Cây cầu "Anh Tèo Sài Gòn" - Câu chuyện xúc động vượt 1000km ❤️

168f62d51d7be014b525.jpg


Hơn một tháng trước, báo Tuổi Trẻ từng đăng tải chùm ảnh gây shock về bà con bản Cu Pua, xã Đakrông, huyện Đakrông (Quảng Trị) phải vượt suối bằng... hai sợi dây cáp thôi các bạn ơi!

befa0a22ff36b520b458.jpg


Và rồi điều kỳ diệu đã xảy ra! Ngay sau khi xem ảnh, một anh hùng thầm lặng từ TP.HCM đã "bay" luôn lên tận nơi, mang theo 30 triệu đồng, tìm thẳng đến nhà trưởng bản Hồ Văn Phoi và đề nghị góp tiền cùng bà con xây cầu bê tông để đi lại cho an toàn. Real hero vibes đấy!

Chiếc cầu "lạ" nhất vùng

Tuy chiều dài chỉ khoảng chục mét, rộng hai mét thôi nhưng giờ cây cầu này đã trở thành "celebrity" của vùng rồi đó!

"Điều đặc biệt nằm ở cách làm nên cây cầu ấy" - ông Phoi chia sẻ.

Bản Cu Pua chủ yếu là đồng bào dân tộc Vân Kiều, quanh năm cặm cụi lên nương làm lụng. Nên khi một anh giọng Nam Bộ đét xuất hiện thì ai cũng tò mò muốn biết chuyện gì đang xảy ra!

Trưa 28-12-2015, một cuộc deal nhanh đã diễn ra bên bờ suối.

"Tui không giàu có, chỉ có khoảng 30 triệu đồng. Nếu dân bản đồng ý thì góp công, tui sẽ mua vật liệu xi măng, sắt thép. Nếu chúng ta hợp tác, ít ra cũng sẽ xây được một chiếc cầu bằng bê tông bắc qua đoạn suối này để đem lại sự an toàn hơn cho dân bản" - ông Phoi kể lại lời đề xuất của người đàn ông lạ.

Trưởng bản thừa nhận mình bối rối vì quá bất ngờ. Ông quyết định dẫn anh đến gặp chủ tịch UBND xã Đakrông là ông Trần Văn Chạy.

"Mấy năm rồi tui đề xuất khắp các cấp để xin làm cầu cho dân bản Cu Pua mà không có. Nay lại có người tự nguyện về làm cầu. Không ngạc nhiên sao được" - ông Chạy kể. Nhưng ông lại lo sợ thủ tục nhiều quá sẽ làm nản lòng vị khách xa xôi này.

May mắn thay, sau khi hỏi ý kiến phòng kinh tế hạ tầng của huyện, được biết có thể làm cầu theo cách tự phát. Okie chứ! ✌️

Tối hôm đó, anh về lại Sài Gòn chuẩn bị đồ, còn trưởng bản Phoi họp bà con để lập đội xây cầu. Nghe có người góp vật liệu, cả bản duyệt luôn mỗi hộ cử hai người. 26 hộ = 52 người sẵn sàng mỗi ngày. Unity is strength!

Trưa 5-1, anh từ Sài Gòn quay lại và lần này không một mình! Theo anh đi còn có hai người bạn - một kỹ sư cơ khí phụ trách hàn sắt, một kỹ sư cầu đường. Cả hai đều được nhờ đến để cùng góp sức với bà con.

"Dù là cầu tạm nhưng cũng nên có chút kỹ thuật vào cho an toàn hơn" - anh giải thích. Professional mindset luôn! ‍

Chiều hôm đó, công trình khởi động. Cả ba anh từ Sài Gòn đều mặc đồ công nhân, lăn xả cùng bà con trộn vữa, đan rá sắt...

Sau một tuần, cầu hoàn thành. Ba anh uống vài chén rượu cùng bà con rồi xin phép về lại Sài Gòn. Giản đơn, chân thành, không phô trương!

84bc3b5a20f76281d0e6.jpg


Làm việc nghĩa không cần để tên

Trưởng bản Hồ Văn Phoi - người đầu tiên gặp anh - nói không chỉ bây giờ mà mấy chục năm nữa cũng không thể quên.

Tuy nhiên, tất cả những gì ông nhớ chỉ là cái tên Tèo cùng hình ảnh một người đàn ông ngoài bốn mươi, thấp, mập và gương mặt rất hiền. Hỏi thêm thông tin gì? Ông lắc đầu:

"Miềng cũng có hỏi mấy lần mà anh Tèo nhất định không nói. Anh Tèo nói dân bản cứ gọi anh là Tèo".

Chỉ có ông chủ tịch xã Trần Văn Chạy biết tên thật của anh Tèo. Nhưng ông kiên quyết giữ bí mật vì: "Anh Tèo đã dặn kỹ lắm rồi. Anh ấy không muốn mọi người biết việc mình làm".

Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top