CEO của Commodore thả thính ông Thị trưởng: "Tôi mê chiếc Jaguar cổ điển của thành phố Corby lắm đó. Nếu ông tặng tôi chiếc xe này, tôi sẽ đặt chi nhánh ở đây luôn".
Có lời khuyên rằng muốn "chiêu dụ" người đoạt giải Nobel về làm việc thì chỉ cần thuyết phục được mẹ của họ chuyển nhà, còn lại để con tự theo mẹ về thôi Ước gì việc thu hút người tài thực sự dễ dàng như thế!
Trong suốt 55 năm làm việc ở nhiều vị trí khác nhau, tôi đã tham gia vô số chiến dịch tuyển dụng nhân tài ở cả khu vực công và tư - từ sinh viên, doanh nhân, doanh nghiệp cho đến các nhà khoa học, để đưa họ về những nơi đang "chảy máu chất xám" hoặc những vùng đất có kế hoạch phát triển nguồn nhân lực. Bài viết này là những trải nghiệm "real" mà cá nhân tôi đã sống qua trong hành trình đó.
1. Tạo môi trường làm việc "xịn xò" để giữ chân người tài
Vào những năm 1980, Trường Đại học Akron ở bang Ohio chỉ là một trường công lập bậc trung bình thôi, không có gì đặc sắc so với các trường khác. Akron từng được coi là trung tâm sản xuất hàng đầu của Mỹ cho đến khi ngành công nghiệp cao su và thép đẳng cấp thế giới phải đóng cửa.
Để "cứu vãn" tình thế, chính quyền tiểu bang đã thành lập một "Trung tâm Nghiên cứu xuất sắc" đặt tại trường đại học Akron. Trung tâm này không chỉ "săn lùng" các nhà khoa học vừa mất việc mà còn thu hút chuyên gia từ khắp thế giới bằng cách cam kết trang bị phòng thí nghiệm hiện đại, đảm bảo nguồn tài trợ nghiên cứu, các nguồn lực chủ chốt và công nhận những đóng góp của họ. Trường đặt ra sứ mệnh tham gia phát triển Ngành khoa học Vật liệu Polyme và Nhựa mới nổi để trở thành Trung tâm Giáo dục và Nghiên cứu đẳng cấp thế giới. Kết quả? Khoa Kỹ thuật của trường hiện đứng TOP 1 trong lĩnh vực này trên toàn cầu luôn!
2. Tạo điều kiện cho nhân tài "bay nhảy" tự do
Trước khi đóng cửa ngành công nghiệp cao su của bang Ohio (đồng nghĩa với việc đóng cửa các phòng thí nghiệm chuyên nghiên cứu công nghệ hàng không vũ trụ), các nhà khoa học trong ngành đã làm việc cho Chương trình không gian của chính phủ Hoa Kỳ tại Đại học Akron và Cơ quan Hàng không và Vũ trụ Quốc gia (NASA).
Các nhà khoa học có thể tham gia các chương trình nghiên cứu khác nhau ở khu vực tư nhân, các viện nghiên cứu hay các cơ quan chính phủ, không bị "kẹp" ở một chỗ. Điều này có lợi cho cả ba lĩnh vực và chính nhờ đó mà nước Mỹ đã có một Chương trình không gian "bá đạo" vô song.
3. Thể hiện sự cam kết "chân thành" với nhân tài
Youngstown, một thành phố hạng trung ở bang Ohio, đã từng là trung tâm sản xuất thép hàng đầu của Mỹ. Vào những năm 1980, các nhà máy thép đóng cửa vì không thể cạnh tranh được với Nhật Bản. Hậu quả là 300.000 công nhân ngành thép tại trung tâm công nghiệp này mất việc làm.
Toàn bộ khu vực như bị "xóa sổ" trên bản đồ công nghiệp vì chính quyền thành phố cho rằng họ không còn sức để thu hút được ngành công nghiệp thay thế nào. Tôi quyết định chứng minh quan điểm đó là sai lầm. Tôi đến thăm Corby, một thành phố của Anh có hoàn cảnh tương tự: họ cũng mất đi ngành công nghiệp thép nhưng đã xoay xở phục hồi kinh tế thành công. Tôi muốn tìm hiểu lý do họ làm được điều này.
