FanNho3179
New member
Có những bé khi còn nhỏ thì xuất sắc xỉu ngang xỉu dọc, nhưng lớn lên lại "lật kèo" 180 độ. Tất cả đều do cách nuôi dạy của bố mẹ đóa
Chuyện kể về một cặp vợ chồng ở Đà Nẵng, cả hai đều là thạc sĩ tốt nghiệp từ những trường đại học top đầu, có con trai tên Trần Minh. Nhờ được bố mẹ đều là người có học vị dạy bảo nghiêm túc từ nhỏ, Trần Minh ngoan ngoãn và sáng dạ hơn hẳn mấy đứa bạn cùng lứa.
Hàng xóm ai cũng phải trầm trồ khen Trần Minh là "người lớn" quá. Cậu bé luôn chủ động chào hỏi, lễ phép đúng mực. Chơi với ai cũng không đánh nhau hay giành giật gì cả. Dù đồ ăn hay đồ chơi, bé đều nhường các bạn trước.
Mỗi lần đi học về, Trần Minh làm bài tập về nhà cực tự giác mà không cần bố mẹ phải nhắc nhở gì. Thành tích học tập luôn top, thầy cô ai cũng yêu. Trần Minh chính là "con nhà người ta" chuẩn không cần chỉnh mà bao bậc phụ huynh hay dùng để "cà khịa" con mình.
Nhiều hàng xóm còn tìm đến bố mẹ Trần Minh để xin bí kíp nuôi con. Bố mẹ cậu chia sẻ rằng từ khi Trần Minh còn nhỏ xíu, họ đã áp dụng chế độ nghiêm khắc và đặt ra cả tá tiêu chuẩn cho con. Về cơ bản, cậu bé không được phép tiếp xúc hay chơi với các sản phẩm điện tử như tivi, điện thoại, máy tính bảng... - những thứ có thể "phá game" sự phát triển của trẻ.
Phương pháp này thực sự giúp Trần Minh giữ được thành tích học tập siêu đỉnh. Cậu thi đậu trường trung học xịn rồi vào được trường đại học danh tiếng ở Sài Gòn với điểm số "xịn xò". Thế nhưng, sau khi vào đại học, cuộc đời Trần Minh lại "plot twist" hoàn toàn
Phải chuyển vào Sài Gòn để học, Trần Minh không còn sống cùng bố mẹ nữa và phải tập làm quen với cuộc sống tự lập. Bạn bè trong trường toàn là sinh viên giỏi có thành tích cao, nên Trần Minh không còn nổi bật như trước.
Sau khi vào đại học, Trần Minh bắt đầu tiếp xúc với thế giới bên ngoài nhiều hơn, gặp gỡ nhiều người hơn. Không còn bị bố mẹ "theo dõi sát nút", Trần Minh mới qua 18 tuổi cảm thấy thế giới này "wow" quá, khác xa những gì cậu từng biết. Cậu bắt đầu nghĩ rằng mình không nhất thiết phải đi theo đúng con đường mà bố mẹ vạch sẵn.
Từ khi học đại học, Trần Minh không còn dậy sớm tập thể dục mỗi ngày nữa, việc học hành cũng "thả thính" luôn. Giường ngủ và căn phòng trở nên bừa bộn với cả đống quần áo, tất bẩn. Trần Minh thậm chí còn chẳng biết tự giặt quần áo
Công việc duy nhất cậu chăm chỉ làm mỗi ngày chính là chơi game, từ đêm muộn tới gần sáng. Lối sống của cậu trở nên lộn xộn và mất kiểm soát.
Trần Minh liên tục trượt môn và phải học lại nhiều môn do nghỉ quá số buổi cho phép, nhưng cậu đã "dày mặt" với chuyện đó và không còn thấy xấu hổ. Sau đó, nhà trường phải gửi email thông báo cho bố mẹ về tình hình học tập "chạm đáy" của cậu. Nhận được email từ giáo viên chủ nhiệm, bố mẹ Trần Minh như "sét đánh". Họ phải thay phiên nhau nghỉ việc dài ngày để vào Sài Gòn thăm nom và giám sát con, hy vọng giúp cậu vượt qua giai đoạn "tăm tối" này.
