Tối hôm đó, ăn cơm xong vợ lại thay đồ xinh xắn, dắt xe định đi đâu đó. Anh chồng nghi ngờ từ lâu nên lặng lẽ bám theo. Thấy vợ rẽ vào một quán có biển hiệu sáng loáng, nhưng vì không biết chữ nên anh ta chẳng hiểu đó là quán gì
Quay xe về nhà ngồi đợi, trong lòng người chồng dâng trào nỗi ghen càng lúc càng rõ. Cái cảm giác ấy như rắn độc trườn bò trong đầu không nguôi...
1. Nước mắt muộn màng
Người đàn ông ngồi trước chúng tôi, thỉnh thoảng lại bưng mặt khóc hu hu như đứa trẻ. Anh ta nói giờ chỉ biết thương vợ, thương con gái - đứa con duy nhất của hai vợ chồng.
Bùi Văn Chuẩn - tên người đàn ông này - năm nay 49 tuổi, sống ở thị trấn Sơn Dương, huyện Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang. Vợ anh là Lương Thị Mượt, kém chồng 5 tuổi. Lấy nhau từ năm 20 tuổi, tính ra họ đã gắn bó gần 30 năm rồi. Hồi trước thỉnh thoảng Chuẩn có nổi nóng đánh vợ, nhưng 10 năm gần đây anh ta bảo "em không bao giờ đánh vợ mình, nhưng cô ấy càng lúc càng nói láo, suốt ngày chửi em là con chó..."
Khoảng 19h30' ngày 27-7, sau bữa cơm tối, Chuẩn thấy vợ thay quần áo đẹp, dắt xe ra ngoài. Anh vội vàng lên xe máy bám theo. Đi được khoảng 5km, thấy vợ rẽ vào một nhà có biển hiệu sáng đèn, anh quay về nhà ngồi đợi. Đêm ấy, chị Mượt về mà không hề hay biết số phận mình đã được chồng "định đoạt" rồi...
Hơn 11h đêm, chị Mượt về nhà, hai vợ chồng lên giường ngủ. Sau khi quan hệ, hai người nảy sinh mâu thuẫn, ban đầu chỉ là lời bóng gió dằn hắt, càng lúc càng cãi to. Đỉnh điểm, chị Mượt lấy con dao ở đầu giường ném về phía chồng thách thức.
Vốn cơn ghen đã âm ỉ từ lâu, giờ lại thêm lời thách của vợ và những câu nói khó nghe, Chuẩn đã đâm nhiều nhát vào người vợ khiến chị bị đa chấn thương và tử vong
Biết vợ đã chết, Chuẩn ngồi thần người. Anh tháo hai chiếc nhẫn trên tay vợ và sợi dây chuyền đứt cùng số tiền để trong cốp xe cho vào tủ, đồng thời gọi cho con gái và đứa em họ nhưng cả hai đều không nghe máy.
Trước đó, do uống nhiều rượu lại bị tiểu đường nên Chuẩn thấy khó chịu bèn lên giường nằm. Anh đặt xác vợ gối lên tay rồi ôm vợ nằm nghĩ ngợi. Rượu khiến anh thiếp đi trong mê mệt...
Sáng hôm sau, khi Chuẩn vẫn đang mê man thì bố mẹ vợ chạy sang, do nhận được điện thoại của cô cháu gái nhờ ông bà kiểm tra. Con gái Chuẩn sau khi thấy cuộc gọi nhỡ của bố đã gọi lại nhưng không ai nghe máy. Nghĩ có chuyện chẳng lành nên cô gọi cho ông bà ngoại ở nhà đối diện.
Và mọi chuyện không thể tệ hơn: Mẹ cô đã tử vong còn người cha hôn mê do biến chứng tiểu đường. Mọi người vội báo công an và đưa Chuẩn đi cấp cứu.
Công an vừa phải bảo vệ hiện trường, vừa cử người canh gác tại bệnh viện, đề phòng đối tượng bỏ trốn hoặc nảy sinh ý định tự tử. Chiều cùng ngày, Chuẩn tỉnh dậy đã dùng dây truyền dịch thắt cổ nhưng được cán bộ công an phát hiện, ngăn chặn kịp thời.
Cho đến khi hồi phục sức khỏe, Chuẩn đã bị đưa về Trại tạm giam Công an tỉnh.
2. Cuộc sống thường ngày của họ
Ở vùng đất Tuyên Quang, vợ chồng Chuẩn sống bám vào cây chè. Nghề chè không có nhiều tiền nhưng cuộc sống cũng không thiếu thốn so với mặt bằng chung. Tuy không giàu nhưng vì yêu vợ, Chuẩn nói anh thường mua nhẫn vàng, dây chuyền tặng vợ, có lúc còn mua xe máy cho vợ vào các dịp lễ như 8-3, 20-10 và sinh nhật vợ, chưa khi nào quên mua quà.
