ChangSaigon7648
New member
Lỗ chỗ vữa bong tróc, cánh cổng sắt khóa chặt như muốn ngăn mọi ánh mắt tò mò – căn nhà cũ kỹ của gia đình Nguyễn Đức Nghĩa giờ đây chỉ còn là bóng ma của quá khứ
Ai là Nguyễn Đức Nghĩa?
"Sát thủ xác chết không đầu" – cái tên này từng làm rúng động dư luận năm 2010. Nguyễn Đức Nghĩa (sinh năm 1984, hộ khẩu tổ 7, phường Lãm Hà, Kiến An, Hải Phòng) chính là gã sát nhân đã gây ra vụ án kinh hoàng nhất thập kỷ trước.
Hồi tưởng lại ngày 17/5/2010, tại tầng thượng chung cư G4, khu đô thị Trung Yên (Cầu Giấy, Hà Nội), một xác chết được phát hiện trong tình trạng không đầu và mất cả 10 ngón tay Nạn nhân là Nguyễn Phương Linh (sinh năm 1984), người yêu cũ của Nghĩa.
Chỉ sau 1 ngày điều tra, Nghĩa đã bị bắt. Trước tòa, hắn khai đã giết người, cắt rời đầu, chặt hết 10 đầu ngón tay rồi cho vào túi nilon ném xuống sông Cấm ở Quảng Ninh. Động cơ? Cướp tài sản. Tòa tuyên án tử hình, hiện Nghĩa đang chờ ngày thi hành án bằng tiêm thuốc độc.
Nhiều năm trôi qua nhưng vụ việc vẫn được nhắc đến vì độ man rợ của nó. Còn những người thân của Nghĩa, họ sống thế nào sau tội ác tày trời ấy?
Nhóm phóng viên báo điện tử Trí Thức Trẻ đã ghi lại những tâm sự, hình ảnh hiện tại của những số phận đau đớn sau vụ án này trong loạt bài: NHỮNG SỐ PHẬN ĐAU ĐỚN SAU THẢM ÁN.
Hy vọng câu chuyện này sẽ là lời cảnh tỉnh cho những người trẻ bồng bột và các bậc cha mẹ trong việc nuôi dạy con cái.
Căn nhà bỏ hoang giữa lòng phố
Tọa lạc tại tổ 7, đường Phan Trứ (trước kia là đường Điện Nước), phường Lãm Hà, quận Kiến An, Hải Phòng – ngôi nhà này từng tràn ngập tiếng cười người già, người trẻ và bà con lối xóm.
Nhưng kể từ vụ án năm 2010, mọi thứ đã đổi thay. Giữa tiếng ồn ào của phố phường, ngôi nhà như lọt thỏm trong sự vắng lặng đến lạnh lẽo.
Đây chính là ngôi nhà của gia đình "sát thủ xác chết không đầu" Nguyễn Đức Nghĩa – cái tên mà đến giờ nhắc lại vẫn khiến người ta rùng mình
Dừng chân trước căn nhà, chúng tôi nhận được những ánh mắt dò xét từ hàng xóm. Một người đàn ông tên H. cho biết, số nhà 112 đúng là nhà của gia đình Nghĩa. Tuy nhiên, ngôi nhà từ lâu đã vắng chủ khi bà Phạm Thị Chuân (mẹ đẻ Nghĩa) lên Hà Nội ở với con gái.
"Ông bà ấy về đây cũng lâu lắm rồi và ngôi nhà cũng được xây rất gọn gàng, quy củ đấy.
Trước khi vụ việc của thằng Nghĩa xảy ra, ông bà ấy vẫn đi thể dục vào mỗi buổi chiều. Đến khi sự việc xảy ra thì hai ông bà suy sụp hẳn luôn.
Bố của Nghĩa hiền lành và thân thiện với hàng xóm xung quanh, chứ không có điều tiếng gì. Khổ thân, cũng chỉ vì đi thăm thằng con mà ông ấy bị tai nạn rồi qua đời, bỏ lại bà Chuân thui thủi một mình
Chồng mất, con như thế thì ai chả đau đớn, bà Chuân gầy chỉ còn da bọc xương. Trước thì còn ra vào trò chuyện với chòm xóm nhưng sau bà ấy chỉ lủi thủi, giam mình trong nhà.
