HeoPinky8835
New member
Tìm được phương pháp giáo dục đúng là cha mẹ sẽ "sống lại" luôn nha!
Một chuyên gia giáo dục có nói: "Cảm giác chừng mực là một trong những dấu hiệu của sự trưởng thành". Việc nuôi dạy con cũng vậy nè các ba mẹ ơi!
Đôi khi, chính các bậc phụ huynh cũng cần phải nắm rõ vị trí và ranh giới giữa mình với con. Nhưng mà trong thực tế, ba mẹ hay can thiệp quá đà, bao bọc con 360 độ luôn á... Mà không ngờ rằng, làm vậy lại càng không có lợi cho sự phát triển của bé cưng.
Muốn con thực sự "lớn" về mặt tinh thần, ba mẹ cần biết giữ khoảng cách hợp lý nha; phải "nhịn" lại cái thôi thúc muốn làm hộ con, để bé tự hoàn thành công việc của mình.
Trong 3 việc dưới đây, ba mẹ càng biết "nhịn", con càng lớn lên sẽ càng tự giác và xịn sò hơn!
## 1. Nhịn khi con chần chừ, làm việc kiểu rùa bò
Trong cuộc sống, có những bé cứ slow motion mọi thứ. Ví dụ: Sáng ngủ nướng cả buổi, ba mẹ phải gọi đến khàn cổ mới dậy; tối làm bài tập, lẽ ra 8 giờ xong xuôi nhưng cứ dây dưa đến tận 10 giờ.
Một mẹ từng than thở: "Mỗi tối đến giờ làm bài là tôi phải mở ra một cuộc chiến kiên nhẫn với con. Viết chữ mà mỗi nét mất cả phút, ra uống nước cũng mất 5 phút, nhìn thôi đã sốt ruột muốn nổ đom đóm!".
Gặp case này, ba mẹ thường rất bứt rứt, không kìm được mà thúc giục, mắng mỏ luôn. Nhưng càng thúc giục, con lại càng slow. Con càng slow, ba mẹ càng sốt ruột – một vòng lặp toxic hình thành đấy!
Thực ra, khi ba mẹ thúc ép quá mức, con sẽ nghĩ: "Những việc này không phải việc của mình, mà là việc ba mẹ bắt phải làm". Ba mẹ càng giành lấy những việc thuộc về con, con càng mất động lực, dần hình thành thói quen ỷ lại...
"Dù sao cũng có ba mẹ lo, ba mẹ còn tích cực hơn mình cơ", con sẽ nghĩ thế đó!
Vậy khi đối mặt với sự lề mề của con, ba mẹ nên làm gì?
Bí kíp chỉ có 4 chữ: "Nhịn lại, đừng giục".
Khi con lề mề, hãy để bé tự "gánh" hậu quả của việc đó. Ngủ muộn thì để con cảm nhận sự mệt mỏi hôm sau. Làm bài không xong thì để con bị cô giáo nhắc nhở. Ra khỏi nhà muộn thì để con tự chịu phạt...
Chỉ khi con thật sự quan tâm đến việc của chính mình, không cần ba mẹ push từ bên ngoài, con mới phát triển động lực từ bên trong.
Khi con nghiêm túc với việc của mình, sẽ tự nhiên hình thành ý thức về thời gian, tạo nên thói quen good và trở nên tự giác hơn.
## 2. Nhịn lại, đừng can thiệp mọi thứ
Hiện giờ, nhiều đứa trẻ lớn lên trong sự nuông chiều của ba mẹ.
Sợ con đau, sợ con té, việc gì cũng lo toan chu đáo, đến mức không nhịn được mà can thiệp mọi chuyện. Khi con phản kháng, ba mẹ thường có một lý do "không thể cãi": "Ba/mẹ làm vậy là vì muốn tốt cho con".
Nhưng không biết rằng, kiểu yêu thương này dễ khiến ba mẹ trở thành người kiểm soát.
Nếu một bà mẹ đỡ con tập đi để con không bước ra khỏi cửa, đó là bảo vệ. Nhưng nếu sau 10 năm vẫn làm vậy, thì đó là kiểm soát quá mức rồi nha! Khi con sẵn sàng tự làm việc gì đó, tự hành động mà không cần người lớn giúp đỡ, ba mẹ hãy nhịn lại, đừng can thiệp – để con tự khám phá.
