Cặp đôi U80 sống giữa khúc sông "chết" ngập rác, 4 con trai lần lượt ra đi mãi mãi

MamBongVN

New member
ef9c344268ff6bb94592.jpg


Trên dòng nước đen ngòm, bẩn thỉu, bốc mùi hôi thối do rác thải chất đống – vốn là nhà của vô số loăng quăng, bọ gậy. Đây chính là nơi tá túc của hai vợ chồng bác Ly suốt hơn 50 năm qua

8678553ec975bb8d6328.jpg


Hai vợ chồng U80 sống lênh đênh trên dòng nước đen: Không con, không nhà, không gạo, không cả giấy tờ tùy thân...

Để xuống "nhà" của hai vợ chồng bác Nguyễn Hải Ly (73 tuổi) và bác Nguyễn Trung Quang (70 tuổi), phải vượt qua cả một con đường ngập ngụa rác thải, phế liệu do dân cư xung quanh vứt ra. Ở mép sông nhung nhúc loăng quăng, bọ gậy; tiếng muỗi vo ve nghe rõ mồn một từ cách xa mấy mét

Vì là khúc sông đã "chết" nên cũng chẳng còn con cá nào, nước sông lúc nào cũng đen ngòm và bốc mùi hôi thối. Chỉ những người sống lâu năm trên dòng sông này như gia đình bác Ly và các hộ dân xung quanh mới chịu nổi.

Hai bên bờ sông toàn bãi rác mà người dân quanh vùng vứt ra: túi nilon, vỏ lon nước, chai lọ, đồ ăn thừa, thậm chí cả xác động vật chết...

Hai vợ chồng bác lấy nhau cách đây hơn 50 năm rồi. Do xích mích với gia đình nhà chồng, hai bác rời bỏ quê nhà ở Mai Lĩnh ra Hà Nội sinh sống. Ra Hà Nội với đôi bàn tay trắng, chẳng có tiền mua nhà đất, đành dành dụm mua con thuyền rồi cải tạo thành nơi ở.

0801b8f9f4278c1ad2e2.jpg


"Căn nhà" được chia làm ba gian: đuôi thuyền để ngủ, giữa thuyền là không gian sinh hoạt chung và đầu thuyền là bếp. Nói là gian nhưng thực ra mỗi chỗ chỉ đủ cho một người lớn ngồi, trần mái thuyền cũng thấp lắm, không đủ để đứng thẳng người luôn

Trên thuyền chẳng có tài sản gì đáng giá, cũng chẳng có điện hay đèn. Tài sản quý giá nhất với hai bác là những bức ảnh của bốn người con trai, được treo ngay ở lối ra vào.

Hai vợ chồng bác vốn có bốn người con, nhưng không may đều mất sớm. Hai con đầu mất do tai nạn đuối nước, hai con sau mất do suy dinh dưỡng. "Đứa lớn nhất tên là Anh Tuấn, đứa thứ hai là Tuấn Anh. Hai thằng nó ngoan lắm, hồi còn bé tí đã biết đỡ đần bố mẹ. Tuấn nó còn ước thành người mẫu nữa cơ"

d9aa2e564019b5b354f1.jpg


4ae80e9c66e0a860c6df.jpg


Chẳng còn con cái, đôi vợ chồng già phải lăn lộn kiếm cái ăn trên con sông này. Họ làm đủ thứ: từ theo dân làng chài đánh bắt cá, đi mò ốc mang ra chợ bán. Sau khi con sông bị chặn, không thể lưu thông, đồng thời rác thải của dân cư quanh đó cứ ngày ngày xả xuống, lâu dần khiến con sông ngày một ô nhiễm, cá cũng chết dần...

Mất "nguồn vốn" duy nhất, lại ngày càng già yếu, chân tay đau nhức, đôi mắt kém dần, thu nhập chính của hai vợ chồng giờ đến từ việc nhặt ve chai, phế liệu bán đồng nát. Hôm nào nhặt được nhiều thì mỗi người được gói mì tôm với rau, hôm nào không nhặt được gì thì đành phải chia nhau gói mì tôm, thậm chí nhịn đói cả ngày

c527eae292ef3019b2e4.jpg


b81fb7b98dbf7f8ea330.jpg


ed7de37fb5bbfa11b3e9.jpg




Với hai bác, bát mì tôm rau đã là quý lắm rồi. Cả cuộc đời chỉ mong hôm nào cũng có mì tôm rau để ăn, còn cân gạo, bát cơm là điều gì đó quá xa xỉ...

"Giờ thì hai bác cứ luân phiên nhau mà đi nhặt thôi, khi nào bác khỏe thì bác đi, bác Quang trông thuyền, khi nào bác Quang khỏe thì bác Quang đi, bác ở nhà trông thuyền.

Nguồn: soha.vn
 
Back
Top