Corby là "khu công nghiệp" đầu tiên của Liên minh châu Âu, nơi chính quyền thu hút nhân tài thông qua các ưu đãi về thuế, bãi bỏ quy định, cung cấp đất đai và cơ sở hạ tầng miễn phí, và đầu tư vào đào tạo lực lượng lao động. Năm 1986, Tập đoàn Commodore đã có mặt tại khu vực này nhờ các chính sách ưu đãi của chính quyền thành phố và cộng đồng địa phương.
Câu chuyện tôi muốn kể lại ở đây là diễn biến của cuộc đàm phán giữa Commodore và chính quyền thành phố Corby. Trước khi chốt thỏa thuận đặt Commodore tại khu vực này, CEO của Commodore nói với ông Thị trưởng: "Tôi còn một yêu cầu nữa: Tôi rất thích chiếc Jaguar cổ điển của thành phố Corby [đó là một chiếc xe thể thao đắt đỏ bậc nhất của Anh]. Tôi sẽ đặt chi nhánh tại đây nếu ông giao chiếc xe đó cho tôi."
Không chút do dự, ông Thị trưởng quăng luôn chìa khóa xe về phía ông CEO! Thực tế là việc chuyển giao tài sản của thành phố cho người ngoài ở hầu hết các thành phố sẽ phải thông qua một quy trình pháp lý với sự can thiệp của chính phủ, các phiên điều trần, thu hút sự quan tâm của báo chí truyền thông và có thể vấp phải sự phản đối của người dân.
Nhưng đó không phải câu chuyện ở Corby. Kết thúc cuộc đàm phán, CEO của Commodore đẩy chùm chìa khóa xe lại phía ông Thị trưởng và nói: "Tôi chỉ muốn xem liệu lời cam kết của Corby đối với Commodore có thực lòng hay không thôi!"
Sau khi tận mắt chứng kiến chuyện này, tôi đã tiếp xúc với một số tập đoàn công nghệ trong khu vực. Tôi đặc biệt chú ý đến tập đoàn Sovereign Circuits, nhà sản xuất các linh kiện điện tử độc nhất vô nhị với các dòng sản phẩm được làm đặt riêng. Nếu có thể thu hút họ đến Youngstown, chúng tôi sẽ chứng minh được rằng một cộng đồng đang khó khăn vẫn có thể cạnh tranh trong lĩnh vực công nghệ cao với Thung lũng Silicon, ít nhất ở mức độ rất khiêm tốn.
Tôi quay về Youngstown và tiến hành nhiều cuộc thảo luận với lãnh đạo của cả chính quyền thành phố và các doanh nghiệp địa phương. Tôi đã thuyết phục họ cam kết đảm bảo tất cả các ưu đãi giống như thành phố Corby đã cung cấp cho Commodore và nhiều hơn nữa. Và tôi đã thuyết phục được Sovereign Circuits thực hiện một bước đột phá. Sovereign Circuits đã đồng ý đến Youngstown và đã hoạt động tại đó trong 40 năm!
4. Hiểu nhu cầu "riêng tư" của nhân tài
Cũng liên quan đến Youngstown: Việc đóng cửa các nhà máy thép ở Youngstown đã khiến các bệnh viện trong khu vực rơi vào khủng hoảng nhân sự. Việc tuyển dụng các bác sĩ phẫu thuật hàng đầu trở thành một thách thức lớn. Trường Đại học Akron và Trường Y khoa Đông Bắc Ohio đã phối hợp đưa ra kế hoạch thu hút nhân tài. Chúng tôi đã tìm được một bác sĩ phẫu thuật có trình độ cao sẵn sàng chuyển đến làm việc tại khu vực đang gặp khó khăn.
Vị bác sĩ có một yêu cầu đặc biệt: anh ấy muốn có một đàn 10 con chó săn đã được huấn luyện để có thể tiếp tục theo đuổi sở thích của mình tại nơi làm việc mới. Chúng tôi đồng ý và cộng đồng dân cư ở đây có một bác sĩ giỏi!
5. Tối ưu hóa nguồn lực hạn chế
Có một thời gian, bang Ohio đã vượt qua được tình thế khó khăn khi đầu tư thành công khoản ngân sách hạn hẹp dành cho hoạt động nghiên cứu vào 13 trường đại học công của bang mà không làm cạn kiệt nguồn tài trợ sẵn có.
