Hình ảnh 2 bé nhỏ nằm ngủ say trên hai chiếc võng được buộc tạm ở vỉa hè, còn mẹ vừa nướng khoai vừa đung đưa võng ru con đã khiến netizen phải xúc động mạnh Đằng sau khung hình giản dị ấy là cả một hành trình đầy gian nan của một người phụ nữ siêu kiên cường.
**Chị Tư - người mẹ bán khoai lang với 2 chiếc võng bên đường**
Bé Nhi khóc mếu máo, cứ ôm chặt chân chị Tư làm việc nướng khoai trở nên khó khăn gấp bội
Chị bế con bé lên ghế rồi dỗ: "Để mẹ mắc võng lên cho con nằm nghen".
Xếp những củ khoai ngay ngắn trên bếp than, chị tranh thủ cột chiếc võng nhỏ xíu lên hàng rào rồi đặt bé Nhi vào trong, con bé ôm bình sữa nằm lim dim chìm vào giấc ngủ luôn.
Chị Tư vừa đung đưa võng, vừa lăn tròn mấy củ khoai, mắt không quên trông chừng nhóc Khôi đang ngồi chơi gần đó.
Sài Gòn về đêm, khu chợ vẫn nhộn nhịp người qua kẻ lại, chị Tư ngồi trên vỉa hè cặm cụi nướng khoai.
Hỏi sao lại đem 2 đứa nhỏ ra đường bán hàng thế này, lỡ sơ ý chạy ra đường thì sao? Chị nói nhỏ:
- Có ba mẹ con, đi đâu cũng phải đưa tụi nhỏ đi cùng chứ em!
"Ủa rồi anh nhà đâu chị?", mình hỏi nhưng lại thấy câu hỏi của mình hơi khó xử
- "Thôi nhau rồi" - chị nói lẹ làng như sợ ai đó kịp nghe thấy.
**Câu chuyện đầy nước mắt của người phụ nữ mạnh mẽ**
Chị Tư quê ở miền Tây, sinh ra trong một gia đình khá giả ở Trà Vinh nhưng vì giận bố mẹ nên bỏ lên thành phố lập nghiệp.
Hồi còn trẻ chị làm ít chơi nhiều, đâu có biết trên Sài Gòn này sống còn là chuyện đâu dễ dàng Rồi chị trắng tay, bố mẹ thương cho chị ít vốn để làm lại từ đầu.
Hồi cưới anh ấy, hai vợ chồng dắt díu nhau ra khu chợ này mưu sinh. Anh thì sửa xe, chị thì bán cà phê.
Cuộc sống tuy không dư dả nhiều nhưng đủ nuôi mấy đứa nhỏ. Nhưng hơn một năm trước anh gặp chuyện chẳng lành.
"Ổng chơi với nhóm bạn, tụi nó hay tới gửi nhờ mấy chiếc xe. Sau này công an tới mới biết mấy chiếc xe đó là đồ ăn trộm.
Chồng chị bị liên lụy tội bao che cho tội phạm, nên cũng đi trại" - chị mở lòng về khoảng thời gian khốn khó của mình.
Năm anh đi trại, bé Nhi mới có mấy tháng tuổi, thằng Khôi cũng còn nhỏ lắm.
Cuộc sống bỗng chốc bị đảo lộn, chị Tư một mình gồng gánh gia đình. Nhiều bữa cơm không đủ ăn, nhưng bố mẹ dưới quê gọi lên hỏi thăm chị cũng không dám than vãn gì
Ráng ráng cho hai đứa nhỏ khỏe một chút, chị ra vỉa hè bán khoai lang nướng. Chị nói: Ở cái thành phố này chỉ cần chịu khó làm việc thì không sợ đói.
Còn ba mẹ con nên đi đâu chị cũng dẫn hai đứa nhỏ theo để tiện chăm sóc. Bán hàng có khi tới 11h, 12h đêm nên chị đem theo hai chiếc võng để thằng Khôi, bé Nhi chợp mắt một chút trong lúc đợi mẹ làm việc.
