Cặp vợ chồng mở "quán lẩu im lặng" siêu độc đáo, nguồn cảm hứng từ gia đình 8 người khiếm thính

MinLovely272

New member
54a83ae7043243302c8f.jpg


"Quán lẩu im lặng và những người phục vụ đều là người khiếm thính" - dòng chữ này trên tường nhà hàng của vợ chồng Lý Nam Nam đã nói lên tất cả!

Tháng 12/2022, giữa cái lạnh se se của mùa đông ở quận Hồng Kỳ (Tân Hương, Trung Quốc), một căn nhà nhỏ màu xanh với biển hiệu "Nồi bong bóng pha lê" nổi bật như ánh sáng ấm áp giữa trời đông.

Quán lẩu được cải tạo từ gara bỏ hoang này có gì đặc biệt? 11h30 trưa, 5 bàn đã kín khách nhưng không gian lại yên ắng đến lạ. Chỉ nghe tiếng nồi lẩu "ục ục" sôi, còn lại... gần như không có tiếng nói nào cả!

7e5023d93b0a3234ce4a.png


Khách hàng ở đây không order bằng miệng mà viết giấy ghi chú hoặc chỉ tay vào tranh hoạt hình trên tường để gọi món. Lý do? Vì tất cả nhân viên phục vụ đều là người khiếm thính, chỉ có ông bà chủ là nghe được thôi!

Lý Nam Nam, 32 tuổi, chủ quán này là một cô gái đặc biệt lạc quan và nhiệt huyết. Tại thành phố Tân Hương với hơn 2.000 người khiếm thính, gần như ai cũng biết đến "Nồi bong bóng pha lê" của cô.

Trong 12 năm kinh doanh, vợ chồng cô và anh Vương Vỹ Tùng đã tạo việc làm cho hơn 30 người khiếm thính, thậm chí kết nối để họ hòa nhập xã hội tốt hơn nữa. Respect!

055b2a88f110453be947.png


Lớn lên trong một gia đình 8 người khiếm thính

Gia đình Lý Nam Nam có 8 người khiếm thính: bố mẹ, ông bà, cô chú bác và anh họ. Nhưng cô không hề thấy đó là điều đáng buồn, mà xem như chuyện bình thường luôn.

Bố mẹ ly hôn từ khi cô còn nhỏ, sau đó cô sống với mẹ ở nhà ông bà ngoại. Trong gia đình 10 người, chỉ có Lý Nam Nam và anh họ hơn 1 tuổi là nghe được. Nhưng cuộc sống của họ chưa bao giờ bị tổn thương bởi sự khiếm khuyết đó.

Lý Nam Nam vẫn nhớ như in ngày đầu đi học mẫu giáo lúc 3 tuổi, lần đầu bước vào "thế giới âm thanh của người bình thường". "Mọi âm thanh ùa vào tai, não mình ong ong, cảm giác như sắp nổ tung luôn!" Sau đó cô không đến trường mẫu giáo nữa.

Thấy cháu thích vẽ, ông nội, chú dì mua cho rất nhiều bút màu và tập vở. Khi mẹ rảnh, bà lại cho con mặc đồ đẹp nhất đi shopping cùng nhau.

Ở mọi thời điểm quan trọng, người thân luôn đứng sau ủng hộ Lý Nam Nam, không tức giận hay phàn nàn, luôn mỉm cười. Và cô biết ơn, bảo vệ họ theo cách riêng của mình.

Từ 3-4 tuổi, Lý Nam Nam đã giúp đỡ gia đình nhiều thứ. Lớn hơn chút, mẹ đưa sổ ghi số điện thoại, bảo con gái những gì cần nói với bên kia còn bà chỉ bấm số thôi.

Khi có người hỏi "Sống trong gia đình như vậy, bạn có cảm thấy tự ti không?", Lý Nam Nam lắc đầu cười: "Cho đến giờ, nhà vẫn là nơi yêu thích nhất. Mình tự hào về gia đình mình. Mỗi khoảnh khắc với họ đều quý giá!"