Trước đó, việc phân bổ nguồn tài trợ quá mỏng đã khiến Chương trình nghiên cứu Vật liệu polymer của Akron không thể đạt được kết quả mong muốn. Bang Ohio đã thành lập Chương trình Trình diễn đô thị Ohio, trong đó bản thân tôi là một thành viên sáng lập. Để nhận được tài trợ, các trường đại học phải tự xây dựng các mối quan hệ đối tác. Hội đồng các trường đại học họp định kỳ để đánh giá hiệu quả của khoản tài trợ, xét trên phương diện là dự án có mang lại kết quả có lợi cho bang Ohio hay không, đặc biệt là trong phát triển kinh tế.
Trong khuôn khổ dự án, một trung tâm dữ liệu đã ra đời, tập hợp các cơ sở dữ liệu từ cả hai khu vực công-tư toàn bang Ohio, sau đó đưa ra các báo cáo xác định các lĩnh vực có tiềm năng thu hút nhân tài đến bang Ohio. Trung tâm dữ liệu này đã tổng hợp toàn bộ các hoạt động dữ liệu riêng biệt trên toàn bang để đưa vào một cơ sở dữ liệu trung tâm mà người dân và doanh nghiệp có thể truy cập miễn phí.
Dự án trị giá hàng triệu đô la này đã hoạt động thành công trong hai thập kỷ, sau đó thất bại.
6. Chủ động bảo vệ nhân tài của mình ️
Trong nhiều trường hợp, bạn phải chủ động đứng ra bảo vệ những nhân tài của mình.
Câu chuyện này xảy ra khi tôi là Giám đốc của Trường Chính sách Công và Quản lý tại Đại học Quốc tế Florida ở Miami. Chỉ vài ngày sau khi tôi đảm nhận vị trí này, bang Florida đã xóa bỏ chương trình học bổng dành cho công chức, về cơ bản là "xóa sổ" các chương trình quản lý cấp cao của chúng tôi. Tôi rất muốn khôi phục lại các chương trình này.
Vấn đề là trường chúng tôi cách xa trung tâm hành chính 1 giờ đi xe và điều đó là trở ngại đáng kể đối với các công chức khi họ muốn theo học tại trường, đặc biệt khi không còn chương trình học bổng thì việc thu hút họ tham gia bằng tiền túi là điều gần như bất khả thi.
Để đạt được mong muốn tiếp tục các chương trình đào tạo quản lý cho nhóm đối tượng là các công chức, một mặt tôi thuyết phục Ban lãnh đạo trường chuyển toàn bộ các lớp Quản lý công của chúng tôi đến các toà nhà đặt trụ sở của chính quyền thành phố Miami Beach, mặt khác tôi thuyết phục chính quyền thành phố tài trợ tiền thuê địa điểm cho các lớp học và đài thọ học phí cho cán bộ của mình.
Kết quả là chương trình đã thu hút được 700 sinh viên và học viên cho cả hai chương trình cử nhân và thạc sỹ trong chưa đầy 1 tuần! Bí quyết thành công ở đây chính là việc sinh viên/học viên được học tập ngay tại toà nhà nơi họ làm việc, học phí được chính quyền đài thọ, và điều tuyệt vời nữa là họ vẫn có thể thưởng thức bữa trưa ngay trên bãi biển quen thuộc của mình. ️
7. Linh hoạt để mở rộng cơ hội
Đối với các cơ quan chính phủ và các trường đại học, việc thu hút các sinh viên giỏi từ thị trường toàn cầu là một thách thức lớn.
Trường đại học do tôi điều hành là một trường top đầu với mức học phí thuộc nhóm cao nhất trên thế giới nhưng chúng tôi vẫn thu hút được sinh viên đến với các chương trình của mình. Tuy nhiên, có một vấn đề khiến tôi trăn trở là với mức học phí như vậy, các sinh viên từ các gia đình có mức thu nhập thấp và các nước đang phát triển khó có cơ hội học tập tại đây.
Tôi đã tiếp xúc trao đổi với một cơ quan chính phủ ở một quốc gia đang phát triển với hy vọng có thể thu hút được một sinh viên đến trường của chúng tôi (cứ cho rằng mức học phí là 100.000 đô la). Tuy nhiên, vị phụ trách đã đưa ra đề xuất là họ mong muốn gửi 10 sinh viên đến trường với tổng mức học phí 100.000 đô la đó.