Một mực nói luôn yêu vợ, từ ngày xưa đến giờ, kể cả khi đã tự tay cầm dao tước mạng vợ mình thì Chuẩn vẫn nói vẫn thương yêu vợ lắm. Giờ vợ chết rồi càng thấy thương hơn. Thỉnh thoảng, Chuẩn ra chợ mua cá rau, lại nghe người ta xì xào bàn tán vợ mình có người đàn ông khác thì anh cũng suy nghĩ nhiều, nhưng thực tế, Chuẩn chưa bao giờ tận mắt nhìn thấy vợ đi với ai.
Do mù chữ nên anh cũng không biết đọc tin nhắn trong điện thoại vợ, dù rất hay thấy chị ngồi nhắn tin cho ai đó. Thỉnh thoảng, Chuẩn còn thấy vợ chụp ảnh "tự sướng". Những biểu hiện ấy, dù không rõ ràng nhưng cũng khiến nỗi ghen tuông càng lúc càng dữ dội
Một cảm giác thật xót xa khi thỉnh thoảng chúng tôi phải tiếp xúc với các đối tượng phạm tội mà bản chất họ vốn hiền lành, chăm chỉ. Nói đúng hơn, họ là những người nông dân chân chất, chỉ vì phút nóng nảy nhất thời mà cả đời mang tội.
Chuẩn khóc rất nhiều, như anh thú nhận, vừa thương vợ, vừa ân hận về những gì đã gây ra.
Những lời tâm sự đau lòng:
• Anh Chuẩn lấy vợ từ năm nào?
+ Em lấy vợ từ năm 1989. Vợ chồng lấy nhau rồi sinh con luôn. Bọn em có một cháu gái duy nhất, giờ cũng gần 30 tuổi rồi.
• Hồi ấy lấy nhau là do tình yêu hay do mối lái?
+ Bọn em yêu nhau rồi mới đến với nhau đấy.
• Anh có hay đánh vợ không?
+ Hồi trẻ thì cũng vài lần, nhưng từ 10 năm nay, em không bao giờ đánh cô ấy. Mỗi lần đánh xong thương lắm, lại xin lỗi, em chỉ nóng nảy thì đánh thế thôi chứ em yêu cô ấy lắm, không bao giờ muốn bỏ cô ấy.
• Anh có chiều vợ mình không?
+ Trước vợ chồng làm nông nghiệp thì không có điều kiện kinh tế, nhưng sau này làm chè cũng có đồng ra đồng vào, em tặng quà cô ấy suốt. Cứ ngày sinh nhật, ngày lễ là tặng. Gần đây, em biết cô ấy nợ nần vì buôn bán thua lỗ nên cứ 3h sáng là em dậy làm chè, kiếm tiền trả nợ.
• Mâu thuẫn vợ chồng nặng nề nhất bắt đầu từ khi nào?
+ Nửa năm nay, cô ấy toàn chửi em. Cứ bê bát cơm lên là cô ấy chửi. Em bảo vợ em, anh bị tiểu đường, chả sống được bao lâu, em có tiền thì mua hoa quả, thịt thà cho anh ăn, không có sau này chết lại chả được ăn gì nhưng cô ấy rất ít khi nấu cơm. Hôm nào em đưa tiền thì cô ấy mua thức ăn, không thì bỏ mặc, em muốn ăn gì thì ăn. Em là chồng mà toàn phải nấu cơm.
• Anh đã bao giờ nhìn thấy vợ mình đi với người đàn ông khác chưa?
+ Em chưa nhìn thấy, em không biết chữ nên cũng không biết đọc tin nhắn. Nhưng thỉnh thoảng lại thấy cô ấy mặc quần áo lót chụp ảnh. Có lần người bán quần áo hỏi, sao dạo này diện thế, vợ mua quần áo cho suốt. Em giật mình bảo, thế nó mua cho ai chứ mua cho em đâu, em có vài cái hay mặc chứ có cái mới nào đâu. Người bán hàng bảo em là vợ em nói mua quần áo cho chồng, nhưng chắc cô ấy mua cho thằng kia.
• Thằng kia là thằng nào?
+ Em không biết.
• Hoàn toàn là do anh nghi ngờ bóng gió chứ làm gì có bằng chứng.
+ Mọi người nói cũng rát tai em. Vợ em nó lấy cả mấy triệu đồng của con gái em, lấy cả vài chục triệu của bà ngoại. Hôm nọ, người ta mang sổ nợ đến đòi tiền quần áo, váy vóc nó mua lên đến 5 triệu đồng.
• Tất cả mới dừng ở việc nghi ngờ, sao anh lại hồ đồ như vậy?
+ Vì vợ em nó cởi áo thách thức, nó rút dao ở đầu giường đưa cho, bảo: "Mày chết đi tao lấy chồng khác, lâu lắm tao không có mày nữa đâu, bố cái loại chó có dám giết tao không". Em cú quá đâm cho nó một nhát. Lúc đấy em cũng hoa mắt không nhớ được đã đâm tiếp tục sau đó như thế nào. Sau đó em mệt quá lên giường nằm.
• Bây giờ anh muốn nói gì không?
Nguồn: kenh14.vn