Chân dung những người đang gần cái chết: Bình yên và đẹp đến lạ thường ️

0741985b5e2a5ec924c9.jpg


Từ ngày mẹ mất, nhiếp ảnh gia người Mỹ Andrew George đã bắt đầu lăn lộn với một project siêu đặc biệt: chụp lại những khoảnh khắc cuối cùng của những người sắp rời xa cõi đời này. Họ là những con người bình thường không thể bình thường hơn, có thể bạn vẫn thường bắt gặp ở bến xe bus, trên vỉa hè hay trong siêu thị đấy!

Bộ ảnh "Trước phút lìa đời" vừa được Andrew Georgeung lên mạng và thật sự gây bão cảm xúc. Đây là một minh họa chân thực đến đau lòng về cuộc sống và cái chết, với những chân dung của những người bình thường đang tận hưởng từng giây phút cuối cùng của họ.

Ngàn đời nay ai cũng sợ chết mà, phải không nè? Ý niệm về cái chết chưa bao giờ là điều dễ accept, ngay cả với những người đang mong một sự giải thoát khỏi đau đớn, bệnh tật và cô đơn. Nhưng mà điều đặc biệt ở đây là: sự sợ hãi không hề hiện lên trên gương mặt của những người được Andrew George chụp lại đâu nhé! Họ bình thản chờ đợi cái chết với một thái độ bình yên đến lạ, khiến người xem muốn rơi nước mắt nhưng lại không khóc nổi luôn ấy.

Họ sắp đi rồi mà còn không rơi một giọt lệ nào, trong khi chúng mình còn trẻ và khỏe re như vậy thì khóc lóc làm gì đúng không?

Andrew được truyền cảm hứng từ sự ra đi của mẹ mình. "Bà ấy đơn giản là người tuyệt vời nhất trên đời. Có thể bạn không biết đến bà, vì bà chẳng nổi tiếng gì cả, và những cống hiến của bà cho gia đình cũng như những người xung quanh đều hoàn toàn thầm lặng".

Từ ngày mẹ ra đi, Andrew George bắt đầu chụp lại những khoảnh khắc cuối cùng của những con người sắp sửa rời bỏ cuộc sống này. Họ là những người rất bình thường, chẳng được ai chú ý, nhưng ta hoàn toàn có thể bắt gặp ở bến xe bus, trên vỉa hè, trong siêu thị.

"Những bức ảnh này thể hiện sự ngưỡng mộ sâu sắc của tôi dành cho 20 người phụ nữ và đàn ông; tử thần đang đứng ngay đầu giường họ, nhưng họ đối mặt với cái chết một cách không thể bình thản hơn", George chia sẻ. "Tôi tin chắc rằng, con người ta phải dũng cảm lắm mới có thể tĩnh tâm mà sống những giây phút cuối an yên đến vậy".

Cụ bà Josefina: "Cuộc sống là căn phòng chờ của cái chết đấy con. Chúng ta đều biết điều đó từ khi mới được sinh ra rồi. Ngày đó, ngày ta ra đi, rồi sẽ đến sớm thôi, ta chỉ không biết là bao giờ, ở đâu, và cảm giác chết là như thế nào. Tôi cảm thấy rất bình tĩnh, vì chẳng còn sự lựa chọn nào khác nữa. Đêm đêm tôi vẫn hay cầu nguyện Chúa rằng: 'Con không sợ chết, con đã sống một đời quá vẹn toàn rồi!'"

ff091f60d34e3b036656.jpg


Cụ ông Chuck khi được hỏi về giây phút hạnh phúc nhất trong đời: "À, chắc là ngày tôi cưới vợ tôi Sally, chúng tôi đã ở bên nhau được 35 năm rồi đấy!" (Nghe mà tan chảy hết cả người luôn )

82aef37d74fbca04a093.jpg


Edicca: "Tôi sẽ nhớ lắm những ngày còn được mở mắt thức dậy đón bình minh, nghe tiếng chim kêu ngoài cửa sổ và cảm nhận được ánh nắng chiếu lên làn da của mình".

8b5b5896ee58248bc5ee.jpg


c2e42c4ebea177abe850.jpg


Kim: "Tôi không sợ phải bước chân đến cửa tử, chỉ sợ rằng đường đến đó chẳng hề dễ dàng".

Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top