TitNana9551
New member
Suốt hàng chục năm trời đạp xe đi tìm con gái trên chiếc xe đạp cũ kỹ, vợ chồng ông Đoàn Xuân Út đã trải qua biết bao gian khổ. Tai nạn thì nhiều như cơm bữa, có đêm không xin ngủ nhờ được, hai ông bà phải ôm nhau run rẩy chờ trời sáng...
Mỗi lần nhìn vào bức ảnh duy nhất chụp cùng cô con gái đã mất tích, bà Ngô Thị Thanh lại đau như dao cắt vào tim. Ảnh: TẠ DUNG
Hành trình tìm con mong manh như "mò kim đáy biển"
Cách đây 2 tuần, ông Đoàn Xuân Út (68 tuổi) và bà Ngô Thị Thanh (65 tuổi) ở thôn Tựu Liệt, xã Tam Hiệp, huyện Thanh Trì, Hà Nội nghe tin có một trường hợp ở Nghệ An bị lạc cùng độ tuổi con gái mình. Ngay lập tức, người cha già thu xếp hành trang vào tận TP Vinh để gặp gỡ. Ông rất có linh cảm đây chính là con gái mình đã tìm kiếm mãi mãi. Nhưng khi kết quả xét nghiệm ADN về, nỗi đau lại ập đến - hai bên không cùng huyết thống...
"Hành trình chúng tôi đi tìm con chẳng khác nào 'mò kim đáy biển'. Ngày nào chưa tìm được con, chúng tôi vẫn day dứt lương tâm", ông Út tâm sự với giọng nghẹn ngào.
Hơn 40 năm về trước, ông Đoàn Xuân Út - chàng trai quê Đô Lương, Nghệ An kết duyên với bà Ngô Thị Thanh, cô gái Thanh Trì, Hà Nội. Sau đó hai người ở lại Hà Nội kiếm sống. Năm 1982, vợ chồng ông đưa con gái đầu lòng là Đoàn Thị Thu Hiền (sinh năm 1978) và cậu con trai 11 tháng tuổi về thăm quê. "Cuối năm đó, tôi đi nhờ xe công ty ra Hà Nội chở đồ đạc. Còn vợ tôi một nách 2 con đi ra ga Chợ Sy (huyện Diễn Châu, Nghệ An) để bắt tàu về Hà Nội", ông Út nhớ lại như in.
Theo lời kể của bà Thanh, trong lúc chờ tàu, thấy bà vừa bế con trai vừa dắt con gái trông vất vả, một người phụ nữ đã tiến lại giúp đỡ. "Lúc đó tôi nghĩ họ là người tốt nên đưa con gái cho người phụ nữ ấy bồng. Nhưng khi chuẩn bị lên tàu, tôi không còn thấy người phụ nữ và con mình đâu nữa cả", vừa kể đến đây, nước mắt bà Thanh đã tràn ra.
Nghe đến đoạn này, ông Út cũng không kìm được xúc động: "Nếu hôm đó tôi đi tàu cùng vợ con thì đã không xảy ra chuyện này, con tôi đã không bị mất đến bây giờ". Rồi ông nói thêm, Hiền tuy còn nhỏ nhưng rất ngoan và nghe lời. Năm đó cháu chỉ mới hơn 3 tuổi nhưng đã biết trông em, biết nói "con bố Út, mẹ Thanh" khi có ai hỏi...
Từ ngày mất con, không đêm nào vợ chồng ông Út ngủ được yên giấc. Nỗi đau, nỗi nhớ cứ ùa về khiến hai vợ chồng luôn hy vọng tìm lại con. Thời gian sau đó, chỉ cần nghe ai báo có người giống con gái mình, ông đều đạp xe một mạch đến xác minh. Suốt nhiều năm trời, ông Út và vợ liên tục đạp xe đi tìm con ở Nghệ An và các tỉnh xung quanh. Có hôm tối muộn mới nhận được tin, hai vợ chồng lại chia nhau đi khắp ga tàu tìm kiếm. "Ngày đó hoàn cảnh gia đình rất khó khăn, tôi phải xin nghỉ việc để chở vợ trên chiếc xe đạp cũ đi tìm con. Ban đầu tìm khắp từ Ga Si, các vùng lân cận rồi lên tận vùng biên giới để tìm tung tích con gái...", sự thất vọng của ông bây giờ không thể diễn tả thành lời.
Ông Út còn nhớ, trong suốt hành trình dài đằng đẵng đó, hai ông bà còn gắn biển "tìm con thất lạc" lên xe. "Vợ chồng tôi rong ruổi khắp nẻo đường, lang thang hết nơi này đến nơi khác. Gặp ai cũng hỏi han, có tin tức gì dù chỉ một chút hy vọng nhỏ nhoi cũng tìm đến. Ngày đó, ngã xe xảy ra như cơm bữa. Đi đường nhiều người dân tốt bụng cho cơm, cho bánh ăn qua ngày. Rồi có hôm trời tối mà không xin ngủ nhờ được đâu, hai vợ chồng đành ôm nhau run rẩy chờ trời sáng...", ông Út kể lại với giọng nghẹn.
Nhiều kẻ xấu lợi dụng nỗi đau của gia đình
Ông Út kể lại hành trình 36 năm đi tìm con gái nhưng vẫn chưa có kết quả khiến ai cũng phải xót xa.
Theo chia sẻ của vợ chồng ông Út - bà Thanh, sau nhiều lần trình báo cơ quan công an và chính quyền nhưng những thông tin phản hồi đều không trùng khớp. Có lần đi tìm con dài ngày về, ông Út ốm nặng sụt gần 7kg, gian khổ thế thôi nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc dừng lại.
Ông Út kể, trong hành trình tìm kiếm con gái, có những kẻ xấu lợi dụng sự mong mỏi của gia đình để kiếm tiền như khai gian trùng khớp với những đặc điểm nhận dạng mà ông nói; gọi điện yêu cầu chuyển tiền để họ xác minh cụ thể, làm các xét nghiệm ADN cần thiết... Thực sự quá đáng!
Không chần chừ gì nữa, ông vội tìm số điện thoại của tòa soạn báo đăng tải bài viết về một trường hợp tương tự để hỏi tác giả. Nhưng niềm hy vọng lớn lao đó lại vụt tắt khi ông bà được tác giả thông báo cô gái trong bài viết đã tìm được bố mẹ đẻ rồi. "Lúc đó cổ tôi như nghẹn lại, khi vừa nhấc điện thoại lên gọi, tôi chờ đợi một câu trả lời khác từ tác giả bài viết, nhưng số phận vẫn chưa mỉm cười với vợ chồng tôi, cháu Hiền vẫn chưa về được với gia đình", người bố nghẹn ngào nói.
Gần đây nhất, vợ chồng ông Út vào TP Vinh để gặp và xin xét nghiệm ADN với một cô gái cũng thất lạc gia đình từ cuối năm 1981. Thế nhưng, kết quả lại trả về cho ông một con số 0 tròn trĩnh. Những lần như vậy, nỗi buồn và sự tủi thân của đôi vợ chồng già lại tăng lên gấp bội phần.
Nguồn: kenh14.vn