Dịp Tết năm 2012, bà Chuân lên ở với con gái trên Hà Nội và cũng để tiện thăm thằng Nghĩa.
Cả năm trời chỉ thi thoảng lắm và vào dịp giỗ chồng, bà ấy mới về còn nhà thì bỏ không. Lâu lâu có vài đứa cháu qua quét dọn giúp, nhà đã cũ nên nhiều chỗ bị bong tróc hết cả...", ông H. chia sẻ.
Nỗi đau không tên của người mẹ
Tại quán nước cách căn nhà vài chục mét, nhiều người kể lại những nỗi đau mà người mẹ của Nghĩa phải gánh chịu sau tội ác của con trai.
Bà Hải, một hàng xóm cho hay: "Ngày bố của Nghĩa mất, cả xóm đến đưa tang rất đông, ai cũng thương vợ chồng ông bà ấy. Người ta trồng cây thì được ăn quả, còn ông bà ấy chăm con như thế cuối cùng được nó báo lại là sự đau đớn, khổ sở.
Xấu hổ, tủi thân, bà Chuân chẳng mấy khi chuyện trò nhiều với ai. Nhiều lúc thấy bà ấy ngồi thẫn thờ trong nhà mà ai đi qua cũng thương. Một năm rồi bà ấy chỉ về có vài lượt và cũng rất nhanh rồi lại đi luôn."
Ông Quảng, tổ trưởng tổ dân phố số 7 đường Phan Trứ xác nhận, mẹ Nghĩa đã lên ở với chị gái và cả năm trời chỉ về nhà một đôi lần.
"Ngôi nhà giờ nói là nhà hoang thì không đúng, bởi vì tuy lên ở với con gái trên Hà Nội nhưng thỉnh thoảng vào những dịp quan trọng như giỗ chồng thì bà Chuân vẫn về hương khói. Nhưng cũng do không có người ở thường xuyên nên ngôi nhà có vẻ cũ kỹ, tĩnh mịch...", ông Quảng nói.
Dấu vết thời gian trên mỗi vết tường
Quay lại căn nhà, hai cánh cổng sắt bên ngoài và cửa vào bên trong đều bị khóa chặt như muốn ngăn mọi ánh mắt tò mò. Một phần đất nhỏ làm lối đi phía sau nhưng toàn bộ đã được xây kín.
Trên những bức tường, màu thời gian đã in đậm – rêu, mốc, thậm chí lỗ chỗ những mảng vữa bong tróc. Dưới nền sân, rêu đen phủ kín màu đỏ của gạch. Mấy cây cảnh cũng héo úa vì thiếu bàn tay chăm sóc
Theo lời một hàng xóm, suốt hơn 2 năm qua, không một đêm nào người mẹ bất hạnh ấy ngủ được một giấc yên lành. Trừ những lúc mệt quá thiếp đi, lúc tỉnh lại, những hình ảnh về tội lỗi của con trai khiến bà dằn vặt, đau xót không nguôi...
Những câu chuyện buồn, những tâm tư trĩu lòng của người mẹ già phía sau ngôi nhà vắng lặng đã làm chúng tôi nghẹn ngào. Một phút lầm lỗi của Nghĩa giờ đây đã khiến nhiều người phải chịu đựng những cái giá quá đắt trong cuộc đời
(Còn nữa)
Loạt bài cùng chủ đề: NHỮNG SỐ PHẬN CAY ĐẮNG PHÍA SAU THẢM ÁN:
Bài 1: Tận mắt "ngôi nhà hoang phế" của sát thủ Lê Văn Luyện
Bài 2: Hình ảnh mới nhất trong "ngôi nhà hoang" của Lê Văn Luyện
Bài 3: Tìm đến nơi "ở ẩn" đặc biệt của người mẹ sát thủ Lê Văn Luyện
Bài 4: Cậu ruột Lê Văn Luyện: Gia đình chị tôi tan nát hết rồi
Bài 5: Bà ngoại 78 tuổi của sát thủ Lê Văn Luyện: Tôi chỉ có một ước mơ
Bài 6: "Niềm hy vọng hồi sinh" của gia đình Lê Văn Luyện
Bài 7: Nhiều trai tráng không xin được việc chỉ vì cùng quê Lê Văn Luyện
Bài 8: Nạn nhân duy nhất sống sót trong thảm án Lê Văn Luyện giờ ra sao?
Nguồn: soha.vn