Cậu leo lên cái nơi cơ thể người ta không thể sống được đấy!

Cun2k8750

New member
Tựa lưng vào đụn tuyết trắng xóa, Nguyễn Mạnh Duy nhìn ra khoảng không mênh mông ở đỉnh Manaslu cao tận 8.163 mét luôn á.

Bạn đồng hành của Mạnh Duy trong mấy chuyến leo núi là Temba - thổ dân vùng Himalaya, được gọi là Sherpa nhé.

8c23cd251bc3d3be6b91.jpg


Ở độ cao từ 7.500m trở lên, nhiệt độ với lượng oxy xuống thấp kinh khủng luôn. Các bộ phận trong cơ thể con người không thể duy trì chức năng sinh tồn trong thời gian dài. Vì vậy, mốc độ cao này người ta gọi là "ngưỡng chết" đó

Trước khi leo Manaslu, Mạnh Duy đã chinh phục đỉnh Ama Dablam cao 6.812m và Mera Peak 6.476m cũng thuộc dãy Himalaya rồi. Nhưng mà Manaslu trên 8.000m thì là câu chuyện khác hẳn luôn. Nó được gọi là "ngọn núi tử thần" đó, vì thời tiết thất thường cực mạnh, tuyết rơi dày và hay sạt lở lắm.

Chính vì thế, quyết định leo thẳng không quay vòng là lựa chọn siêu liều lĩnh. Nhưng đó là cách duy nhất để anh chạm đỉnh Manaslu trong thời gian dưới một tuần.

Mạnh Duy và Temba khởi hành từ trại chính ở độ cao 5.000m vào chiều tối 21/9, sau khi làm lễ Puja - một nghi thức của Ấn Độ giáo - xin phép thần núi và cầu nguyện đức Liên Hoa Sinh che chở.

Từ trại chính lên trại số 3 ở độ cao 6.800m mất tận 3 ngày. Dù đã thích nghi độ cao, cơ thể Duy vẫn cảm nhận rõ rệt những tác động của sự biến động áp suất không khí, nhất là đôi mắt và các mạch máu trên đầu – phần tiếp xúc với cái lạnh. "Giống gói bim bim mang lên cao nó phồng căng lên á", Mạnh Duy kể lại

Nghỉ vài giờ ở trại số 3, Mạnh Duy tiếp tục leo xuyên đêm lên thẳng đỉnh núi. Thử thách thực sự bây giờ mới bắt đầu nè. Bước vào "ngưỡng chết", trước mặt là những vách núi dựng đứng, cơ thể của anh gần đến giới hạn rồi.

10 giờ sáng 22/9, còn cách đỉnh 400m, anh bạn Sherpa khuyên quay về luôn.

"Tôi đã từng xuất hiện suy nghĩ bỏ cuộc ở 200 - 300 mét cuối đó. Có những đoạn không những cao mà còn rất nguy hiểm, chỉ cần mình trượt chân là chết. Tôi đã gần như kiệt sức. Bước đi càng lúc càng khó nhọc", Mạnh Duy nhớ lại.

Lựa chọn của anh là... tiếp tục! Anh lết từng chút một bằng sự tỉnh táo và tập trung cuối cùng còn sót lại sau khi tâm trí đã bị bào mòn theo từng cơn gió rít. Đồng hồ chỉ 14h51, Mạnh Duy chạm đỉnh Manaslu - cái chóp nhỏ xíu phủ đầy tuyết, bên trên có một lá cờ Nepal

89ee765431635efcec43.jpg


"Cảnh tượng thật đặc biệt, rất kỳ vĩ và đẹp vô cùng luôn. Ở độ cao trên 8.000m, đầu óc tôi không thể vận hành như bình thường, và cơ thể rất mệt, nhưng tôi sẽ không quên cảnh tượng huy hoàng ấy", Mạnh Duy hồi tưởng.

Kéo chiếc mặt nạ dưỡng khí nối với bình oxy nặng trịch trên lưng xuống, lộ ra khuôn mặt hơi cháy nắng, Mạnh Duy bốc nắm tuyết đưa vào miệng để giải khát. Thứ anh cảm nhận và tận hưởng không chỉ là băng tuyết, mà là năng lượng tinh thần bản thân tìm kiếm từ chuyến phiêu lưu này.

"Đó là thứ năng lượng đặc biệt của Himalaya. Nhìn ra bên ngoài, thấy được đời sống, tín ngưỡng, văn hóa và tâm linh để rồi soi chiếu được vào sâu trong bản thân mình", Mạnh Duy chia sẻ ✨

Khoảnh khắc tận hưởng yên bình kéo dài trong ít phút, trước khi bắt đầu hành trình xuống núi cũng gian nan chẳng kém gì lên đỉnh. Họ đã ở độ cao vượt "ngưỡng chết" vài tiếng, càng lâu thì càng nguy hiểm nha.

"Đi xuống nguy hiểm gấp nhiều lần á. Tôi đã kiệt sức, bây giờ phải quay lại con đường toàn dốc và vực. Lên đỉnh rồi, nhưng xuống đến nơi an toàn mới là thành công", Mạnh Duy nói về hành trình… bò từ đỉnh núi xuống đến trạm nghỉ ở độ cao 7.400m. Có những lúc chân không lết nổi, anh ngồi xuống trượt từng đoạn ngắn luôn

Đến 20h30, anh và bạn đồng hành về đến trạm nghỉ số 4 ở độ cao 7.400m - đủ an toàn và có đủ trang bị cho việc hồi sức rồi.

Manaslu chưa phải điểm dừng trong hành trình với những ngọn núi tuyết của anh đâu nhé. Rời Manaslu, tâm trí của Mạnh Duy hướng về đỉnh Everest cũng chính là nơi khởi tạo sợi dây liên kết giữa anh và vùng đất Himalaya huyền thoại ️

18ec5ca601f9d542aed0.jpg

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top