Cha mẹ đều bị tâm thần, 4 chị em dần dần phải bỏ học để lo cơm áo gạo tiền

Tra2k98651

New member
889fc120e3d574b2e34e.jpg


"Ước mơ lớn nhất của em là hai em nhỏ được tiếp tục đến lớp, sửa lại căn chòi chuẩn bị sập và nhặt được nhiều phân bò để mua gạo nuôi ba mẹ và các em", Huyền tâm sự.

Câu chuyện nghe mà tim đau quá đi Năm 2005, khi vừa sinh em Hoàng Minh Toàn thì chị Chu Thị Tâm (sinh năm 1971) và chồng là anh Hoàng Văn Giỏn (sinh năm 1966) - người dân tộc Tày ở thôn 1, xã Đăng Hà, huyện Bù Đăng, tỉnh Bình Phước, đều đột ngột mắc bệnh tâm thần nặng. Cũng từ đó, gánh nặng gia đình đè lên vai em Hoàng Thị Huyền - con gái lớn của chị Tâm, lúc đó em vừa tròn 9 tuổi thôi.

Căn chòi nhỏ xíu xẹp bằng nứa nằm lưng chừng đồi - đó là nơi mà bốn chị em Huyền đang ngày ngày vật lộn với cuộc sống để kiếm từng bữa cơm, tìm từng con chữ và chăm sóc ba mẹ bị tâm thần. Thứ quý giá nhất trong căn chòi đó, ngoài những tấm bằng khen ra, thì chỉ có duy nhất một cái xoong để nấu cơm hàng ngày mà thôi

3212c07d9be7f108e8fb.jpg


Từ khi bán hết tài sản để chữa trị bệnh cho ba mẹ, Huyền và em Điệp (sinh năm 1998) phải nghỉ học để cho em Hoa (sinh năm 2001) và Toàn (sinh năm 2005) được đi học. Hàng ngày, ngoài chăm sóc ba mẹ thì Huyền và Điệp phải đi mót lúa để kiếm từng bữa ăn cho cả nhà. Những tháng ngoài đồng không có lúa thì hai chị em lại đi lượm phân bò đổi từng lon gạo.

Không có tiền thuốc men nên bệnh của bà Tâm ngày càng nặng hơn, các con phải xích bà trên tấm vạt bằng tre để bà không đi lung tung và đập phá nhà cửa. Riêng ông Giỏn thì nhẹ hơn, nhưng cũng ngẩn ngơ không biết gì. Bữa ăn của bốn chị em từ mấy năm nay ngoài cơm trắng thì chỉ có muối. Những ngày không có tiền mua gạo thì đành ăn sắn, ăn khoai thôi.

"Lâu lắm rồi con chưa từng được ăn thịt", đó là câu nói rụt rè của Huyền khi đang ăn cơm với muối trắng.

Bà Tâm thì lúc nào cũng vừa la vừa khóc, đôi lúc lại giãy giụa khiến những thanh tre trên vạt văng ra rồi bà rớt xuống đất, các con lại đến năn nỉ rồi đưa mẹ lên vạt lại





Nguồn: soha.vn
 
Back
Top