"Mẹ tôi là người khiếm thính"

Lý do quan trọng khiến Lý Nam Nam vui vẻ tự tin đến vậy còn vì cô gặp được Vương Vỹ Tùng - một người đàn ông yêu gia đình cô nhiều như chính cô vậy.

5c61d0c06dd074ff7e00.png


Hai người gặp nhau mùa xuân 15 năm trước. Lúc đó Lý Nam Nam đang học lớp 11, còn Vương Vỹ Tùng là chủ quán Internet nhỏ.

Một buổi chiều, Lý Nam Nam dẫn mẹ đến quán net nhờ chủ quán đăng ký tài khoản QQ (app nhắn tin của Trung Quốc) cho mẹ. "Như vậy mẹ có thể 'nhìn thấy' con bất cứ lúc nào khi con không ở bên!"

Vương Vỹ Tùng nhìn mẹ cô nói: "Cô ơi, cô thật may mắn..."

"Mẹ con là người khiếm thính." Câu nói của Lý Nam Nam khiến Vương Vỹ Tùng vừa bất ngờ vừa xúc động mạnh.

Sau đó, Lý Nam Nam đưa mẹ đến quán net mỗi tuần một lần, hai mẹ con gọi video với bố. Dù đã ly hôn nhưng họ vẫn giữ liên lạc vì con gái. Biết câu chuyện của Lý Nam Nam, Vương Vỹ Tùng từ bất ngờ đến khâm phục rồi đau lòng.

Thỉnh thoảng mẹ Lý Nam Nam đến quán một mình, Vương Vỹ Tùng giúp bà bật máy đăng nhập QQ. Anh cũng học được nhiều ngôn ngữ ký hiệu. Đây trở thành cách để anh hòa nhập vào gia đình cô nhanh hơn!

Vương Vỹ Tùng và Lý Nam Nam cho nhau số điện thoại vì anh muốn giúp cô nhiều hơn. Tuổi mới lớn, cả hai dần có cảm tình. Anh quan tâm giúp đỡ cô như thành viên gia đình; sự độc lập, mạnh mẽ, tốt bụng của cô khiến Vương Vỹ Tùng như được sưởi ấm giữa cuộc đời.

Tháng 9/2008, sau khi Lý Nam Nam lên đại học ở Đại Liên, mẹ cô vẫn đến quán net mỗi tuần để gọi video với con gái. Vương Vỹ Tùng đến nhà bạn gái thường xuyên hơn - sửa nhà vệ sinh, thông cống, thanh toán hóa đơn, đưa gia đình đi bệnh viện... Anh không chỉ làm những việc Lý Nam Nam đã làm mà còn thành thạo hơn nữa.

Anh ngày càng không thể thiếu gia đình cô và họ cũng phụ thuộc anh như phụ thuộc Lý Nam Nam vậy.

Năm thứ hai đại học, Lý Nam Nam đột ngột về nhà quyết định nghỉ học đi làm kiếm tiền vì học phí ngành nghệ thuật quá cao.

Thời điểm đó, Vương Vỹ Tùng không còn chạy quán net mà làm bán hàng cho công ty dược phẩm của bạn, đồng thời lên kế hoạch khởi nghiệp lại. Biết Lý Nam Nam muốn mở dịch vụ có thể tuyển người khiếm thính, Vương Vỹ Tùng ủng hộ hết mình: "Vì anh yêu em, và vì đó là điều nên làm."

Năm 2010, Vương Vỹ Tùng cầu hôn Lý Nam Nam: "Đừng lo gì cả. Anh sẽ học ngôn ngữ ký hiệu tốt hơn, sẽ giao tiếp với mẹ, đồng hành chăm sóc bà bằng cả trái tim."

Không lâu sau kết hôn, đôi vợ chồng trẻ hoàn thành dự án kinh doanh của mình - khai trương "Nồi bong bóng pha lê" (nấu đồ ăn trong nồi trong suốt như pha lê).