Nguồn: soha.vn
Có lời khuyên rằng muốn "chiêu dụ" người đoạt giải Nobel về làm việc thì chỉ cần thuyết phục được mẹ của họ chuyển nhà, còn lại để con tự theo mẹ về thôi Ước gì việc thu hút người tài thực sự dễ dàng như thế!
Trong suốt 55 năm làm việc ở nhiều vị trí khác nhau, tôi đã tham gia vô số chiến dịch tuyển dụng nhân tài ở cả khu vực công và tư - từ sinh viên, doanh nhân, doanh nghiệp cho đến các nhà khoa học, để đưa họ về những nơi đang "chảy máu chất xám" hoặc những vùng đất có kế hoạch phát triển nguồn nhân lực. Bài viết này là những trải nghiệm "real" mà cá nhân tôi đã sống qua trong hành trình đó.
1. Tạo môi trường làm việc "xịn xò" để giữ chân người tài
Vào những năm 1980, Trường Đại học Akron ở bang Ohio chỉ là một trường công lập bậc trung bình thôi, không có gì đặc sắc so với các trường khác. Akron từng được coi là trung tâm sản xuất hàng đầu của Mỹ cho đến khi ngành công nghiệp cao su và thép đẳng cấp thế giới phải đóng cửa.
Để "cứu vãn" tình thế, chính quyền tiểu bang đã thành lập một "Trung tâm Nghiên cứu xuất sắc" đặt tại trường đại học Akron. Trung tâm này không chỉ "săn lùng" các nhà khoa học vừa mất việc mà còn thu hút chuyên gia từ khắp thế giới bằng cách cam kết trang bị phòng thí nghiệm hiện đại, đảm bảo nguồn tài trợ nghiên cứu, các nguồn lực chủ chốt và công nhận những đóng góp của họ. Trường đặt ra sứ mệnh tham gia phát triển Ngành khoa học Vật liệu Polyme và Nhựa mới nổi để trở thành Trung tâm Giáo dục và Nghiên cứu đẳng cấp thế giới. Kết quả? Khoa Kỹ thuật của trường hiện đứng TOP 1 trong lĩnh vực này trên toàn cầu luôn!
2. Tạo điều kiện cho nhân tài "bay nhảy" tự do
Trước khi đóng cửa ngành công nghiệp cao su của bang Ohio (đồng nghĩa với việc đóng cửa các phòng thí nghiệm chuyên nghiên cứu công nghệ hàng không vũ trụ), các nhà khoa học trong ngành đã làm việc cho Chương trình không gian của chính phủ Hoa Kỳ tại Đại học Akron và Cơ quan Hàng không và Vũ trụ Quốc gia (NASA).
Các nhà khoa học có thể tham gia các chương trình nghiên cứu khác nhau ở khu vực tư nhân, các viện nghiên cứu hay các cơ quan chính phủ, không bị "kẹp" ở một chỗ. Điều này có lợi cho cả ba lĩnh vực và chính nhờ đó mà nước Mỹ đã có một Chương trình không gian "bá đạo" vô song.
3. Thể hiện sự cam kết "chân thành" với nhân tài
Youngstown, một thành phố hạng trung ở bang Ohio, đã từng là trung tâm sản xuất thép hàng đầu của Mỹ. Vào những năm 1980, các nhà máy thép đóng cửa vì không thể cạnh tranh được với Nhật Bản. Hậu quả là 300.000 công nhân ngành thép tại trung tâm công nghiệp này mất việc làm.
Toàn bộ khu vực như bị "xóa sổ" trên bản đồ công nghiệp vì chính quyền thành phố cho rằng họ không còn sức để thu hút được ngành công nghiệp thay thế nào. Tôi quyết định chứng minh quan điểm đó là sai lầm. Tôi đến thăm Corby, một thành phố của Anh có hoàn cảnh tương tự: họ cũng mất đi ngành công nghiệp thép nhưng đã xoay xở phục hồi kinh tế thành công. Tôi muốn tìm hiểu lý do họ làm được điều này.
