Thay đổi không khó như bạn nghĩ đâu! Dù đã đi làm rồi vẫn có thể đặt mục tiêu và nâng cấp bản thân được mà. Muốn sau 1 năm level up cả học lực lẫn năng lực công việc thì hãy bắt đầu từ 3 việc này thôi
Tối qua đi ăn đêm với thằng bạn, sau khi ăn no nê rồi thì thấy nó ngồi như người mất hồn, nhìn chằm chằm vào chai rượu rỗng trên bàn:
"Nói thật nhé, đi làm được hơn một năm rồi, nhiều lúc tao muốn quay về thời đi học, ước gì được học tiếp..."
Tôi im lặng nghe nó tâm sự tiếp:
"Giờ mỗi ngày làm việc y chang y chang, không có mục tiêu, cũng chẳng còn động lực. Đi làm thì ứng phó cho có, tan làm chỉ muốn về nhà cày game cho nhanh."
Nó cười khổ rồi cúi xuống, nghịch cái nắp chai bia: "Tuy không thấy được mình 10 năm sau, nhưng tao nhìn thấy được mình 10 tháng sau, chắc chắn giống hệt bây giờ luôn."
Tôi cũng đồng cảm với những gì nó nói lắm
Nhiều người sau khi tốt nghiệp toàn nói không muốn học tiếp nữa. Đừng nói đến học thứ gì mới mẻ, đọc hết vài quyển sách còn chưa chắc làm được.
Rồi cuộc sống cứ thế trôi đi vô định, không hài lòng với hiện tại, muốn thoát khỏi trạng thái "tê liệt" này, nhưng lại thiếu quyết tâm thay đổi.
Tác giả cuốn tiểu thuyết khoa học viễn tưởng "Folding Beijing" từng nói:
"Con người cuối cùng rồi cũng phải bước lên con đường mà ý chí thúc đẩy. Bạn có thể chưa nhìn thấy trực tiếp cái ý thức này, nhưng lại cảm nhận được sự cọ xát giữa nó và những vấp váp trong cuộc sống xung quanh."
"Cọ xát càng mạnh, con người càng đau khổ. Càng đau khổ, càng cho thấy bạn không hài lòng với cuộc sống, ý chí của bạn và môi trường xung quanh không tương đồng, vì vậy bạn bắt buộc phải thay đổi hoàn cảnh hiện tại."
Thay đổi thực ra không khó đâu. Sau khi đi làm, bạn vẫn có thể đặt mục tiêu cho mình, dành thời gian để upgrade bản thân.
Muốn trong 1 năm nâng cao năng lực học tập và công việc, hãy bắt đầu từ 3 việc này nha!
01. Xây dựng lịch trình hoạt động thiết thực hàng ngày
Đại học Harvard đã từng khảo sát về mục tiêu của sinh viên sắp tốt nghiệp, trong đó:
• 27% sinh viên không có mục tiêu
• 60% sinh viên có mục tiêu không rõ ràng
• 10% sinh viên có mục tiêu ngắn hạn khá rõ ràng
• 3% sinh viên có mục tiêu dài hạn và rõ ràng
25 năm sau, Harvard lại khảo sát những sinh viên này lần nữa, và kết quả là:
Nhóm 3% của 25 năm trước đang nỗ lực không ngừng nghỉ theo định hướng đã đặt ra, và hầu như đều trở thành người thành công trong lĩnh vực mình theo đuổi
10% sinh viên, những mục tiêu ngắn hạn của họ không ngừng được hiện thực hóa, trở thành những người chuyên môn trong các ngành nghề, sống ở tầng trên của xã hội.
60% số sinh viên thì ổn định trong công việc và cuộc sống, nhưng không có thành tích gì nổi bật, sống ở tầng trung của xã hội.
27% không có mục tiêu còn lại, sống kiểu "vật vờ cho qua ngày", thường xuyên chán nản với cuộc sống, dẫn tới trầm cảm hay lo âu...
Muốn thoát khỏi cảnh này, trước tiên hãy đặt ra cho bản thân một mục tiêu sống.
Cuốn "Nghệ thuật chỉnh lý 4" có nói: hãy xây dựng cho mình một bảng kế hoạch hoạt động thiết thực hàng ngày.
Một thời gian biểu và kế hoạch hành động chặt chẽ có thể giúp định hướng, kiểm soát bản thân, loại bỏ dần tính lười biếng, uể oải trong học tập và làm việc.
Lịch trình hàng ngày càng dài càng tốt nha, vì vào cuối ngày, dù bạn hoàn thành được phân nửa hay tất cả, nó cũng sẽ mang lại cảm giác thành tựu, rằng hôm nay mình đã làm được gì đó
Quá trình lập kế hoạch chính là quá trình hoàn thiện bản thân.
