30 năm trôi qua, hai cha con ông Chu Văn Cao sống trong một "căn nhà" chỉ 2,5m2, cao chưa đến 1,4m ở phố Thuốc Bắc - nơi họ chỉ có thể ngồi ôm gối hoặc nằm nghiêng mà thôi. Nghe mà thương quá trời
Video: Căn nhà tí hon có diện tích vỏn vẹn 2,5m2 ở phố Thuốc Bắc, Hà Nội.
Thực ra gọi là "nhà" hơi sai sự thật nhen, vì đây chỉ là căn gác xép nhỏ xíu vốn được dùng làm kho chứa đồ, là một phần của ngôi nhà nằm trong con ngõ nhỏ ở phố Thuốc Bắc, quận Hoàn Kiếm.
Con ngõ này sâu hun hút và hẹp vcl, chỉ vừa một người đi thôi nha. Bên phải, bên trái, trên đầu đều bị "bủa vây" bởi các bức tường và trần nhà, nên ánh sáng không thể chiếu vào. Dù là ban ngày cũng tối như hũ nút, phải bật đèn điện mới thấy đường được
"Căn nhà" của ông Cao có vị trí khá kỳ lạ luôn ấy. Nó nằm dựa vào tường giữa chiếu nghỉ cầu thang, chỗ dẫn lên một khu nhà khác.
Nói về nơi cha con mình trú ngụ 3 thập kỷ qua, ông Chu Văn Cao (76 tuổi) kể lại rằng, hồi xưa ông ở phố Khâm Thiên, vì muốn thuận lợi cho công việc làm ăn nên đổi nhà cho chị gái lên phố Thuốc Bắc. Nhà ông khi đó có diện tích hơn 10m2, nằm ngay dưới tầng 1. Còn nơi ông ở hiện giờ vốn chỉ là gác xép được dựng lên làm nơi chứa đồ.
Plot twist buồn ở đây: Năm 1993, do làm ăn thua lỗ, ông phải bán căn nhà hơn 10m2 ấy để trả nợ. Vợ bỏ đi, ông đành ở cùng con trai 5 tuổi chuyển lên căn gác xép này từ đó đến giờ
Tuy là gác xép của nhà cũ nhưng căn phòng lại "nằm lơ lửng" ngay trên lối đi của con ngõ, đường duy nhất lên phòng là chiếc cầu thang sắt nối chung với một căn nhà khác ở tầng 2.
"Tổ ấm" của cha con ông Cao chỉ dài khoảng 2,5 mét, rộng 1 mét, cao 1,4 mét. Ở trong "cái hộp diêm" này, người trưởng thành chỉ có thể ngồi hoặc nằm, không thể đứng thẳng và đi lại bình thường được.
Ai muốn di chuyển đều phải chú ý khom lưng, cúi đầu và thu mình hết cỡ mới không chạm vào trần nhà và đồ đạc xung quanh. Do phòng có bề ngang quá hẹp nên khi ngủ, hai cha con ông Cao luôn phải nằm nghiêng. Tuy nhiên, họ đều cảm thấy có một chỗ để ngủ, để sống là quá tốt rồi. Nghe mà xúc động ghê
Trần nhà loang lổ những vết xi măng vừa trát lại. Toàn bộ gạch tường hai bên đã tróc lở, ngả màu, được "che giấu" bằng những mảnh giấy dán tường chắp vá. Sàn được lát bằng một tấm gỗ ép vừa khít với diện tích căn phòng.
Ở bức tường bên phải, chủ nhân treo vài bộ quần áo mặc hằng ngày. Ở kệ trên tường bên trái, ông xếp ngăn nắp vài quyển sách và đồ dùng cá nhân. Phía cuối căn phòng có một chiếc tủ bằng nhôm màu trắng đựng những món đồ quan trọng. Do không gian quá chật chội nên ông Cao cố gắng sắp xếp mọi thứ rất ngăn nắp nhất có thể để tối ưu diện tích.
Nguồn sáng duy nhất trong căn phòng là chiếc đèn học cũ nhỏ xíu, phục vụ chiếu sáng và việc đọc sách báo. Việc vệ sinh, tắm rửa của hai bố con được thực hiện ở khu vệ sinh công cộng. Điện và nước sinh hoạt thì hàng xóm cho dùng ké miễn phí, vì cũng chẳng tốn bao nhiêu mà
Còn về chuyện ăn uống, từ hồi trẻ ông Cao đã có thói quen ăn cơm hàng vì "ngon hơn cơm nhà nhiều và đa dạng các món, mà không phải mất công nấu". Mấy chục năm nay, hai cha con không biết đến chuyện bếp núc khi nhà còn không đủ chỗ ngủ thẳng lưng.
Thật may mà căn phòng tí hon này mùa đông thì ấm, mùa hè thì mát. Ông Cao gọi nó là "phòng bảo ôn" đó
Nguồn: soha.vn