**"Chị lo được cho hai đứa nhỏ mà!"**
Mình hỏi nhóc Khôi: "Con bao nhiêu tuổi rồi?". Thằng nhỏ đưa 2 ngón tay lên nói: "Con 5 tuổi rồi". Mình tròn xoe mắt: "Ủa 5 tuổi sao đưa có 2 ngón tay? Phải đưa 5 ngón tay chứ!". Thằng nhỏ cười hi hi rồi xoè bàn tay ra
Thằng nhỏ 5 tuổi nhưng theo mẹ suốt ngày nên chưa được đến trường mẫu giáo như những đứa trẻ khác.
Bé Nhi thì mới 20 tháng tuổi nhưng cũng đã dần quen với không gian phố phường. Hai đứa nhỏ luôn tò mó với tất cả những thứ đi ngang qua hàng khoai của mẹ.
Là chiếc xe máy của khách, chiếc điện thoại, máy ảnh hay một em bé nhỏ xíu được mẹ dẫn đi dạo phố...tất cả đều siêu thú vị với hai đứa trẻ này
Chị Tư bảo tháng 9 này sẽ cho thằng Khôi đi học, nhưng buổi tối cũng sẽ theo mẹ đi bán vì buổi tối chẳng có ai giữ trẻ cả, để con ở nhà một mình chị không yên tâm.
**Hình ảnh viral và sự ủng hộ của cộng đồng mạng**
Hổm rày khách đến mua đông quá chừng, chị Tư cũng không biết tại sao.
Hỏi ra thì biết có người chia sẻ hình ảnh của 3 mẹ con lên mạng xã hội nên mọi người tìm đến mua ủng hộ
Nhiều người ghé mua mấy củ khoai, rồi gửi ít tiền cho mấy đứa nhỏ mua sữa. Cầm tiền của mọi người tặng chị Tư lúng túng không nhận.
Chị bảo thằng Khôi đem tiền thừa trả cho khách, thằng nhỏ chạy lăng xăng lại trả, chị khách dịu dàng nói: Cô cho con để mua sữa uống mà. Thằng Khôi hồn nhiên đáp: Nhưng con có sữa rồi!
Nhìn sự lúng túng của người phụ nữ chất phát ấy, mình tin chị thật sự bối rối khi nhận số tiền từ trên trời rơi xuống.
Chị nói: "Người ta thấy mấy mẹ con ngồi ngoài đường nên thương, nhưng nhìn vất vả vậy thôi chứ mấy mẹ con chị không thiếu thốn đâu.
Hồi đầu hơi khó khăn, nhưng trời thương cho chị bán hàng được, để dành được ít tiền chị có thuê mặt bằng để bán cà phê buổi sáng. Buổi tối đi bán khoai vì bỏ thì tiếc, em nghĩ ngồi bán mấy tiếng được thêm mấy trăm ngàn thì ai không ham".
"Ngoài kia còn rất nhiều người khó khăn hơn 3 mẹ con chị, tự nhiên nhận tiền này chị thấy không hay lắm! Giờ chị dư dả rồi, chị tự lo được cho hai đứa nhỏ, mong mọi người đừng ghé cho tiền nữa, ngại lắm" - Chị tâm sự
**"Lạc quan đi rồi chuyện gì cũng qua"**
Từ ngày vắng anh, có lẽ chị đã quen với việc một mình đối mặt với mọi thứ. Chị sợ phải mang ơn ai đó. Trời về khuya vỉ khoai nướng cũng chỉ còn vài củ, chị mừng nói hôm nay được về sớm.
Mình hỏi chị có bao giờ cảm thấy mệt mỏi, chán nản không? Chị cười rạng rỡ: "Chán nản, buồn bực thì giải quyết được gì hả em! Lạc quan đi rồi chuyện gì cũng qua"
Ngồi bấm điện thoại một lúc thì điện thoại đứng hình, mình hù nhóc Khôi: "Rồi con làm hư điện thoại của chú rồi".
Thằng nhỏ lém lỉnh áp điện thoại lên tai rồi nói: "Alo! Siêu nhân hả? Siêu nhân đang ở đâu đó, qua sửa điện thoại giùm đi, qua lẹ lẹ nghen!"
Thằng nhóc sáng sủa, hoạt bát chắc cũng nhờ được trải nghiệm sớm. Mình luôn nể phục những người phụ nữ mạnh mẽ như chị Tư, nhưng cũng không biết việc cứ để hai đứa nhỏ theo chân mẹ mưu sinh mỗi đêm ở góc chợ này liệu có thật sự tốt không?
Nguồn: soha.vn