TepCoco8042
New member
Là một bậc triết gia đỉnh cao của đỉnh cao, thế nhưng sau khi hỏi cậu bé 2 câu và bị cậu bé "phản dame" lại 3 câu, Khổng Tử đành phải gg và làm theo những gì cậu bé yêu cầu luôn
Ở Trung Quốc thời xưa, Khổng Tử chính là tượng đài của giới nho giáo và triết học, được ai cũng kính nể. Có vấn đề gì khúc mắc, người ta đều tìm đến ông xin lời khuyên như kiểu... Ctrl+F vậy.
Là người mê học hỏi không thua kém gì GenZ bây giờ scroll TikTok, Khổng Tử thường cùng hội học trò đi khắp đất nước, quan sát đời sống, khám phá tri thức như đi du lịch trải nghiệm ý.
Vào một ngày hè nọ, Khổng Tử cùng khoảng 20 học trò đang đi qua một vùng quê, check-in với cảnh sắc xanh mướt mắt thì bỗng họ thấy một con đường vắng tanh, um tùm cây cối, có lẽ lâu lắm rồi chưa ai bén mảng.
"Ta muốn đi con đường đó. Chắc hẳn chúng ta sẽ có nhiều khám phá mới lạ ở đây", Khổng Tử nói với các học trò.
Vậy là họ chọn đường ít người qua lại mà đi. Đi chưa được bao lâu, trước mắt họ hiện ra một ngôi làng nhỏ. Cách đó không xa là một đám trẻ đang xây cung điện từ đá và củi khô. Chúng thậm chí focus đến mức chẳng thèm ngước lên nhìn những người lạ đang đứng trước mặt.
"Ta muốn đến ngôi làng kia, có lẽ dân làng ở đây sẽ dạy cho ta biết điều gì mới lạ chăng?", Khổng Tử lại lên tiếng.
"Vâng, trò sẽ bảo những đứa trẻ kia dẹp cung điện, nhường đường cho xe ngựa đi qua", một trong những học trò của Khổng Tử lên tiếng.
Rồi anh ta lớn tiếng nói với lũ trẻ: "Các cháu ơi, thầy của chúng ta muốn đến ngôi làng kia, mà cung điện của các cháu đang block đường, xe ngựa không qua được, vì thế hãy dẹp chúng đi nhé".
Ba trong số bốn đứa trẻ đang chơi thấy vậy sợ luôn, chạy nấp vào bụi rậm ven đường. Nhưng đứa trẻ thứ tư thì không move dù chỉ một phân. Thay vào đó, cậu bé chắp 2 tay vào hông rồi nói: "Các ông phải đi đường vòng thôi. Cháu chưa thấy ai phải phá dỡ cả cung điện chỉ để cho xe ngựa đi qua. E là cháu không thể làm theo ý các ông được".
Cả đám người nghe nói thế thì shocked, thốt lên: "Sao các cháu dám ăn nói hàm hồ như vậy? Không biết đây là Khổng Tử - bậc nho giáo lỗi lạc, người thông thái nhất hay sao? Hãy dẹp ngay cung điện đi để ngài đến thăm làng của các cháu".
Thấy cậu bé nhất định không tránh đường, Khổng Tử ngồi trong xe mới tò mò xuống hỏi nguyên do. Nghe xong, Khổng Tử mỉm cười, nói với cậu bé: "Cháu cho ta biết lý do đi xem nào".
"Chẳng ai đi dời cung điện chỉ để cho xe ngựa đi qua cả", cậu bé một lần nữa khẳng định, cứng như đá luôn.
"Vậy ta sẽ hỏi cháu vài câu, nếu cháu trả lời được, ta sẽ đi đường vòng, còn nếu không thì cháu phải để cho ta đi qua con đường này", Khổng Tử đề xuất.
"Okie ạ", cậu bé đồng ý.
- Vậy nước gì không có cá?
- Nước giếng.
Khổng Tử gật đầu, lại hỏi tiếp:
- Lửa gì không có khói?
- Lửa đom đóm.
Khổng Tử cười lớn: "Cháu đúng là một đứa trẻ thông minh. Ta có thể thấy là cháu rất chú ý đến thế giới xung quanh mình. Vì thế, ta sẽ không động đến cung điện của các cháu mà đi đường vòng".
Thế nhưng, trước sự ngạc nhiên của Khổng Tử, cậu bé lại cầm tay ông rồi nói: "Cháu muốn hỏi ông vài câu, vì người ta nói ông là người thông thái nhất trên thế giới. Nếu ông trả lời được, cháu sẽ dỡ cung điện đi và dẫn các ông đến làng của cháu".
Nghe thấy vậy, các học trò của Khổng Tử đều ồ lên tức giận, cho rằng cậu bé thật to gan, nhưng Khổng Tử thì rất bình tĩnh và đồng ý được thỉnh giáo.
Cậu bé nhìn lên trời rồi hỏi ông: "Vậy trên trời có bao nhiêu ngôi sao?".
Khổng Tử lúng túng, cố gắng tìm ra câu trả lời nhưng cuối cùng phải thừa nhận rằng ông không thể đưa ra đáp án. Không Google được mà các bro ơi!
Cậu bé cười rồi hỏi tiếp: "Có bao nhiêu đám mây trên đầu ông?".
Một lần nữa, Khổng Tử lại không có câu trả lời. Ông nói: "Đây đều là những câu hỏi trừu tượng quá. Cháu hãy hỏi điều gì thực tế hơn đi".
"Được, vậy trên đầu ông có bao nhiêu sợi tóc?", cậu bé láu cá lại hỏi tiếp.
Khổng Tử phải cười trừ, lắc đầu trước câu hỏi khó nhằn này. Vậy là, trên một con đường đất nhỏ ở giữa một vùng nông thôn ở miền Bắc Trung Quốc, ông nhận ra rằng kiến thức quả là vô hạn, bất kỳ ai cũng có thể trở thành thầy của người khác, một cậu bé giỏi quan sát hoàn toàn có thể "cân" một bậc triết gia lỗi lạc.
Khổng Tử bèn gọi các học trò tới gần rồi dặn dò: "Hôm nay ta đã được đứa trẻ này dạy cho nhiều điều, và ta cũng biết được rằng đôi khi trẻ con còn biết nhiều hơn ta, biết nhiều hơn tất cả những học giả trên thế giới. Vì vậy không được đụng đến cung điện của cậu bé, chúng ta sẽ đi đường khác".
Cậu bé nghe Khổng Tử nói vậy thì chắp tay, cúi người rồi nói với ông: "Ngài đúng là một người thông thái".
Kể từ đó, cậu bé dành hết thời gian cho việc học hành nghiêm túc, và lớn lên đã trở thành một trong những học giả tài năng và lỗi lạc của đất nước.
**Lời bàn:** Bể học là vô bờ mấy bạn ơi! Dù ta có cày cuốc hay nỗ lực đến đâu, cũng đừng bao giờ vỗ ngực huênh hoang kiêu ngạo hay coi thường người khác. Hãy dùng thái độ khiêm nhường, bình tĩnh để đối diện với cuộc đời thì mỗi người sẽ ngày càng level up và nhận được respect từ mọi người.
Nguồn: soha.vn