Nhà giáo dục Xô viết Sukhomlinsky từng nói: "Những việc mà trẻ muốn tự làm trong quá trình trưởng thành, nên để chúng tự làm. Hãy tạo môi trường phát triển tự do để giúp trẻ trưởng thành tốt hơn".
Ba mẹ làm quá nhiều sẽ kìm hãm sự trưởng thành của con. Ngược lại, ba mẹ buông tay đúng lúc sẽ chắp cánh cho con bay cao hơn nha!
Trong thực tế, không thiếu bi kịch giáo dục do ba mẹ can thiệp quá đà: Tiến sĩ 48 tuổi du học về vẫn ăn bám ba mẹ, học sinh cấp 2 vẫn không biết gấp chăn... Sốc chưa?
Thực tế cho thấy: Ba mẹ can thiệp quá nhiều, con cái chỉ càng có thêm vấn đề: Khả năng tự lập kém, chỉ số vượt khó thấp (khả năng vượt qua khó khăn, thách thức trong cuộc sống) và thiếu chính kiến.
Hãy nhịn lại, đừng can thiệp – con sẽ giỏi hơn ba mẹ tưởng đấy!
## 3. Nhịn lại cơn nóng giận dễ bùng phát
Một nhà tâm lý từng kể story: Một bé gái 5 tuổi không chịu nói chuyện với ba mẹ, chỉ thường tự tâm sự với chú gấu bông. Ba mẹ nói gì bé cũng chỉ đáp: "Ừ, biết rồi, vâng". Không thêm một lời nào.
Ba mẹ lo bé bị trầm cảm, đưa bé đi khám khắp nơi. Sau thời gian điều trị, bé nói một câu khiến ba mẹ vô cùng hối hận: "Vì gấu bông sẽ không mắng con".
Hóa ra, mẹ bé nóng tính, thường xuyên ngắt lời và chỉ trích bé mà không nghe hết câu.
Khi bé gọi mẹ, mẹ đáp: "Đừng làm phiền, tự chơi đi". Bé chơi đau, khóc gọi mẹ – mẹ nói: "Khóc gì mà khóc?", "Sao mà ngốc thế!".
Để không bị mẹ mắng, bé dần tránh xa, không còn nói chuyện với mẹ, rồi cũng không muốn nói với ai, chỉ thu mình, tâm sự với gấu bông.
Chúng ta có từng vì những chuyện nhỏ nhặt mà "theo thói quen" phán xét con, hiểu sai hành động của con không?
Tại sao không dành vài phút để nghe con nói hết câu chuyện?
Một phụ huynh từng kể: Đi siêu thị, mua hai bắp ngô ngọt. Về đến nhà, gọi con và bà ra ăn. Con cắn một bắp rồi đặt xuống, sau đó cắn thêm bắp kia.
Bà mẹ tức giận quát: "Sao lại không biết điều thế? Mẹ dạy con chia sẻ cơ mà!". Con sợ đến tái mặt, lí nhí nói: "Con chỉ muốn ngửi xem bắp nào thơm hơn...".
Mẹ càng giận: "Con chỉ nghĩ cho mình, ích kỷ quá!".
Bà vội vàng nói: "Bà ăn không được đâu, con ăn hết đi".
Nghe vậy, bé gái bật khóc: "Răng bà yếu, con cắn thử xem bắp nào mềm, ngửi thử bắp nào thơm nhất để đưa bà...".
Ba mẹ yêu con nhưng lại hiếm khi thật sự lắng nghe con. Khi lời giải thích của con luôn bị cắt ngang; khi suy nghĩ của con chẳng bao giờ được nói ra thì con chỉ còn cách chọn im lặng và vâng lời.
Đó là sự cô đơn và bất lực của một đứa trẻ mà.
Vì vậy, khi con mang bài kiểm tra 5 điểm về, đừng vội mắng – hãy lắng nghe con tự phân tích. Khi con khóc lóc về nhà, đừng trách mắng – hãy nghe con kể chuyện gì đã xảy ra.
Làm ba mẹ là quá trình tu dưỡng không ngừng – hãy học cách kiềm chế cơn giận dễ bùng nổ nha!
Yêu con, phải tính đến chuyện lâu dài. Chúng ta không thể đi cùng con suốt đời. Nên khi còn có thể, hãy dạy con kỹ năng sống độc lập.
