KẹoNgọtXinhXắn
New member
Ở thời đại công nghệ bùng nổ như bây giờ mà vẫn có một cậu sinh viên - từng là niềm tự hào của cả nhà, cả vùng - biến mất không dấu vết suốt hơn 2 thập kỷ. Nghe xong lý do mà nhiều bậc cha mẹ phải "đứng hình" luôn á!
Sinh ra ở gia đình khá giả tại tỉnh Sơn Đông (Trung Quốc), Trương Lai Vũ lớn lên với "expectation" khủng khiếp từ bố mẹ. Cậu luôn top 1 lớp, là niềm tự hào của ba mẹ và là "con nhà người ta" chuẩn mực trong mắt hàng xóm.
Nhưng behind the scenes, tuổi thơ của cậu gần như zero quyền tự do lựa chọn. Lúc bạn bè rủ nhau đi chơi sau giờ học, Trương Lai Vũ phải cắm mặt vào sách vở. Những thứ cậu thích? Sorry, bị coi là "không quan trọng" trước điểm số.
Có lần cậu say mê đọc sách lịch sử ngoài giáo trình, bố thu luôn với câu: "Mấy thứ này không giúp gì cho tương lai con đâu." Tức không?
Năm 1998, lần đầu thi đại học, Trương Lai Vũ ước ao vào Đại học Nhân dân Trung Quốc ở Bắc Kinh nhưng không đậu. Gia đình không hỏi han cảm xúc gì cả, chỉ bảo: "Thi lại năm sau đi con."
Một năm sau, drama bắt đầu! Trương Lai Vũ trở thành thủ khoa khối tự nhiên cả huyện đó nha. Điểm cao vầy thì chọn trường nào cũng được, nhưng... quyền quyết định vẫn không phải của cậu.
Ba mẹ gạch tên mấy trường cậu thích, chỉ giữ lại Đại học Nam Kinh với lý do: "Gần nhà, ổn định, tốt cho con." Ước mơ Bắc Kinh của cậu lại vỡ tan lần 2 rồi.
Plot twist: Lý do Trương Lai Vũ muốn đến Bắc Kinh không chỉ vì trường xịn đâu. Ở đó còn có người yêu thời cấp 3 - điểm tựa tinh thần hiếm hoi trong những năm tháng áp lực khủng khiếp của cậu.
Đến Đại học Nam Kinh, cậu phải học ngành Khoa học Vật liệu - một ngành mà cậu hoàn toàn không yêu. Trương Lai Vũ cố tìm cơ hội đổi môi trường qua chương trình trao đổi sinh viên nhưng bị từ chối.
Gọi về nhà tâm sự, câu trả lời từ ba chỉ là: "Cố gắng thêm đi." Không động viên, không thấu hiểu, nothing. Đau lòng ghê
Tháng 4/2000, người yêu gửi thư chia tay. Nhiều người nghĩ đây là "giọt nước tràn ly" sau bao năm dồn nén.
Sáng hôm sau, Trương Lai Vũ rời ký túc xá. Cậu xếp sách vở, giấy tờ gọn gàng, chỉ mang theo ít tiền mặt rồi... biến mất. Từ đó đến giờ, không ai thấy cậu nữa.
Sau khi con trai mất tích, người cha nghỉ việc để đi tìm. Hai vợ chồng lang thang hơn 20 tỉnh thành khắp Trung Quốc, dán hàng chục nghìn tờ thông báo tìm người.
Có những ngày họ ăn bánh bao nguội bên đường, ngủ trên ghế đá ở ga vì hết tiền thuê phòng. Bị lừa đảo vô số lần, nhận tin fake liên tục, nhưng dù kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần, họ vẫn không bỏ qua bất kỳ tia hy vọng nào.
Năm tháng trôi, tóc hai vợ chồng đã bạc phơ. Mẹ vẫn cất giữ cẩn thận giấy khen, thẻ thư viện và đồ vật từ thời thơ ấu của con. Nhiều năm sau, bà từng nghẹn ngào khóc trong video kể về hành trình tìm con.
Còn người cha sau khi nghỉ hưu tự học Internet, tham gia diễn đàn và liên tục đăng thông tin tìm người trên đủ thứ nền tảng.
Dù đã 26 năm trôi qua, họ vẫn giữ nguyên số điện thoại cũ và chưa từng chuyển nhà. Mỗi dịp lễ Tết, trên bàn ăn luôn có sẵn một đôi đũa và một chiếc bát dành cho đứa con chưa biết ngày về.