Corby là "khu công nghiệp" đầu tiên của Liên minh châu Âu, nơi chính quyền thu hút nhân tài thông qua các ưu đãi về thuế, bãi bỏ quy định, cung cấp đất đai và cơ sở hạ tầng miễn phí, và đầu tư vào đào tạo lực lượng lao động. Năm 1986, Tập đoàn Commodore đã có mặt tại khu vực này nhờ các chính sách ưu đãi của chính quyền thành phố và cộng đồng địa phương.
Câu chuyện tôi muốn kể lại ở đây là diễn biến của cuộc đàm phán giữa Commodore và chính quyền thành phố Corby. Trước khi chốt thỏa thuận đặt Commodore tại khu vực này, CEO của Commodore nói với ông Thị trưởng: "Tôi còn một yêu cầu nữa: Tôi rất thích chiếc Jaguar cổ điển của thành phố Corby [đó là một chiếc xe thể thao đắt đỏ bậc nhất của Anh]. Tôi sẽ đặt chi nhánh tại đây nếu ông giao chiếc xe đó cho tôi."
Không chút do dự, ông Thị trưởng quăng luôn chìa khóa xe về phía ông CEO! Thực tế là việc chuyển giao tài sản của thành phố cho người ngoài ở hầu hết các thành phố sẽ phải thông qua một quy trình pháp lý với sự can thiệp của chính phủ, các phiên điều trần, thu hút sự quan tâm của báo chí truyền thông và có thể vấp phải sự phản đối của người dân.
Nhưng đó không phải câu chuyện ở Corby. Kết thúc cuộc đàm phán, CEO của Commodore đẩy chùm chìa khóa xe lại phía ông Thị trưởng và nói: "Tôi chỉ muốn xem liệu lời cam kết của Corby đối với Commodore có thực lòng hay không thôi!"
Sau khi tận mắt chứng kiến chuyện này, tôi đã tiếp xúc với một số tập đoàn công nghệ trong khu vực. Tôi đặc biệt chú ý đến tập đoàn Sovereign Circuits, nhà sản xuất các linh kiện điện tử độc nhất vô nhị với các dòng sản phẩm được làm đặt riêng. Nếu có thể thu hút họ đến Youngstown, chúng tôi sẽ chứng minh được rằng một cộng đồng đang khó khăn vẫn có thể cạnh tranh trong lĩnh vực công nghệ cao với Thung lũng Silicon, ít nhất ở mức độ rất khiêm tốn.
Tôi quay về Youngstown và tiến hành nhiều cuộc thảo luận với lãnh đạo của cả chính quyền thành phố và các doanh nghiệp địa phương. Tôi đã thuyết phục họ cam kết đảm bảo tất cả các ưu đãi giống như thành phố Corby đã cung cấp cho Commodore và nhiều hơn nữa. Và tôi đã thuyết phục được Sovereign Circuits thực hiện một bước đột phá. Sovereign Circuits đã đồng ý đến Youngstown và đã hoạt động tại đó trong 40 năm!
4. Hiểu nhu cầu "riêng tư" của nhân tài
Cũng liên quan đến Youngstown: Việc đóng cửa các nhà máy thép ở Youngstown đã khiến các bệnh viện trong khu vực rơi vào khủng hoảng nhân sự. Việc tuyển dụng các bác sĩ phẫu thuật hàng đầu trở thành một thách thức lớn. Trường Đại học Akron và Trường Y khoa Đông Bắc Ohio đã phối hợp đưa ra kế hoạch thu hút nhân tài. Chúng tôi đã tìm được một bác sĩ phẫu thuật có trình độ cao sẵn sàng chuyển đến làm việc tại khu vực đang gặp khó khăn.
Vị bác sĩ có một yêu cầu đặc biệt: anh ấy muốn có một đàn 10 con chó săn đã được huấn luyện để có thể tiếp tục theo đuổi sở thích của mình tại nơi làm việc mới. Chúng tôi đồng ý và cộng đồng dân cư ở đây có một bác sĩ giỏi!
5. Tối ưu hóa nguồn lực hạn chế
Có một thời gian, bang Ohio đã vượt qua được tình thế khó khăn khi đầu tư thành công khoản ngân sách hạn hẹp dành cho hoạt động nghiên cứu vào 13 trường đại học công của bang mà không làm cạn kiệt nguồn tài trợ sẵn có.
