Hội anh em đã biến thời gian delay ở sân bay Tân Sơn Nhất thành party như nào? Xem ngay!
Phát minh ra máy bay thật sự là một phước lành cho nhân loại đấy! Đi đâu cũng nhanh gọn lẹ, tiện lợi vô cùng. Giờ ngồi xe khách hay tàu hỏa mọi người thấy mệt rồi, ai cũng nghiện đi máy bay hết á!
Lý do? Vì ngồi máy bay nhanh xong xuôi, bớt được nguy cơ bị trĩ (thật đấy nha ), bớt đau lưng, được bay lơ lửng trên đầu hàng triệu người khác, lại không bị say xe say sóng chi hết.
Nhưng mà vấn đề lớn nhất, thứ nhất là sợ... chết, thứ hai là sợ bị delay!!!
Nói chung là thế này nè:
Ông bà xưa dạy muốn đi máy bay thì phải ra sân bay trước khoảng tiếng rưỡi, hai tiếng gì đó cho kịp làm thủ tục check-in rồi nhẹ nhàng ra phòng chờ.
Mọi chuyện sẽ ổn nếu như quá trình check-in chỉ mất có 10-15 phút kể cả lúc nhân viên so mặt với hộ chiếu xem có đúng người không. Nhưng cả đống thời gian ngồi chờ đằng sau mới là thảm họa thật sự!
Nhất là khi phải bay sáng sớm tinh mơ hoặc khuya muộn, hoặc đi bay quốc tế phải quá cảnh cả nửa ngày rồi còn bồi thêm thông báo delay nữa. Muốn "toang" luôn!
Cảm giác tuổi trẻ của mình bị chôn vùi trong loa thông báo và khắp nơi toàn những con người bã bệt như sáp nến tan chảy trong sự ấm ức tuyệt vọng khổ đau.
Dậy sớm makeup cực căng, ăn mặc xúng xính như đi fashion show, xong phải nghẹt thở ở sân bay, vui không? Đừng có chối, mình biết đó là bi kịch, là sự tủi thân khôn xiết luôn.
Nếu không bị delay, chuyến đi sẽ chill phết, sẽ có nhiều ảnh sống ảo đỉnh cao, sẽ được ăn thêm vài cây kem ở sân bay dù giá đắt gấp 10 lần. Sinh ra cái trò delay này, đúng là đi ngược lại quy luật phát triển của loài người, ảnh hưởng đến sự phát triển văn hóa của các dân tộc trên thế giới luôn!
Vì người ta sẽ cáu, sẽ chửi bậy, sẽ vùng vằng, sẽ từ nữ thần Hằng Nga kiêu sa hiện nguyên hình thành nghịch tặc phản phé. Cái cảm giác đang háo hức muốn lên máy bay bị dập tắt bởi thông báo trễ chuyến là cực kỳ chua chát, đắng cay không chịu nổi... Lúc đó, mọi chuẩn mực đạo đức sẽ bị văng ra ngoài cửa sổ, nhường chỗ cho sự cuồng nộ cáu bẩn bùng lên.
Nhưng nếu như biết cách tận dụng khoảng thời gian cay đắng đó, biến nó thành cái gì đó fun fun thì sao nhỉ?
Nhìn xung quanh phòng chờ sân bay đi, có đủ thứ trên trời dưới đất để mua vui đấy! Vấn đề là có ai chơi cùng không thôi.
Người ta bảo "chơi chỗ hay, chơi chỗ đẹp không bằng chơi có bè". Có đám bạn đi cùng, nhất là nếu có bọn điên đi kèm thì delay đến cả nửa ngày cũng chẳng là gì cả!
Clip của một nhóm bạn Việt Nam dưới đây là một ví dụ:
Clip trên chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho luận điểm: chỉ cần có squad đủ điên, đủ rảnh với mình, mọi bi kịch đều hóa niềm vui. Hiện clip đang được share với tốc độ "bàn tay nóng" trên mạng, có lẽ vì đánh trúng tâm lý "ghét delay" của đại đa số dân mạng.
Được biết, clip này quay trong vòng 30 phút, không tập dượt gì trước đó hết! Nhóm bạn đã lấy ý tưởng từ một số clip có sẵn trên Youtube và "biến thể" thành phiên bản riêng của mình.
Quốc Bình, một mem trong nhóm cũng cho biết thêm, có khá nhiều "ánh mắt ngỡ ngàng" của mọi người xung quanh đổ dồn vào nhóm, và cũng có nhiều khách nước ngoài đã lấy điện thoại ra quay lại nữa.
Tất cả đã giúp Bình và hội bạn có một kỷ niệm không thể nào quên được.
Đừng vội ngại mình sẽ trở thành người rừng mọi rích trong mắt những người xung quanh nha! Cứ quay đi, nhỡ đâu mình hơi "thần kinh" trong mắt người ta nhưng lại dễ thương với hàng triệu dân mạng thì sao?
Năm 2016 rồi (giờ còn hơn thế nữa!), cứ điên đi đừng ngại. Dù sao thì để tuổi trẻ có cái để nhớ để điên còn hơn là trải qua năm tháng nhạt như nước ốc...
Mà điên trong khuôn khổ thôi nhé! Không thì chưa kịp lên máy bay đã bị an ninh "sút" khỏi sân bay mất, lúc đó thì trò vui hóa trò dại. Kỷ niệm tưởng vui sẽ thành vết nhơ tuổi trẻ, rồi sau đó sẽ thành "trò cười" của cả thiên hạ luôn.