Thế nhưng, tình trạng của Trần Minh không hề cải thiện. Bị bố mẹ cấm chơi game trong phòng, cậu sẽ trốn ra tiệm game ngoài phố để tiếp tục "cày". Có lần, Trần Minh còn trèo cửa sổ vào giữa đêm để đi chơi và bị ngã gãy chân Cuối cùng, cậu phải bỏ dở việc học để ở nhà "cai nghiện" game. Không đành lòng nhìn con mình từ một đứa trẻ xuất sắc trở thành một thanh niên "tụt dốc không phanh", bố mẹ Trần Minh đã phải từ bỏ công việc hiện tại để dành nhiều thời gian quan tâm đến con hơn, dù lúc này Trần Minh đã gần 20 tuổi rồi.
Khi giáo dục con cái, bố mẹ thường nghĩ rằng sẽ tuyệt vời nếu con mình có thể trưởng thành sớm hơn để tự lập hơn trong tương lai. Nhưng nhiều khi, sự "thông minh, hiểu chuyện" chỉ là vỏ bọc bên ngoài, một khi gặp phải cám dỗ thực sự, mọi thứ có thể dễ dàng "sụp đổ"
Khi trẻ em chủ động kìm nén nhu cầu tự nhiên của mình và chiều theo kỳ vọng của người lớn quá mức, hành vi có vẻ "trưởng thành" này thực chất là biểu hiện của sự phát triển tâm lý mất cân bằng. Vì vậy, hãy ngừng ép buộc con bạn phải trở nên ngoan ngoãn quá mức. Điều chúng ta nên mang lại cho con là sự phát triển "vừa phải" và đúng với lứa tuổi. Trẻ em cần được tự do khám phá trong những năm đầu đời để tự rút ra bài học cho những năm sau này nhé!
Đầu tiên, hãy là bố mẹ "đủ tốt".
Winnicott đề xuất khái niệm "người mẹ đủ tốt", nghĩa là người mẹ có thể đóng vai trò là "người chứa đựng cảm xúc" để chấp nhận mọi cảm xúc của đứa trẻ. Khi con bạn mất bình tĩnh, bạn có thể giữ bình tĩnh, kiên nhẫn hướng dẫn con hoặc nói chuyện với con và hỏi tại sao con lại tức giận như vậy thay vì bắt đứa trẻ kìm nén cảm xúc của mình.
Thứ hai, điều chỉnh lại cách trò chuyện.
Ví dụ, nếu bạn thấy hai đứa trẻ đánh nhau, bạn có thể hỏi: "Con nghĩ tại sao em ấy lại khóc?" thay vì nói, "Con không thể nhường nhịn em một chút sao?"
Trò chuyện bằng cách đặt câu hỏi khám phá này có thể kích hoạt vỏ não trước trán của trẻ em và thúc đẩy sự phát triển của lòng đồng cảm. Nếu bạn thường xuyên giao tiếp với con như thế này, bạn sẽ thấy rằng chúng không chỉ trở nên hiểu biết hơn mà còn có nhiều bạn tốt hơn xung quanh. Đây không phải là sự phát triển bắt buộc mà là sự phát triển tự nhiên đến từ khả năng đồng cảm với cảm xúc của người khác.
Cuối cùng, hãy thiết lập một "ngày được phép mắc lỗi".
Đặt ra một "ngày được phép mắc lỗi" cố định mỗi tuần hoặc mỗi tháng. Vào ngày này, bạn cho phép con mình có thể làm hỏng rất nhiều thứ, nhưng không phải cố ý nhé.
Ví dụ, bạn có thể cho con bạn thử vẽ bằng tay trái và ăn bằng tay trái. Điều này không chỉ giúp phát triển các bán cầu não mà còn tăng cường khả năng chống lại sự thất vọng của vỏ não trước trán.