Giáo dục con cũng là quá trình nâng tầm chính mình đấy!
Nguồn: soha.vn
Một chuyên gia giáo dục có nói: "Cảm giác chừng mực là một trong những dấu hiệu của sự trưởng thành". Việc nuôi dạy con cũng vậy nè các ba mẹ ơi!
Đôi khi, chính các bậc phụ huynh cũng cần phải nắm rõ vị trí và ranh giới giữa mình với con. Nhưng mà trong thực tế, ba mẹ hay can thiệp quá đà, bao bọc con 360 độ luôn á... Mà không ngờ rằng, làm vậy lại càng không có lợi cho sự phát triển của bé cưng.
Muốn con thực sự "lớn" về mặt tinh thần, ba mẹ cần biết giữ khoảng cách hợp lý nha; phải "nhịn" lại cái thôi thúc muốn làm hộ con, để bé tự hoàn thành công việc của mình.
Trong 3 việc dưới đây, ba mẹ càng biết "nhịn", con càng lớn lên sẽ càng tự giác và xịn sò hơn!
## 1. Nhịn khi con chần chừ, làm việc kiểu rùa bò
Trong cuộc sống, có những bé cứ slow motion mọi thứ. Ví dụ: Sáng ngủ nướng cả buổi, ba mẹ phải gọi đến khàn cổ mới dậy; tối làm bài tập, lẽ ra 8 giờ xong xuôi nhưng cứ dây dưa đến tận 10 giờ.
Một mẹ từng than thở: "Mỗi tối đến giờ làm bài là tôi phải mở ra một cuộc chiến kiên nhẫn với con. Viết chữ mà mỗi nét mất cả phút, ra uống nước cũng mất 5 phút, nhìn thôi đã sốt ruột muốn nổ đom đóm!".
Gặp case này, ba mẹ thường rất bứt rứt, không kìm được mà thúc giục, mắng mỏ luôn. Nhưng càng thúc giục, con lại càng slow. Con càng slow, ba mẹ càng sốt ruột – một vòng lặp toxic hình thành đấy!
Thực ra, khi ba mẹ thúc ép quá mức, con sẽ nghĩ: "Những việc này không phải việc của mình, mà là việc ba mẹ bắt phải làm". Ba mẹ càng giành lấy những việc thuộc về con, con càng mất động lực, dần hình thành thói quen ỷ lại...
"Dù sao cũng có ba mẹ lo, ba mẹ còn tích cực hơn mình cơ", con sẽ nghĩ thế đó!
Vậy khi đối mặt với sự lề mề của con, ba mẹ nên làm gì?
Bí kíp chỉ có 4 chữ: "Nhịn lại, đừng giục".
Khi con lề mề, hãy để bé tự "gánh" hậu quả của việc đó. Ngủ muộn thì để con cảm nhận sự mệt mỏi hôm sau. Làm bài không xong thì để con bị cô giáo nhắc nhở. Ra khỏi nhà muộn thì để con tự chịu phạt...
Chỉ khi con thật sự quan tâm đến việc của chính mình, không cần ba mẹ push từ bên ngoài, con mới phát triển động lực từ bên trong.
Khi con nghiêm túc với việc của mình, sẽ tự nhiên hình thành ý thức về thời gian, tạo nên thói quen good và trở nên tự giác hơn.
## 2. Nhịn lại, đừng can thiệp mọi thứ
Hiện giờ, nhiều đứa trẻ lớn lên trong sự nuông chiều của ba mẹ.
Sợ con đau, sợ con té, việc gì cũng lo toan chu đáo, đến mức không nhịn được mà can thiệp mọi chuyện. Khi con phản kháng, ba mẹ thường có một lý do "không thể cãi": "Ba/mẹ làm vậy là vì muốn tốt cho con".
Nhưng không biết rằng, kiểu yêu thương này dễ khiến ba mẹ trở thành người kiểm soát.
Nếu một bà mẹ đỡ con tập đi để con không bước ra khỏi cửa, đó là bảo vệ. Nhưng nếu sau 10 năm vẫn làm vậy, thì đó là kiểm soát quá mức rồi nha! Khi con sẵn sàng tự làm việc gì đó, tự hành động mà không cần người lớn giúp đỡ, ba mẹ hãy nhịn lại, đừng can thiệp – để con tự khám phá.
