BongCheOfficial
New member
Sáng hôm đó, Dũng (tức Cường) bước ra khỏi con ngõ nhà bà nội, chẳng ai ngờ phải mất tận 23 năm sau mới được quay về
Nguyễn Văn Dũng (hiện gần 30 tuổi, đang sống ở Long Thành, Đồng Nai) đã lạc nhà từ hồi mới lên 6.
Ngày 26/3/1999, một ngày sau khi Dũng theo bố từ quê lên nhà bà nội ở Thủ Đức, TP. HCM chơi. Buổi sáng hôm đó, Dũng bước ra khỏi con ngõ nhà bà nội rồi đi lạc luôn. Một chị phụ nữ đã dẫn Dũng tới đồn công an. Chú công an hỏi tên, nhưng có lẽ vì quá hoảng loạn nên lúc ấy Dũng không nhớ nổi tên mình. Cái tên Nguyễn Văn Dũng là do chú công an đặt cho lúc đó luôn.
Dũng không nhớ được địa danh nào, chỉ nhớ trước thềm nhà bà nội có cây dâm bụt, còn quê thì ở gần biển, có nhiều thuyền thúng. Không tìm được người thân, Dũng lần lượt ở hai mái ấm, một ngôi chùa tại TP.HCM trước khi về trung tâm nuôi dưỡng trẻ lang thang cơ nhỡ ở Long Thành, Đồng Nai và ở đến tận bây giờ. Hiện tại, Dũng mở một tiệm cắt tóc nam nho nhỏ để kiếm sống.
Năm 2010, Dũng từng gửi thư về chương trình "Như chưa hề có cuộc chia ly" để nhờ tìm kiếm gia đình. Nhưng sau đó, Dũng lại không có ý định tìm nữa. Nói về chuyện này, anh chàng trẻ tâm sự: "Thời điểm gửi thư là em đang học cấp 2, rất cần có sự yêu thương của gia đình. Tuy nhiên, sau giai đoạn đó thì em cũng quen dần với cuộc sống, cảm giác nhớ đến gia đình đã phai dần và bắt đầu chấp nhận sự thật.
Nhưng gần đây, em lại gửi thư nhờ chương trình tìm bố mẹ, anh chị em giúp. Bởi đợt dịch Covid-19, em đi trực ở mấy bệnh viện dã chiến, thấy người ta đi 4 người mà chỉ về được có 2 người. Lúc đó em cảm nhận được giá trị tình thân, cảm nhận được sự mất mát, thấy ranh giới giữa sự sống và cái chết nó gần quá. Và em muốn tìm được bố mẹ.
Bao nhiêu năm qua, em thiếu nhất là cảm giác đi đâu đó rồi được về với ngôi nhà của mình. Nhưng em thấy mình vẫn còn may mắn hơn nhiều người. Em là trẻ đi lạc, còn nhiều người khác bị bỏ rơi".
Năm ấy, Dũng bỗng chốc thành trẻ lang thang cơ nhỡ, thì ở một nơi khác, gia đình cũng vô cùng đau khổ vì mất đứa con
Chuyện ông Võ Phải (ở làng chài Xuân Hải, thị trấn Sông Cầu, tỉnh Phú Yên) dẫn con trai là Võ Cường vào TP.HCM thăm bà nội rồi để con đi lạc, cả thôn ai cũng biết. Bà nội Cường khi đó mới chuyển vào TP.HCM chưa lâu. Ông Phải vào thăm mẹ, dẫn theo đứa con mà ông yêu quý nhất.
Lúc ông Phải về báo tin con đi lạc, vợ ông - bà Lê Thị Cách tưởng ông nói đùa, giấu con đi đâu nên bà chạy tìm quanh thôn. Không thấy con đâu, bà ngất xỉu ngã ra đất luôn.
Ông Phải cầm tấm hình của Cường lên thành phố để báo Công an. Còn bà Cách vội bán miếng đất mà mẹ chồng cho chưa lâu để đi tìm con, nhưng không có kết quả. Từ ngày mất con, ông Phải buồn bã, suy sụp. Bà Cách thì không ngừng nghĩ đến con. Đến tận bây giờ bà vẫn còn tủi thân, còn khóc, chưa khi nào nguôi ngoai. Không biết bây giờ con mình ở đâu, sống sung sướng hay phải chịu cực khổ là những câu hỏi cứ đau đáu trong lòng bà.
Gia đình ông bà cũng gửi thư về chương trình "Như chưa hề có cuộc chia ly" để nhờ tìm con. Trong thư, ông Phải có viết câu: "Ngàn lần tha lỗi cho sự sơ suất này của cha". Không lâu sau, năm 2019 ông Phải qua đời. Khi ông mất, bà Cách đi làm lại sổ hộ khẩu, bỏ tên ông nhưng nhất quyết giữ lại tên Võ Cường. Bà vẫn hy vọng một ngày nào đó, con trai sẽ mạnh giỏi trở về.
Và mong ước của bà đã thành hiện thực. Dũng chính là Võ Cường, cậu con trai của bà Cách đã trở về sau 23 năm xa nhà
Nguồn: soha.vn