Tháng 12/1972, không quân Mỹ "all in" đánh phá các sân bay miền Bắc siêu ác liệt luôn, nhất là những sân bay vòng trong như Nội Bài, Gia Lâm, Bạch Mai... Để giữ máy bay không bị "toang", quân ta quyết định chơi chiêu "đánh úp" - đưa máy bay ra các sân bay vòng ngoài, trong đó có cái tên Cẩm Thủy (Thanh Hóa)
Chiều 23/12/1972, phi công Vũ Xuân Thiều nhận lệnh "bay" luôn sang sân bay Cẩm Thủy. Máy bay vừa đáp xuống đã được kéo ngay vào chân núi cất kỹ. Và rồi rạng sáng 24/12, máy bay Mỹ ập đến rải bom cho sân bay Cẩm Thủy một trận "tan hoang"
Sau khi check tình hình, Tư lệnh Binh chủng Không quân ra lệnh cho công binh "bật chế độ tua nhanh" sửa sân bay gấp. Chỉ vài ngày sau, sân bay Cẩm Thủy đã comeback đủ điều kiện cho máy bay cất-hạ cánh trở lại.
Nhưng đây là twist chính: Sân bay Cẩm Thủy được xây trên một nương ngô được lu lèn vội vàng, đường băng bằng đất chỉ dài 1,4km, rộng chưa đầy 30m, hai bên toàn ruộng. Hơn nữa, một đầu là núi nên máy bay chỉ có thể cất cánh một chiều từ phía núi thôi - khó level max luôn!
Với đường băng ngắn, hẹp như vậy, phi công phải "pro" lắm mới dám bay. Sai sót một ly đi một dặm là "game over" ngay. Nhưng nhờ được huấn luyện kỹ càng và học hỏi kinh nghiệm từ các anh đi trước, phi công Vũ Xuân Thiều tự tin cực kỳ khi cất cánh từ đường băng đất này.
Theo kế hoạch tác chiến, sau khi vào cấp 1 khoảng hơn 10 phút, đúng 21 giờ 41 phút đêm 28/12/1972, phi công Vũ Xuân Thiều nhận lệnh cất cánh từ sân bay dã chiến Cẩm Thủy đi "săn" pháo đài bay B-52 của Mỹ.
Từ đường băng đất ấy, phi công Vũ Xuân Thiều nhanh chóng điều khiển chiếc MiG-21 bay dọc biên giới Việt-Lào theo sự dẫn dắt của sở chỉ huy. Khi phát hiện được dãy đèn của máy bay B-52 ở phía trước bên trái, anh xin phép vào "solo" luôn
Đưa được chiếc B-52 vào vòng ngắm, anh phóng hai quả tên lửa vào mục tiêu. Một khói lửa bùng lên, nhưng do cách quá gần, tốc độ máy bay quá nhanh nên Vũ Xuân Thiều không kịp thoát ra khỏi điểm nổ và quầng lửa của chiếc B-52 anh vừa bắn hạ
Nguồn: soha.vn