Mẹo nhỏ: "Ngày được phép làm hỏng" chú trọng nhiều hơn vào việc để trẻ thư giãn thay vì làm mọi thứ trở nên hoàn hảo. Bố mẹ cũng có thể tham gia và giải tỏa cảm xúc của mình luôn nha!
Nguồn: soha.vn
Chuyện kể về một cặp vợ chồng ở Đà Nẵng, cả hai đều là thạc sĩ tốt nghiệp từ những trường đại học top đầu, có con trai tên Trần Minh. Nhờ được bố mẹ đều là người có học vị dạy bảo nghiêm túc từ nhỏ, Trần Minh ngoan ngoãn và sáng dạ hơn hẳn mấy đứa bạn cùng lứa.
Hàng xóm ai cũng phải trầm trồ khen Trần Minh là "người lớn" quá. Cậu bé luôn chủ động chào hỏi, lễ phép đúng mực. Chơi với ai cũng không đánh nhau hay giành giật gì cả. Dù đồ ăn hay đồ chơi, bé đều nhường các bạn trước.
Mỗi lần đi học về, Trần Minh làm bài tập về nhà cực tự giác mà không cần bố mẹ phải nhắc nhở gì. Thành tích học tập luôn top, thầy cô ai cũng yêu. Trần Minh chính là "con nhà người ta" chuẩn không cần chỉnh mà bao bậc phụ huynh hay dùng để "cà khịa" con mình.
Nhiều hàng xóm còn tìm đến bố mẹ Trần Minh để xin bí kíp nuôi con. Bố mẹ cậu chia sẻ rằng từ khi Trần Minh còn nhỏ xíu, họ đã áp dụng chế độ nghiêm khắc và đặt ra cả tá tiêu chuẩn cho con. Về cơ bản, cậu bé không được phép tiếp xúc hay chơi với các sản phẩm điện tử như tivi, điện thoại, máy tính bảng... - những thứ có thể "phá game" sự phát triển của trẻ.
Phương pháp này thực sự giúp Trần Minh giữ được thành tích học tập siêu đỉnh. Cậu thi đậu trường trung học xịn rồi vào được trường đại học danh tiếng ở Sài Gòn với điểm số "xịn xò". Thế nhưng, sau khi vào đại học, cuộc đời Trần Minh lại "plot twist" hoàn toàn
Phải chuyển vào Sài Gòn để học, Trần Minh không còn sống cùng bố mẹ nữa và phải tập làm quen với cuộc sống tự lập. Bạn bè trong trường toàn là sinh viên giỏi có thành tích cao, nên Trần Minh không còn nổi bật như trước.
Sau khi vào đại học, Trần Minh bắt đầu tiếp xúc với thế giới bên ngoài nhiều hơn, gặp gỡ nhiều người hơn. Không còn bị bố mẹ "theo dõi sát nút", Trần Minh mới qua 18 tuổi cảm thấy thế giới này "wow" quá, khác xa những gì cậu từng biết. Cậu bắt đầu nghĩ rằng mình không nhất thiết phải đi theo đúng con đường mà bố mẹ vạch sẵn.
Từ khi học đại học, Trần Minh không còn dậy sớm tập thể dục mỗi ngày nữa, việc học hành cũng "thả thính" luôn. Giường ngủ và căn phòng trở nên bừa bộn với cả đống quần áo, tất bẩn. Trần Minh thậm chí còn chẳng biết tự giặt quần áo
Trần Minh liên tục trượt môn và phải học lại nhiều môn do nghỉ quá số buổi cho phép, nhưng cậu đã "dày mặt" với chuyện đó và không còn thấy xấu hổ. Sau đó, nhà trường phải gửi email thông báo cho bố mẹ về tình hình học tập "chạm đáy" của cậu. Nhận được email từ giáo viên chủ nhiệm, bố mẹ Trần Minh như "sét đánh". Họ phải thay phiên nhau nghỉ việc dài ngày để vào Sài Gòn thăm nom và giám sát con, hy vọng giúp cậu vượt qua giai đoạn "tăm tối" này.
