Câu chuyện xúc động về người bố khuyết tật một mình nuôi ba con ăn học

KiHN558

New member
88bf62b6537c258c33f2.jpg


Căn nhà 2m2 chật hẹp - nơi người cha mất cả hai chân cố gắng từng ngày để nuôi ba đứa con khôn lớn.

Chú Nguyễn Công Tấn (54 tuổi, Q.1, TP. HCM) cố ngồi dậy đón khách dù hai chân đã bị cắt cụt. Dù khó khăn nhưng có lẽ vì đã quen nên chú vẫn tự xoay sở trong không gian siêu nhỏ này.

Căn "nhà" - hay đúng hơn là nơi trú ẩn nhỏ xíu chỉ vài bước chân - là nơi chú đã dành cả cuộc đời ở lại. Khi được hỏi, chú Tấn thành thật: nhà này do người ta thương tình mới cho ở.

Sinh hoạt của chú chỉ diễn ra trong căn phòng tí hon. Chỉ cần vươn người vài cm là đã tới chỗ tắm rửa. Bên cạnh chất đầy đồ dùng sinh hoạt, ngoài ra không còn gì có giá trị.

Trong không gian chật chội đó, chú vẫn thấy may mắn vì bản thân đã mất cả hai chân, chỉ cần cố gắng lết một chút là tới nơi rồi

3450244051beb7f8b1c5.jpg


a135e516c952b938eaf9.jpg


8019f3e74d39db46d277.jpg


dc312e075d0355759262.jpg


Chú Tấn cụt cả hai chân đã lâu lắm, lâu đến mức không còn nhớ từ bao giờ. Chỉ nhớ là do bệnh tiểu đường quá nặng phải cắt cả hai chân. Chú cũng không nhớ rõ người vợ bỏ đi từ lúc nào. Chỉ biết mình có trách nhiệm phải nuôi ba đứa con nên một mình gánh vác với cái thân tàn tật.

Ba đứa con của chú: một con trai năm nay lên lớp 10 và hai con gái mới lớp 6 và lớp 7. Con trai lớn thì dựa vào nhà cậu gần đó hoặc tự lo liệu trên căn gác mái nhỏ. Còn hai con gái được gửi nhờ ở nhà người bác vì... căn nhà quá nhỏ, không còn chỗ nữa.

Tất cả tiền sinh hoạt phí của cả ba đứa đều do chú Tấn lo liệu vì những người họ hàng "giúp đỡ phần nào đã là tốt lắm rồi". Mỗi tháng chú kiếm được tiền lại gửi cho người họ hàng để họ nuôi giúp hai con gái. Cứ thế, mỗi ngày chú Tấn lăn bánh chiếc xe đẩy, tự mình nuôi ba con ăn học.

Từ hồi còn lành lặn đến khi cắt cụt hai chân, chú chỉ hành nghề bán vé số. Và tất cả tiền sinh hoạt cũng chỉ dựa vào những tờ vé số này

Theo lời chú Công Tấn chia sẻ, dù khó khăn nhưng người cha vẫn nuôi ba con ăn học mà không để các em phải đi làm thêm bất kỳ công việc nào. Chú tâm sự: "Làm cha, chú biết ngoài kia cái gì là tốt, cái gì là xấu. Nên không có cho tụi nó đi làm được, để tụi nó đi học. Thằng con trai ham học lắm."

Khi được hỏi có bao giờ nghĩ đến việc cho các con nghỉ học không, chú quả quyết: không bao giờ! Mặc dù tương lai mờ mịt phía trước nhưng người cha chưa từng từ bỏ việc đưa các con đến con đường tri thức. Chắc hẳn trong lòng chú vẫn mong các con thoát khỏi cảnh nghèo khó, vươn lên bằng chữ nghĩa.

Chú Tấn dù khuyết tật vẫn là một người cha mạnh mẽ. Chú cho biết bản thân không đi xin cơm của ai, ai cho thì nhận chứ nhất quyết không xin. Cơm nước đều tự mua bằng tiền kiếm được. Người làm cha như chú mong bản thân làm gương cho các con để sau này có thể ngẩng cao đầu mà sống, "Chú sợ sau này tụi nó thấy chú đi xin, nghèo khổ mà nản chí..."

Leo theo chiếc thang lên là căn gác nhỏ của em Nguyễn Công Trí (16 tuổi), con trai lớn của chú. Căn gác cũng rộng tương đương tầng dưới, nghĩa là chỉ 2m vuông cho chỗ ăn ở, sinh hoạt của một cậu bé cao hơn 1m7.

Ngoài đồ dùng sinh hoạt chất đầy, chiếc tủ sách ở góc phòng là thứ gây ấn tượng ngay lập tức. Không chỉ sách giáo khoa phục vụ học tập, Công Trí có rất nhiều sách thuộc đủ thể loại, từ văn học đến thường thức. Em cho biết, có cuốn thì em mua, có cuốn được cho, "nhưng cuốn nào em cũng thích hết"

Sinh hoạt trong căn phòng nhỏ đến mức không thể đứng thẳng hẳn nhiên có nhiều bất tiện. Nhưng với em Trí, đó cũng không hẳn là vấn đề quá lớn. "Trời nắng thì nóng, mái tôn tỏa nhiệt xuống, mưa thì lạnh, ồn nhưng như vậy cũng mát hơn."

7489335809b7c8ae0014.jpg


ea908cbf09d59b137605.jpg


71ce8121bdb3cc2b30c2.jpg




Hiện Trí đang học lớp 10 tại một trường Giáo dục thường xuyên ở quận 5. Khi đến thăm, Trí vẫn đang ngồi học bài chuẩn bị cho kỳ thi. Thành tích học tập của Trí rất tốt, điểm trung bình tất cả các môn là 8,9 nha các bạn! ✨ Em cũng cho biết mình học giỏi đều tất cả môn, đặc biệt là môn khoa học xã hội.

Khi được hỏi về ước mơ, em không kể về nghề nghiệp tương lai hay thứ gì xa vời. Em Trí ngập ngừng, vài phút sau mới lên tiếng: "Em muốn đưa ba em đi du lịch". Ước mơ có vẻ nhỏ nhoi, đơn giản nhưng lại là cả một vấn đề to lớn đối với em

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top