Câu chuyện siêu cảm động của cô bán vé số và boss chó lang thang ở Đà Lạt

ChangMai

New member
b4d114d2562fa87565a5.jpg


Kể từ ngày K'Cháo về sống với o Thu, hai bà cháu luôn đồng hành trên mỗi bước đường kiếm cơm, dù nắng hay mưa, dù đói hay no, hai bà cháu lúc nào cũng có nhau.

Cuộc đời chẳng bao giờ cho mình quyền lựa chọn sinh ra ở gia đình giàu hay nghèo, nhưng cũng không bắt buộc ai phải đi trên con đường mà mình không thích.

Mình tin là như vậy, sau lần được trò chuyện với cô bán vé số ở chợ Đà Lạt cùng chú chó nhỏ tên K'Cháo luôn dính chặt bên bà, rõ ràng người phụ nữ đơn độc và chú chó lang thang ấy đang sống những ngày rất happy dù còn thiếu thốn nhiều thứ

59e3a3b4cda2e8d1b814.jpg


O Thu và chú chó K'Cháo bán vé số ở Đà Lạt.

"Cười lên đi em ơi, dù nước mắt rớt trên vành môi"

Không sôi động như ngày cuối tuần, những hôm vắng khách, Đà Lạt lặng lẽ như chính vibe của thành phố. Buổi chiều muộn, mình vô tình gặp cô Thu ở một gánh tàu hủ ven chợ, người phụ nữ miền Trung có đôi mắt chất chứa nghìn nỗi buồn và một nụ cười nhẹ tênh, cô xưng o (cô - theo kiểu nói miền Trung) khi tám chuyện.

ccec84249883a2aa620f.jpg


Hai bà cháu tám chuyện cùng người bán hàng ở chợ.

• Trước đây o sống ở Huế, mấy năm gần đây ở ngoài nớ làm ăn khó quá nên o vào Đà Lạt bán vé số! - O Thu gói gọn những năm tháng vất vả của mình với câu: "Thời gian trôi nhanh thiệt".

• Ở Đà Lạt o có người thân hay bạn bè nào không? - mình tò mó hỏi.

O Thu lắc đầu: "O sống một mình thôi! À cũng có, là con chó ni nè!" - o Thu chợt nhớ rồi chỉ vào chú chó đang nằm gọn trong lòng mình.

"Hắn tên K'Cháo" - o nói thêm.

c134fbbe35fbbb928401.jpg


Không phải là Lu Lu hay Ki Ki kiểu trendy, chú chó của o Thu tên K'Cháo - một cái tên mang hơi hướng của dân bản địa vùng cao nguyên Lâm Viên này.

Mình có hỏi o về cái tên độc đáo này nhưng o chỉ cười mà không trả lời, và cũng nhiều lần sau đó o toàn né các câu hỏi. Chỉ biết rằng vài tháng trước, lúc đi bán vé số o Thu vô tình gặp K'Cháo đang lang thang ở một góc chợ.

Nhìn thấy chú chó nhỏ gầy gò không nơi nương tựa, o đã đưa "chú nhóc" về phòng trọ để chăm sóc

470a400ffbc5b25ec052.jpg


Kể từ ngày đó K'Cháo theo sát nút o Thu đi khắp các ngã đường Đà Lạt để bán từng tấm vé số, dù nắng hay mưa, dù đói hay no, hai bà cháu lúc nào cũng có nhau. Họ che chở và chia sẻ cho nhau từ niềm vui nhỏ nhặt hàng ngày đến nỗi buồn của cả dòng đời đầy sóng gió.

5ee315de00a88c500215.jpg


Một người phụ nữ cô đơn và một boss chó lang thang gặp nhau giữa Đà Lạt buồn tênh, để góp nhặt những niềm vui giản dị

"Ta không cần làm người, thà làm chim trên rừng hoang vắng"

"K'Cháo ăn sang lắm đó. Suốt ngày được ăn xúc xích với thịt thôi!" - cô bán tàu hủ nửa đùa nửa thật kể cho mình nghe về sự yêu thương của o Thu dành cho chú chó nhỏ.

O Thu buôn bán bấp bênh, ngày nào đông khách thì hết vé sớm, ngày nào vắng thì đi bán suốt không hết trăm tờ. Nhưng dù kiếm được bao nhiêu o cũng mua những món ăn ngon nhất cho K'Cháo, còn mình o chỉ ăn qua loa cho đủ sức đi bán thôi

b58ba8224224d93888c6.jpg


K'Cháo luôn quấn quýt bên o Thu.

Có lẽ K'Cháo hiểu được tình thương ấm áp đó của o nên chẳng lúc nào để o một mình. Tri kỷ trong đời đôi khi chỉ là người (hoặc không cần là con người) luôn ở bên nhắc mình nhớ rằng mình không hề cô đơn ✨

• Con mời o một chén tàu hủ nhé? - mình ngỏ lời mời o Thu.

• O cảm ơn, nhưng o phải đi bán bây giờ! - nói rồi o Thu đứng dậy bước đi và không quên gọi K'Cháo: "Đi bán tiếp thôi!"

18aae986c1d326985d3f.jpg


K'Cháo đồng hành cùng o Thu trên mỗi bước đường kiếm sống.

Cậu nhóc nhanh nhảu chạy trước, rồi bỗng nhớ ra o Thu đã lớn tuổi đi chậm hơn, thế nên K'Cháo đứng lại đợi o

Nắng chiều nhẹ rơi trên những bậc thang cũ kỹ của ngôi chợ, mình thấy hai bà cháu nói với nhau điều gì đó mà chỉ họ mới hiểu, rồi cứ thế thong dong bước tiếp chuỗi ngày kiếm sống gian khó nhưng rất đỗi bình yên.

Ở Đà Lạt mình luôn cảm thấy mọi thứ trôi qua nhẹ nhàng hơn gấp đôi, dù đó có thể là nỗi đau hay sự cô đơn cùng cực.



Ta chỉ cần một người/ Cùng với ta đợi chết mỗi ngày/ Rồi hóa thân trong loài hoa dại/ Để muôn đời không biết đớn đau*

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top