Thế nhưng, tình trạng của Trần Minh không hề cải thiện. Bị bố mẹ cấm chơi game trong phòng, cậu sẽ trốn ra tiệm game ngoài phố để tiếp tục "cày". Có lần, Trần Minh còn trèo cửa sổ vào giữa đêm để đi chơi và bị ngã gãy chân Cuối cùng, cậu phải bỏ dở việc học để ở nhà "cai nghiện" game. Không đành lòng nhìn con mình từ một đứa trẻ xuất sắc trở thành một thanh niên "tụt dốc không phanh", bố mẹ Trần Minh đã phải từ bỏ công việc hiện tại để dành nhiều thời gian quan tâm đến con hơn, dù lúc này Trần Minh đã gần 20 tuổi rồi.
Khi giáo dục con cái, bố mẹ thường nghĩ rằng sẽ tuyệt vời nếu con mình có thể trưởng thành sớm hơn để tự lập hơn trong tương lai. Nhưng nhiều khi, sự "thông minh, hiểu chuyện" chỉ là vỏ bọc bên ngoài, một khi gặp phải cám dỗ thực sự, mọi thứ có thể dễ dàng "sụp đổ"
Khi trẻ em chủ động kìm nén nhu cầu tự nhiên của mình và chiều theo kỳ vọng của người lớn quá mức, hành vi có vẻ "trưởng thành" này thực chất là biểu hiện của sự phát triển tâm lý mất cân bằng. Vì vậy, hãy ngừng ép buộc con bạn phải trở nên ngoan ngoãn quá mức. Điều chúng ta nên mang lại cho con là sự phát triển "vừa phải" và đúng với lứa tuổi. Trẻ em cần được tự do khám phá trong những năm đầu đời để tự rút ra bài học cho những năm sau này nhé!
Đầu tiên, hãy là bố mẹ "đủ tốt".
Winnicott đề xuất khái niệm "người mẹ đủ tốt", nghĩa là người mẹ có thể đóng vai trò là "người chứa đựng cảm xúc" để chấp nhận mọi cảm xúc của đứa trẻ. Khi con bạn mất bình tĩnh, bạn có thể giữ bình tĩnh, kiên nhẫn hướng dẫn con hoặc nói chuyện với con và hỏi tại sao con lại tức giận như vậy thay vì bắt đứa trẻ kìm nén cảm xúc của mình.
Thứ hai, điều chỉnh lại cách trò chuyện.
Ví dụ, nếu bạn thấy hai đứa trẻ đánh nhau, bạn có thể hỏi: "Con nghĩ tại sao em ấy lại khóc?" thay vì nói, "Con không thể nhường nhịn em một chút sao?"
Trò chuyện bằng cách đặt câu hỏi khám phá này có thể kích hoạt vỏ não trước trán của trẻ em và thúc đẩy sự phát triển của lòng đồng cảm. Nếu bạn thường xuyên giao tiếp với con như thế này, bạn sẽ thấy rằng chúng không chỉ trở nên hiểu biết hơn mà còn có nhiều bạn tốt hơn xung quanh. Đây không phải là sự phát triển bắt buộc mà là sự phát triển tự nhiên đến từ khả năng đồng cảm với cảm xúc của người khác.
Cuối cùng, hãy thiết lập một "ngày được phép mắc lỗi".
Đặt ra một "ngày được phép mắc lỗi" cố định mỗi tuần hoặc mỗi tháng. Vào ngày này, bạn cho phép con mình có thể làm hỏng rất nhiều thứ, nhưng không phải cố ý nhé.
Ví dụ, bạn có thể cho con bạn thử vẽ bằng tay trái và ăn bằng tay trái. Điều này không chỉ giúp phát triển các bán cầu não mà còn tăng cường khả năng chống lại sự thất vọng của vỏ não trước trán.
Mẹo nhỏ: "Ngày được phép làm hỏng" chú trọng nhiều hơn vào việc để trẻ thư giãn thay vì làm mọi thứ trở nên hoàn hảo. Bố mẹ cũng có thể tham gia và giải tỏa cảm xúc của mình luôn nha!
Nguồn: soha.vn