Giờ đây, điều họ mong mỏi không còn là thành công hay danh vọng của con nữa, mà chỉ đơn giản là biết rằng con vẫn còn sống và bình an ở đâu đó.
Câu chuyện này khiến nhiều người nhớ đến Vương Mãnh - cựu sinh viên Đại học Bắc Kinh từng gây sốt năm 2018 với bức thư dài 15.000 chữ kể về tuổi thơ bị ba mẹ kiểm soát từng li từng tí.
Trong thư, Vương Mãnh kể từ quần áo mặc hằng ngày, các mối quan hệ xã hội cho đến việc học và nơi ở đều do ba mẹ quyết định. Anh chưa bao giờ cảm nhận được sự bảo vệ hay đồng cảm khi gặp khó khăn. Cuối cùng, Vương Mãnh cắt đứt liên lạc với cha mẹ nhiều năm.
Điều gây shock là ba mẹ anh không hiểu tại sao, chỉ thắc mắc: "Sao con trai chúng tôi cứ day dứt mãi về những chuyện đã qua thế?"
Từ hai câu chuyện khác nhau, nhiều người nhận ra một vấn đề chung: không ít phụ huynh vô tình biến tình yêu thương thành sự kiểm soát.
Các chuyên gia tâm lý chỉ ra rằng không ít ba mẹ vô thức "đồng nhất" thành công của con với giá trị bản thân. Điểm số, trường đại học, công việc hay hôn nhân của con trở thành "KPI cuộc đời" họ phải hoàn thành.
Bề ngoài, mọi quyết định đều "vì tương lai con". Nhưng deep down, đó thường là nỗi sợ thất bại và cảm giác mất kiểm soát. Trong khi đó, giáo dục không phải là thay con sống cuộc đời mà ba mẹ muốn. Mỗi đứa trẻ là một cá thể độc lập với ước mơ, sở thích và lựa chọn riêng.
Mục tiêu cuối cùng của giáo dục không phải tạo ra những đứa trẻ "hoàn hảo" hay thành công theo chuẩn mực xã hội, mà là giúp chúng trưởng thành với nhân cách độc lập và khả năng tìm thấy hạnh phúc trong cuộc sống của chính mình.
Câu chuyện này thực sự đáng để mọi người, đặc biệt là các bậc phụ huynh, suy ngẫm nhỉ?
Nguồn: soha.vn
Sinh ra ở gia đình khá giả tại tỉnh Sơn Đông (Trung Quốc), Trương Lai Vũ lớn lên với "expectation" khủng khiếp từ bố mẹ. Cậu luôn top 1 lớp, là niềm tự hào của ba mẹ và là "con nhà người ta" chuẩn mực trong mắt hàng xóm.
Nhưng behind the scenes, tuổi thơ của cậu gần như zero quyền tự do lựa chọn. Lúc bạn bè rủ nhau đi chơi sau giờ học, Trương Lai Vũ phải cắm mặt vào sách vở. Những thứ cậu thích? Sorry, bị coi là "không quan trọng" trước điểm số.
Có lần cậu say mê đọc sách lịch sử ngoài giáo trình, bố thu luôn với câu: "Mấy thứ này không giúp gì cho tương lai con đâu." Tức không?
Năm 1998, lần đầu thi đại học, Trương Lai Vũ ước ao vào Đại học Nhân dân Trung Quốc ở Bắc Kinh nhưng không đậu. Gia đình không hỏi han cảm xúc gì cả, chỉ bảo: "Thi lại năm sau đi con."
Một năm sau, drama bắt đầu! Trương Lai Vũ trở thành thủ khoa khối tự nhiên cả huyện đó nha. Điểm cao vầy thì chọn trường nào cũng được, nhưng... quyền quyết định vẫn không phải của cậu.
Ba mẹ gạch tên mấy trường cậu thích, chỉ giữ lại Đại học Nam Kinh với lý do: "Gần nhà, ổn định, tốt cho con." Ước mơ Bắc Kinh của cậu lại vỡ tan lần 2 rồi.
Plot twist: Lý do Trương Lai Vũ muốn đến Bắc Kinh không chỉ vì trường xịn đâu. Ở đó còn có người yêu thời cấp 3 - điểm tựa tinh thần hiếm hoi trong những năm tháng áp lực khủng khiếp của cậu.
