Chán bầu cử vì toàn ứng viên già: Câu chuyện từ Washington DC không ai ngờ

ThoBobo7099

New member
759eae6baf62997d19ba.jpg


Cách đây 4 ngày trước bầu cử, tiểu bang Virginia mà vẫn lặng như tờ, không có vibe gì hết trời ạ ‍♂️

Bay nửa vòng Trái Đất với trải nghiệm trái giờ 12 tiếng (ngày thức đêm ngủ nha), sợ mệt quá nên tôi quyết định đi dạo quanh đường Lee Highway xem dân Mỹ hào hứng bầu cử như nào.

Thật sự là... không có gì hết á! Không khẩu hiệu, không cờ phướn, thỉnh thoảng mới thấy vài biển ủng hộ ứng viên lác đác. Virginia vẫn là Virginia bình thường như mọi ngày.

6adf12b80ea512f9122f.jpg


So với năm 2008 và 2012, giờ phải nói là xịt hơi rồi Hồi đó khẩu hiệu "The change we need - Chúng ta phải thay đổi" của Barack Obama đập thẳng vào tim giới trẻ lắm.

Hình ảnh thượng nghị sĩ Obama da màu từ Chicago mới 47 tuổi, cầm Blackberry nhắn tin như pro, nói năng lưu loát, đi sâu vào các vấn đề thực tế như việc làm, chống suy thoái kinh tế, cải tổ bảo hiểm y tế giúp người nghèo, hứa kết thúc chiến tranh Iraq tốn kém – tất cả đã kéo rất nhiều người đi bỏ phiếu.

Trẻ trung và năng động, Obama đứng cạnh Thượng nghị sĩ John McCain lúc đó đã 72 tuổi, dù McCain có "flex" ngồi tù ở Hilton Hà Nội 6 năm do máy bay bị bắn rơi trong Chiến tranh Việt Nam, nhưng cử tri trẻ vẫn mê người "tech-savvy" của thế kỷ 21 hơn.

Nhìn lại thì từ năm 1993, Bill Clinton vào Nhà Trắng lúc 47 tuổi, sau đó George W. Bush (Bush con) 55 tuổi, rồi Obama 47 tuổi làm Tổng thống – người Mỹ đã quen hình ảnh ứng viên trẻ trên TV suốt hơn 20 năm qua rồi.

Thời Bush, kinh tế suy thoái đáy, rồi khi rời Nhà Trắng thì để lại di sản toàn "drama": cuộc chiến Iraq không thắng nổi, 15% dân số trong độ tuổi lao động thất nghiệp, chứng khoán thì lên xuống như tàu lượn Nên việc chọn "sự thay đổi" là Obama là điều tất yếu.

Tám năm tại vị, Obama giảm thất nghiệp từ 15% xuống 5% – một kỳ tích thiệt sự! Kinh tế vượt qua suy thoái. Nhưng về đối ngoại thì không có cuộc chiến nào như thời Bush con.

Trung Quốc trỗi dậy, Nga lấn lướt, Hoa Kỳ có vẻ yếu đuối dưới thời Obama – điều không thể chấp nhận được với người Mỹ. Và sự thay đổi là bắt buộc để nước Mỹ mạnh hơn.

Khi chiến dịch tranh cử nhiệm kỳ 2016-2020 bắt đầu, cử tri Mỹ chán nản với dàn ứng viên tuổi từ 45 đến 70, nói năng lúng búng, thiếu kinh nghiệm như thế hệ Mitt Romney hay John McCain.

Nổi bật lên là tỷ phú Donald Trump ăn nói bặm trợn, biết dùng truyền thông để PR bản thân max level, đòi Mexico bỏ tiền xây tường chống người buôn lậu vào Mỹ, khen Putin, thích Trung Quốc vì người giàu xứ này mua bất động sản của ông.

Ông từng ủng hộ tài chính cho McCain và Romney nhưng hai "cụ" này chẳng làm nên trò trống gì nên Trump tức, tự ứng cử và tuyên bố "thế nào cũng thắng"

Tuy nhiên Trump đã 70 tuổi, thuộc thế hệ già rồi, dù có khẩu hiệu "Make America great again - Làm cho nước Mỹ hùng mạnh trở lại", nhưng không có chương trình cụ thể nào cả.

Đảng Dân chủ cũng không hơn gì, nhưng có Hillary Clinton – một chính trị gia kỳ cựu, từng là đệ nhất phu nhân, Thượng nghị sĩ New York, cựu Ngoại trưởng Hoa Kỳ.

Thế nhưng hai ứng viên tuổi trên dưới 70 là hai "cụ" Sanders và Clinton cũng không làm dàn ứng viên của đảng này sáng giá hơn được.