"Quán lẩu im lặng và những người phục vụ đều là người khiếm thính" - đây là lời nhắc trên tường nhà hàng, cũng là nguyên tắc vợ chồng Lý Nam Nam luôn giữ từ khi bắt đầu.

Từ hồi cấp 2, Lý Nam Nam thường giúp người khiếm thính quen biết thanh toán hóa đơn, khám bệnh, xin giấy chứng nhận khuyết tật... giải quyết mọi khó khăn, "vì mình biết họ khó khăn thế nào và nếu có ai đó giúp, họ sẽ rất vui."

Khi biết quán lẩu tuyển người khiếm thính, nhiều người ứng tuyển. Cuối cùng Lý Nam Nam chọn 3 người ngoài 40 tuổi có hoàn cảnh thực sự khó khăn. Với những người không được tuyển, cô nói khi nhà hàng phát triển hơn sẽ mời họ đến giúp càng sớm càng tốt.

Năm 2014, quán lẩu mở rộng thành 3 cơ sở. Lý Nam Nam thực hiện lời hứa và tuyển thêm người khiếm thính đã nộp đơn, lúc đỉnh điểm nhà hàng có 13 nhân viên. Để tránh tai nạn trên đường đi làm, vợ chồng thuê nhà làm ký túc xá cho nhân viên luôn!

Vài ngày một lần, họ lái xe đưa nhân viên về vùng nông thôn, khuyến khích họ đứng ở nơi vắng vẻ hét lên vài tiếng - vì đây là cách tốt nhất để người khiếm thính xả stress. Ấm lòng quá đi mất!

b2e43cb868b44565dac4.jpg


d833e3aef82cd53eec38.png


3db6a872b41c2df9f408.jpg


Đầu năm 2020, Covid-19 bùng phát, ngành F&B bị ảnh hưởng nặng nề và 3 cửa hàng "Nồi bong bóng pha lê" lung lay. Vợ chồng Lý Nam Nam không chịu nổi tình trạng nhân viên thất nghiệp nên nhờ bạn bè, người quen tìm nơi tuyển người khiếm thính, không tìm được thì giúp lập quán hoặc mở quán online.

Tháng 8/2022, "Nồi bong bóng pha lê" mở cửa trở lại!

Để giúp nhiều người khiếm thính hơn, Lý Nam Nam đã học ngôn ngữ ký hiệu chuyên nghiệp từ hồi đại học và vẫn làm công việc phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu đến giờ.

Mùa hè 2021, vì vợ không rảnh, Vương Vỹ Tùng đến tòa án làm thông dịch viên ngôn ngữ ký hiệu. "Đây là lần đầu anh hiểu sâu sắc về rào cản giao tiếp mà người khiếm thính gặp phải. Anh cảm ơn Nam Nam đã cho anh chìa khóa để tiếp cận họ."

Cả hai con gái đều không bị khiếm thính nhưng Lý Nam Nam vẫn dạy chúng ngôn ngữ ký hiệu. Cô nói với con rằng ngôn ngữ ký hiệu là chìa khóa mở cửa sổ khác, cũng là mật mã để yêu thế giới này và được thế giới đối xử tôn trọng.

Trời tháng 12 trong xanh tĩnh lặng, nhà hàng "Nồi bong bóng pha lê" chật kín chỗ. Một cặp vợ chồng trẻ thì thầm: "Ăn ở đây thanh bình yên tĩnh quá, mọi phiền muộn trong ngày đều tan biến hết."

"Nếu kinh doanh tốt như vậy, sao không thuê thêm hai người phục vụ trước Tết?", Lý Nam Nam nhẹ nhàng hỏi Vương Vỹ Tùng. Anh mỉm cười nói "OK" bằng ngôn ngữ ký hiệu!

Nguồn: Thepaper

51a88eabd8cf56761b3e.jpg


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top