. Cuộc sống vô cùng mệt mỏi trong một môi trường như vậy Chị mà mình tâm sự tất cả đó thì vẫn cười nói với mọi người, vẫn làm như mình quý mọi người lắm vậy nhưng sao mình thấy giả tạo đến thế. Mình không quen nghe những lời nịnh nọt khen không thật lòng của mọi người và mình càng không thể nói ra được những lời đó. Mình thường hay làm phật lòng mọi người vì những lời nói thật thà của mình, mình chẳng bao giờ khen ai khi mình thấy không đáng cả. Đây cũng là một nhược điểm lớn của mình.
Dần dần thì mọi người cũng không coi mình ra gì nữa, bên ngoài thì vẫn cười nói với mình nhưng đằng sau đó là những lời nói mỉa mai mà mình cảm nhận rất rõ ràng, thỉnh thoảng còn nói tự dưng phòng lại có thêm một cái bóng ma, cả ngày chẳng nói chẳng cười. Nhưng có ai hiểu được mình đang cố gồng mình để thích nghi với cuộc sống 2 mặt của con người mà mình chưa từng gặp phải đâu Mình rất muốn nói ra tất cả cho hết bực tức rồi ra đi cho thanh thản trong lòng nhưng mình không làm được. Chẳng lẽ mình cứ lặng lẽ ra đi như vậy sao? Hay mình cứ mặc kệ và làm đúng việc của mình?
Trong lòng mình bây giờ thực sự rất hoang mang, đến giờ mình mới hiểu được xã hội phức tạp như thế nào. Mình chán chường tất cả, từ một con người năng động, nói cười suốt ngày mình trở thành một người trầm buồn. Tự dưng mình thấy sợ tất cả các mối quan hệ trong xã hội này, gặp ai mình cũng e dè, cũng suy nghĩ họ tiếp cận mình với mục đích gì, thân thiện với mình để làm gì
Nguồn: soha.vn