Cuối cùng còn lại hai người: Hillary Clinton 68 tuổi, Donald Trump 70 tuổi – tự nhiên làm nước Mỹ như đã yếu, giờ còn yếu thêm Cử tri thở dài, chưa bao giờ bầu cử Tổng thống chán như lần này.

Chưa kể các màn diss nhau trực tiếp trên truyền hình, lôi toàn cái xấu ra bôi nhọ, thế giới truyền thông bắt đầu đặt câu hỏi về nền dân chủ Mỹ.

Dẫu vậy những câu hỏi trong tranh luận luôn là tương lai nước Mỹ đi về đâu, ở thế kỷ này và cả thế kỷ sau. Người Mỹ vốn thực tế, không viển vông với lý tưởng xa vời.

Hôm qua lang thang trong khu vực, đi bộ hơn một tiếng, cố tìm xem poster ủng hộ Trump hay Clinton nhiều hơn không. Suốt mấy dãy phố không thấy một poster Trump-Pence nào, lác đác vài cái ủng hộ Clinton.

So với thời Obama năm 2008, poster tràn ngập khắp phố, nhà này thích Obama-Biden, hàng xóm mê McCain và Palin. Nhiệt độ bầu cử giờ xuống hẳn luôn ️

8ecaa1dc22c7f5308bef.jpg


Gặp một bà lớn tuổi dắt hai con chó đi dạo, tôi chào làm quen và bà rất niềm nở. Thấy tôi đeo máy ảnh, bà hỏi chụp gì, tôi bảo thích lá vàng mùa thu nên chụp gửi cho bạn ở châu Á.

Bà vui lắm, khoe khu nhà bà ở sạch sẽ, an ninh tốt, mọi năm đẹp vì lá vàng, không hiểu sao năm nay khí hậu thất thường, không vàng rực như mỗi độ thu về. Bà còn chỉ tôi mấy cây phong đỏ ở góc khuất.

Từ chuyện hoa lá, chó mèo, tôi hỏi bà sao khu này không có poster bầu cử. Bà bảo, một số khu nhà cấm không được cắm poster vì quy định cộng đồng. Có nơi thì thoải mái. Nếu là nhà riêng thì tha hồ trưng ảnh ứng viên.

Nhân tiện tôi hỏi bà về Trump và Clinton, bà buồn hẳn: "Chưa bao giờ nước Mỹ như thế này, hai người già tranh cử." Và bà bảo, bà không bầu ai cả. Và sợ số người đi bầu sẽ rất ít.

Nhưng bà nói thêm điều này nghe rất thâm: "Những người không nói gì, không dán poster trước cửa mới là nguy hiểm. Họ sẽ lên tiếng lúc cần thiết. Anh đi tìm thống kê poster chưa chắc đã đúng đâu."

Nghĩ bụng xin chụp ảnh bà và hai con chó, nhưng trông bà cũng khó chịu nên thôi không hỏi.

Trên đường về, tôi suy nghĩ mãi về nền dân chủ Mỹ và cách họ chọn lãnh đạo.

Ai muốn thành chính trị gia chuyên nghiệp phải học hành tử tế, giữ mình trong sạch, không vi phạm pháp luật.

7f69324c81158bd2b6ae.jpg


Tham gia chính trường sẽ bị báo chí – quyền lực thứ tư – lôi ra mọi ưu nhược điểm. Ngày này, tháng này, anh chị nói gì, làm gì đều bị soi tới từng chi tiết.

Trump né thuế, sàm sỡ phụ nữ, Clinton dùng email bất cẩn đều bị lôi ra mổ xẻ công bằng và gọi thẳng tên. Nếu vượt qua được sự "tra khảo" của dân chúng và được bầu thì mới xứng đáng làm chủ Nhà Trắng.

Tuyên ngôn độc lập do Jefferson viết "Mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng…" – mấy trăm năm sau vẫn được thực hiện ngoài đời.

Một người sinh ra tại Mỹ, từ 35 tuổi trở lên (không giới hạn tuổi già), nếu thu thập đủ 100.000 chữ ký và nộp 5.000 USD là có thể tranh cử Tổng thống. Vì thế không thể bảo Trump hay Clinton quá tuổi – thời thế xứ cờ hoa đã chọn họ rồi.

Vui hay không, vào tối 8-11 (giờ Hoa Kỳ), 320 triệu dân Mỹ sẽ biết tỷ phú hay phụ nữ làm Tổng thống. Có một điều chắc chắn: họ có một vị lãnh đạo ở tuổi thất thập, sinh ở thế kỷ 20, nhưng phải có tư duy thế kỷ 21 và biết nghĩ cho thế kỷ 22.

Chắc chắn ở Mỹ không có chuyện dân chúng nói với chính quyền bằng công nghệ thế kỷ 21, chính quyền nghe bằng công nghệ thế kỷ 20 và trả lời họ bằng tư tưởng thế kỷ 19 đâu nhé!

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top