Nhà giáo dục Xô viết Sukhomlinsky từng nói: "Những việc mà trẻ muốn tự làm trong quá trình trưởng thành, nên để chúng tự làm. Hãy tạo môi trường phát triển tự do để giúp trẻ trưởng thành tốt hơn".
Ba mẹ làm quá nhiều sẽ kìm hãm sự trưởng thành của con. Ngược lại, ba mẹ buông tay đúng lúc sẽ chắp cánh cho con bay cao hơn nha!
Trong thực tế, không thiếu bi kịch giáo dục do ba mẹ can thiệp quá đà: Tiến sĩ 48 tuổi du học về vẫn ăn bám ba mẹ, học sinh cấp 2 vẫn không biết gấp chăn... Sốc chưa?
Thực tế cho thấy: Ba mẹ can thiệp quá nhiều, con cái chỉ càng có thêm vấn đề: Khả năng tự lập kém, chỉ số vượt khó thấp (khả năng vượt qua khó khăn, thách thức trong cuộc sống) và thiếu chính kiến.
Hãy nhịn lại, đừng can thiệp – con sẽ giỏi hơn ba mẹ tưởng đấy!
## 3. Nhịn lại cơn nóng giận dễ bùng phát
Một nhà tâm lý từng kể story: Một bé gái 5 tuổi không chịu nói chuyện với ba mẹ, chỉ thường tự tâm sự với chú gấu bông. Ba mẹ nói gì bé cũng chỉ đáp: "Ừ, biết rồi, vâng". Không thêm một lời nào.
Ba mẹ lo bé bị trầm cảm, đưa bé đi khám khắp nơi. Sau thời gian điều trị, bé nói một câu khiến ba mẹ vô cùng hối hận: "Vì gấu bông sẽ không mắng con".
Hóa ra, mẹ bé nóng tính, thường xuyên ngắt lời và chỉ trích bé mà không nghe hết câu.
Khi bé gọi mẹ, mẹ đáp: "Đừng làm phiền, tự chơi đi". Bé chơi đau, khóc gọi mẹ – mẹ nói: "Khóc gì mà khóc?", "Sao mà ngốc thế!".
Để không bị mẹ mắng, bé dần tránh xa, không còn nói chuyện với mẹ, rồi cũng không muốn nói với ai, chỉ thu mình, tâm sự với gấu bông.
Chúng ta có từng vì những chuyện nhỏ nhặt mà "theo thói quen" phán xét con, hiểu sai hành động của con không?
Tại sao không dành vài phút để nghe con nói hết câu chuyện?
Một phụ huynh từng kể: Đi siêu thị, mua hai bắp ngô ngọt. Về đến nhà, gọi con và bà ra ăn. Con cắn một bắp rồi đặt xuống, sau đó cắn thêm bắp kia.
Bà mẹ tức giận quát: "Sao lại không biết điều thế? Mẹ dạy con chia sẻ cơ mà!". Con sợ đến tái mặt, lí nhí nói: "Con chỉ muốn ngửi xem bắp nào thơm hơn...".
Mẹ càng giận: "Con chỉ nghĩ cho mình, ích kỷ quá!".
Bà vội vàng nói: "Bà ăn không được đâu, con ăn hết đi".
Nghe vậy, bé gái bật khóc: "Răng bà yếu, con cắn thử xem bắp nào mềm, ngửi thử bắp nào thơm nhất để đưa bà...".
Ba mẹ yêu con nhưng lại hiếm khi thật sự lắng nghe con. Khi lời giải thích của con luôn bị cắt ngang; khi suy nghĩ của con chẳng bao giờ được nói ra thì con chỉ còn cách chọn im lặng và vâng lời.
Đó là sự cô đơn và bất lực của một đứa trẻ mà.
Vì vậy, khi con mang bài kiểm tra 5 điểm về, đừng vội mắng – hãy lắng nghe con tự phân tích. Khi con khóc lóc về nhà, đừng trách mắng – hãy nghe con kể chuyện gì đã xảy ra.
Làm ba mẹ là quá trình tu dưỡng không ngừng – hãy học cách kiềm chế cơn giận dễ bùng nổ nha!
Yêu con, phải tính đến chuyện lâu dài. Chúng ta không thể đi cùng con suốt đời. Nên khi còn có thể, hãy dạy con kỹ năng sống độc lập.
Giáo dục con cũng là quá trình nâng tầm chính mình đấy!
Nguồn: soha.vn