Đến Đại học Nam Kinh, cậu phải học ngành Khoa học Vật liệu - một ngành mà cậu hoàn toàn không yêu. Trương Lai Vũ cố tìm cơ hội đổi môi trường qua chương trình trao đổi sinh viên nhưng bị từ chối.
Gọi về nhà tâm sự, câu trả lời từ ba chỉ là: "Cố gắng thêm đi." Không động viên, không thấu hiểu, nothing. Đau lòng ghê
Tháng 4/2000, người yêu gửi thư chia tay. Nhiều người nghĩ đây là "giọt nước tràn ly" sau bao năm dồn nén.
Sáng hôm sau, Trương Lai Vũ rời ký túc xá. Cậu xếp sách vở, giấy tờ gọn gàng, chỉ mang theo ít tiền mặt rồi... biến mất. Từ đó đến giờ, không ai thấy cậu nữa.
Sau khi con trai mất tích, người cha nghỉ việc để đi tìm. Hai vợ chồng lang thang hơn 20 tỉnh thành khắp Trung Quốc, dán hàng chục nghìn tờ thông báo tìm người.
Có những ngày họ ăn bánh bao nguội bên đường, ngủ trên ghế đá ở ga vì hết tiền thuê phòng. Bị lừa đảo vô số lần, nhận tin fake liên tục, nhưng dù kiệt sức cả về thể chất lẫn tinh thần, họ vẫn không bỏ qua bất kỳ tia hy vọng nào.
Năm tháng trôi, tóc hai vợ chồng đã bạc phơ. Mẹ vẫn cất giữ cẩn thận giấy khen, thẻ thư viện và đồ vật từ thời thơ ấu của con. Nhiều năm sau, bà từng nghẹn ngào khóc trong video kể về hành trình tìm con.
Còn người cha sau khi nghỉ hưu tự học Internet, tham gia diễn đàn và liên tục đăng thông tin tìm người trên đủ thứ nền tảng.
Dù đã 26 năm trôi qua, họ vẫn giữ nguyên số điện thoại cũ và chưa từng chuyển nhà. Mỗi dịp lễ Tết, trên bàn ăn luôn có sẵn một đôi đũa và một chiếc bát dành cho đứa con chưa biết ngày về.
Giờ đây, điều họ mong mỏi không còn là thành công hay danh vọng của con nữa, mà chỉ đơn giản là biết rằng con vẫn còn sống và bình an ở đâu đó.
Câu chuyện này khiến nhiều người nhớ đến Vương Mãnh - cựu sinh viên Đại học Bắc Kinh từng gây sốt năm 2018 với bức thư dài 15.000 chữ kể về tuổi thơ bị ba mẹ kiểm soát từng li từng tí.
Trong thư, Vương Mãnh kể từ quần áo mặc hằng ngày, các mối quan hệ xã hội cho đến việc học và nơi ở đều do ba mẹ quyết định. Anh chưa bao giờ cảm nhận được sự bảo vệ hay đồng cảm khi gặp khó khăn. Cuối cùng, Vương Mãnh cắt đứt liên lạc với cha mẹ nhiều năm.
Điều gây shock là ba mẹ anh không hiểu tại sao, chỉ thắc mắc: "Sao con trai chúng tôi cứ day dứt mãi về những chuyện đã qua thế?"
Từ hai câu chuyện khác nhau, nhiều người nhận ra một vấn đề chung: không ít phụ huynh vô tình biến tình yêu thương thành sự kiểm soát.
Các chuyên gia tâm lý chỉ ra rằng không ít ba mẹ vô thức "đồng nhất" thành công của con với giá trị bản thân. Điểm số, trường đại học, công việc hay hôn nhân của con trở thành "KPI cuộc đời" họ phải hoàn thành.
Bề ngoài, mọi quyết định đều "vì tương lai con". Nhưng deep down, đó thường là nỗi sợ thất bại và cảm giác mất kiểm soát. Trong khi đó, giáo dục không phải là thay con sống cuộc đời mà ba mẹ muốn. Mỗi đứa trẻ là một cá thể độc lập với ước mơ, sở thích và lựa chọn riêng.
Mục tiêu cuối cùng của giáo dục không phải tạo ra những đứa trẻ "hoàn hảo" hay thành công theo chuẩn mực xã hội, mà là giúp chúng trưởng thành với nhân cách độc lập và khả năng tìm thấy hạnh phúc trong cuộc sống của chính mình.
Câu chuyện này thực sự đáng để mọi người, đặc biệt là các bậc phụ huynh, suy ngẫm nhỉ?
Nguồn: soha.vn