Trước đó, việc phân bổ nguồn tài trợ quá mỏng đã khiến Chương trình nghiên cứu Vật liệu polymer của Akron không thể đạt được kết quả mong muốn. Bang Ohio đã thành lập Chương trình Trình diễn đô thị Ohio, trong đó bản thân tôi là một thành viên sáng lập. Để nhận được tài trợ, các trường đại học phải tự xây dựng các mối quan hệ đối tác. Hội đồng các trường đại học họp định kỳ để đánh giá hiệu quả của khoản tài trợ, xét trên phương diện là dự án có mang lại kết quả có lợi cho bang Ohio hay không, đặc biệt là trong phát triển kinh tế.
Trong khuôn khổ dự án, một trung tâm dữ liệu đã ra đời, tập hợp các cơ sở dữ liệu từ cả hai khu vực công-tư toàn bang Ohio, sau đó đưa ra các báo cáo xác định các lĩnh vực có tiềm năng thu hút nhân tài đến bang Ohio. Trung tâm dữ liệu này đã tổng hợp toàn bộ các hoạt động dữ liệu riêng biệt trên toàn bang để đưa vào một cơ sở dữ liệu trung tâm mà người dân và doanh nghiệp có thể truy cập miễn phí.
Dự án trị giá hàng triệu đô la này đã hoạt động thành công trong hai thập kỷ, sau đó thất bại.
6. Chủ động bảo vệ nhân tài của mình ️
Trong nhiều trường hợp, bạn phải chủ động đứng ra bảo vệ những nhân tài của mình.
Câu chuyện này xảy ra khi tôi là Giám đốc của Trường Chính sách Công và Quản lý tại Đại học Quốc tế Florida ở Miami. Chỉ vài ngày sau khi tôi đảm nhận vị trí này, bang Florida đã xóa bỏ chương trình học bổng dành cho công chức, về cơ bản là "xóa sổ" các chương trình quản lý cấp cao của chúng tôi. Tôi rất muốn khôi phục lại các chương trình này.
Vấn đề là trường chúng tôi cách xa trung tâm hành chính 1 giờ đi xe và điều đó là trở ngại đáng kể đối với các công chức khi họ muốn theo học tại trường, đặc biệt khi không còn chương trình học bổng thì việc thu hút họ tham gia bằng tiền túi là điều gần như bất khả thi.
Để đạt được mong muốn tiếp tục các chương trình đào tạo quản lý cho nhóm đối tượng là các công chức, một mặt tôi thuyết phục Ban lãnh đạo trường chuyển toàn bộ các lớp Quản lý công của chúng tôi đến các toà nhà đặt trụ sở của chính quyền thành phố Miami Beach, mặt khác tôi thuyết phục chính quyền thành phố tài trợ tiền thuê địa điểm cho các lớp học và đài thọ học phí cho cán bộ của mình.
Kết quả là chương trình đã thu hút được 700 sinh viên và học viên cho cả hai chương trình cử nhân và thạc sỹ trong chưa đầy 1 tuần! Bí quyết thành công ở đây chính là việc sinh viên/học viên được học tập ngay tại toà nhà nơi họ làm việc, học phí được chính quyền đài thọ, và điều tuyệt vời nữa là họ vẫn có thể thưởng thức bữa trưa ngay trên bãi biển quen thuộc của mình. ️
7. Linh hoạt để mở rộng cơ hội
Đối với các cơ quan chính phủ và các trường đại học, việc thu hút các sinh viên giỏi từ thị trường toàn cầu là một thách thức lớn.
Trường đại học do tôi điều hành là một trường top đầu với mức học phí thuộc nhóm cao nhất trên thế giới nhưng chúng tôi vẫn thu hút được sinh viên đến với các chương trình của mình. Tuy nhiên, có một vấn đề khiến tôi trăn trở là với mức học phí như vậy, các sinh viên từ các gia đình có mức thu nhập thấp và các nước đang phát triển khó có cơ hội học tập tại đây.
Tôi đã tiếp xúc trao đổi với một cơ quan chính phủ ở một quốc gia đang phát triển với hy vọng có thể thu hút được một sinh viên đến trường của chúng tôi (cứ cho rằng mức học phí là 100.000 đô la). Tuy nhiên, vị phụ trách đã đưa ra đề xuất là họ mong muốn gửi 10 sinh viên đến trường với tổng mức học phí 100.000 đô la đó.
Nguồn: soha.vn