Nguồn: soha.vn
Phát minh ra máy bay thật sự là một phước lành cho nhân loại đấy! Đi đâu cũng nhanh gọn lẹ, tiện lợi vô cùng. Giờ ngồi xe khách hay tàu hỏa mọi người thấy mệt rồi, ai cũng nghiện đi máy bay hết á!
Lý do? Vì ngồi máy bay nhanh xong xuôi, bớt được nguy cơ bị trĩ (thật đấy nha ), bớt đau lưng, được bay lơ lửng trên đầu hàng triệu người khác, lại không bị say xe say sóng chi hết.
Nhưng mà vấn đề lớn nhất, thứ nhất là sợ... chết, thứ hai là sợ bị delay!!!
Nói chung là thế này nè:
Ông bà xưa dạy muốn đi máy bay thì phải ra sân bay trước khoảng tiếng rưỡi, hai tiếng gì đó cho kịp làm thủ tục check-in rồi nhẹ nhàng ra phòng chờ.
Mọi chuyện sẽ ổn nếu như quá trình check-in chỉ mất có 10-15 phút kể cả lúc nhân viên so mặt với hộ chiếu xem có đúng người không. Nhưng cả đống thời gian ngồi chờ đằng sau mới là thảm họa thật sự!
Nhất là khi phải bay sáng sớm tinh mơ hoặc khuya muộn, hoặc đi bay quốc tế phải quá cảnh cả nửa ngày rồi còn bồi thêm thông báo delay nữa. Muốn "toang" luôn!
Cảm giác tuổi trẻ của mình bị chôn vùi trong loa thông báo và khắp nơi toàn những con người bã bệt như sáp nến tan chảy trong sự ấm ức tuyệt vọng khổ đau.
Dậy sớm makeup cực căng, ăn mặc xúng xính như đi fashion show, xong phải nghẹt thở ở sân bay, vui không? Đừng có chối, mình biết đó là bi kịch, là sự tủi thân khôn xiết luôn.
Nếu không bị delay, chuyến đi sẽ chill phết, sẽ có nhiều ảnh sống ảo đỉnh cao, sẽ được ăn thêm vài cây kem ở sân bay dù giá đắt gấp 10 lần. Sinh ra cái trò delay này, đúng là đi ngược lại quy luật phát triển của loài người, ảnh hưởng đến sự phát triển văn hóa của các dân tộc trên thế giới luôn!
Vì người ta sẽ cáu, sẽ chửi bậy, sẽ vùng vằng, sẽ từ nữ thần Hằng Nga kiêu sa hiện nguyên hình thành nghịch tặc phản phé. Cái cảm giác đang háo hức muốn lên máy bay bị dập tắt bởi thông báo trễ chuyến là cực kỳ chua chát, đắng cay không chịu nổi... Lúc đó, mọi chuẩn mực đạo đức sẽ bị văng ra ngoài cửa sổ, nhường chỗ cho sự cuồng nộ cáu bẩn bùng lên.
Nhưng nếu như biết cách tận dụng khoảng thời gian cay đắng đó, biến nó thành cái gì đó fun fun thì sao nhỉ?
Nhìn xung quanh phòng chờ sân bay đi, có đủ thứ trên trời dưới đất để mua vui đấy! Vấn đề là có ai chơi cùng không thôi.
Người ta bảo "chơi chỗ hay, chơi chỗ đẹp không bằng chơi có bè". Có đám bạn đi cùng, nhất là nếu có bọn điên đi kèm thì delay đến cả nửa ngày cũng chẳng là gì cả!
Clip của một nhóm bạn Việt Nam dưới đây là một ví dụ:
Clip trên chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho luận điểm: chỉ cần có squad đủ điên, đủ rảnh với mình, mọi bi kịch đều hóa niềm vui. Hiện clip đang được share với tốc độ "bàn tay nóng" trên mạng, có lẽ vì đánh trúng tâm lý "ghét delay" của đại đa số dân mạng.
Được biết, clip này quay trong vòng 30 phút, không tập dượt gì trước đó hết! Nhóm bạn đã lấy ý tưởng từ một số clip có sẵn trên Youtube và "biến thể" thành phiên bản riêng của mình.
Quốc Bình, một mem trong nhóm cũng cho biết thêm, có khá nhiều "ánh mắt ngỡ ngàng" của mọi người xung quanh đổ dồn vào nhóm, và cũng có nhiều khách nước ngoài đã lấy điện thoại ra quay lại nữa.
Tất cả đã giúp Bình và hội bạn có một kỷ niệm không thể nào quên được.
Đừng vội ngại mình sẽ trở thành người rừng mọi rích trong mắt những người xung quanh nha! Cứ quay đi, nhỡ đâu mình hơi "thần kinh" trong mắt người ta nhưng lại dễ thương với hàng triệu dân mạng thì sao?
Năm 2016 rồi (giờ còn hơn thế nữa!), cứ điên đi đừng ngại. Dù sao thì để tuổi trẻ có cái để nhớ để điên còn hơn là trải qua năm tháng nhạt như nước ốc...
Mà điên trong khuôn khổ thôi nhé! Không thì chưa kịp lên máy bay đã bị an ninh "sút" khỏi sân bay mất, lúc đó thì trò vui hóa trò dại. Kỷ niệm tưởng vui sẽ thành vết nhơ tuổi trẻ, rồi sau đó sẽ thành "trò cười" của cả thiên hạ luôn.
Nguồn: soha.vn