Chăm sóc mẹ chồng hết mình bao năm trời, lúc sắp mất bà lại bảo con trai giấu vợ chuyện chia gia tài

XuBibi8365

New member
Tối hôm đó, mình im bặt suốt bữa cơm luôn. Chồng thấy lạ, hỏi gì cũng chỉ gật gù qua loa thôi.

Mình lấy anh ấy hồi 25 tuổi, lúc đó cả hai toàn tay trắng, bắt đầu từ căn phòng trọ chật chội giữa thành phố. Đến giờ, vợ chồng mình đã có hai đứa con ngoan ngoãn, một căn nhà nhỏ và cuộc sống tương đối ổn định rồi. Nhưng mọi thứ bắt đầu rối tung từ ngày mẹ chồng mình đổ bệnh nặng.

Mẹ chồng mình là người phụ nữ mạnh mẽ, nghiêm khắc nhưng cũng rất trọng tình nghĩa. Từ khi chồng mất, bà một mình gồng gánh nuôi chồng mình ăn học thành tài. Có lẽ vì thế mà bà luôn xem anh ấy là niềm tự hào, là tất cả. Khi bà đổ bệnh, chính mình là người đưa bà từ quê lên chăm sóc. Mình nghĩ đó là lẽ tự nhiên, là đạo làm dâu, làm con mà. Mỗi ngày, mình lo từng bữa cơm, từng viên thuốc cho bà, thức đêm túc trực mỗi khi bà trở bệnh. Mẹ chồng đau đớn rên rỉ, mình cũng mấy lần ngất đi vì kiệt sức. Có đêm đang đút cháo cho bà, mình nghe bà nắm chặt tay mình thì thào: "Mẹ cảm ơn con nhiều lắm, Thuận à...". Những lúc ấy, mình thấy mình như được an ủi phần nào

Nhưng rồi một hôm, khi mình đang phơi đồ ngoài sân, chợt nghe tiếng mẹ chồng thì thầm với chồng mình trong phòng khách. Mình không có ý nghe lén đâu, nhưng từng câu từng chữ cứ vang rõ mồn một qua cánh cửa khép hờ. "Mẹ tính rồi, nhà đất dưới quê, sổ tiết kiệm, tất cả mẹ để lại cho con. Nhưng đừng cho Thuận biết, con nhé. Đàn bà, biết nhiều lại đâm ra tính toán, lắm chuyện". Chồng mình cũng chỉ khẽ vâng một tiếng, chẳng hề phản đối gì cả

Tim mình như thắt lại. Hóa ra, bao năm mình chăm bà, thức trắng đêm trông nom, cuối cùng vẫn không khác gì người lạ. Đến tài sản cũng phải giấu, sợ mình biết mà đòi phần. Mình bưng chậu quần áo, quay vào nhà mà lòng nặng trĩu. Tối hôm đó, mình im lặng suốt bữa cơm. Chồng thấy lạ, hỏi gì mình cũng chỉ đáp qua loa. Mấy đêm sau, mình giả vờ ngủ rồi nghe tiếng chồng gọi điện cho anh trai kể chuyện mẹ sắp xếp xong xuôi mọi thứ. Giọng anh nhẹ như gió thoảng, chẳng hề áy náy gì.

Sáng hôm sau, khi mình đang đút cháo cho bà, tay hơi mạnh hơn bình thường, bà khẽ nhăn mặt, nhìn mình khó chịu. "Đút nhiều thế này làm sao mẹ nuốt nổi?". Mình cười nhạt, đặt bát xuống bàn, "Mẹ không nuốt nổi thì để con gọi con trai mẹ xuống đút cho mẹ".

ca71a31ddc1c7005c68f.jpg


Mẹ chồng mình lặng người, còn chồng mình từ phòng ngủ bước ra, mặt ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Bà nhìn mình chằm chằm, ánh mắt như muốn dò xét. Mình đứng dậy, quay lưng bỏ vào bếp, mặc kệ bát cháo trên bàn. Đột nhiên, mình cảm thấy mình đã phí quá nhiều năm tháng, tình cảm cho một mối quan hệ mà cuối cùng lại bị xem nhẹ như thế

Những ngày sau đó, mình cố tình lảng tránh mẹ chồng. Bà ho khan, rên rỉ giữa đêm, mình vẫn nằm im, giả vờ không nghe thấy. Chồng mình bắt đầu để ý, thỉnh thoảng lại nhắc nhở mình nhẹ nhàng, nhưng mình chỉ cười, bảo bận chăm con, làm việc nhà mệt quá nên sức đâu mà để ý nữa.

Ngày hôm qua, khi chồng mình đi làm, mẹ chồng gọi mình vào phòng. Bà nhìn mình, đôi mắt sâu hoắm như muốn nói điều gì đó. "Con giận mẹ à?". Mình ngồi xuống ghế, không đáp. Bà khẽ thở dài, cố nắm lấy tay mình. "Mẹ biết con vất vả... nhưng đàn bà đừng so bì, tính toán với chồng con nhiều quá, thiệt thân thôi".

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top