Bạn sẽ phát hiện ra rằng mục tiêu đang dần trở nên rõ ràng, và bạn đang từng bước tiến gần hơn đến với mục tiêu.
Có người từng nói: "Sống, đừng buông thả mình, cũng đừng chỉ biết đi làm như cái máy, hãy bước đi thật xa trong góc phần tư nơi bạn đã xác định được tọa độ của mình."
Mỗi người có phương thức sống khác nhau, nhưng muốn sống hết mình và hiệu quả, bạn không thể không đặt ra cho bản thân những mục tiêu và kế hoạch thật khả dụng và thực tế.
02. Dùng phương thức "cắn hạt dưa" để học tập
Nhiều người chắc hẳn đều từng có hành động như này:
Ngồi trước màn hình TV cắn hạt dưa, không biết đâu đã ngồi được 2 tiếng, dù môi tê rần rần rồi nhưng vẫn không dừng được.
Nhưng nếu bảo bạn chỉ cắn rồi để nhân tới cuối cùng mới ăn trong suốt 2 tiếng đồng hồ, bạn sẽ thấy nhạt nhẽo phải không?
Điều này xảy ra là do "chu kỳ phản hồi kéo dài".
Tại sao vậy? Lý do chúng ta thích cắn hạt dưa, là vì 2 giây sau khi cắn, chúng ta ngay lập tức "nhận được phản hồi", lập tức được hưởng trọn vẹn thành tựu - được ăn hạt dưa ngay. Trong khi phản hồi của quá trình học tập lại thường khá lâu và chậm.
Vì vậy, cuốn "Nghệ thuật chỉnh lý 4" đã chỉ ra rằng: "Điều mà quá trình học tập lâu dài cần không phải là sự kiên trì, mà là một cơ chế và phương pháp giúp chúng ta có thể kiên trì."
Trong lĩnh vực tri giác, có một thuật ngữ tên là "affordance" (tạm dịch: "chức năng sẵn có"), hiểu đơn giản là "khiến con người bất giác làm một điều gì đó".
Chẳng hạn như nhìn thấy rác trong giỏ xe, bạn bất giác muốn vứt rác đi; nhìn thấy màng xốp hơi, bạn bất giác muốn bóp các hạt bong bóng khí cho nó nổ
Muốn hình thành thói quen học tập, quan trọng là phải thiết lập một cơ chế khiến ta bất giác muốn học.
Cơ chế này có thể là:
Một nhóm người có chung mục tiêu học tập - nếu xung quanh bạn có những người như vậy, bạn sẽ thấy động lực của mình tăng gấp bội
"Báo cáo" tiến độ học tập trên mạng xã hội - đăng thời gian học, nội dung học tập của bạn trên các nền tảng xã hội khác nhau. Bằng cách tạo áp lực cho bản thân, khả năng thực thi của bạn sẽ được cải thiện đáng kể.
Tự thưởng cho mình - khi bạn đạt được tiến bộ trong học tập và làm việc, hãy tự thưởng cho mình một món tráng miệng ngon, để có sự tương tác thuận giữa việc ham học hỏi và nhận phần thưởng
Học theo kiểu "thị giác hóa" - sau khi đặt ra mục tiêu học tập mà bạn muốn đạt được mỗi ngày, vào cuối ngày, hãy xem lại xem bạn đã hoàn thành mục tiêu này chưa.
Chỉ khi không quá phụ thuộc vào sự kiên trì, học cách đưa ra một cơ chế có thể thúc đẩy sự học hỏi liên tục, bản thân mới bất giác muốn cải thiện chính mình
03. Tận dụng thời gian vụn vặt để học tập
Tôi từng đọc được một bài phỏng vấn về Yu Minhong, người sáng lập và chủ tịch của New Oriental Education & Technology Group Inc., một trong những tập đoàn giáo dục tư nhân lớn nhất Trung Quốc.
Có người hỏi: "Làm sao để tranh thủ thời gian học thêm cái gì đó trong khi bận rộn như vậy?"
Yu Minhong đã trả lời: "Công việc của tôi quả thực rất bận rộn, thời gian để toàn tâm toàn ý cho việc đọc sách nhiều nhất cũng chỉ được vài ngày, vì vậy, tôi chỉ có thể tận dụng những quãng thời gian vụn vặt để đọc sách, gần 100 cuốn sách tôi đọc được trong năm về cơ bản đều là tranh thủ những khoảng thời gian vụn vặt để đọc."
Bất kể đi đâu, trong cặp ông lúc nào cũng phải có một cuốn sách
Trước đây mỗi lần đi công tác xa, vali ông lúc nào cũng phải có vài cuốn sách bên trong.
Sau này khi sách điện tử trở nên phổ biến, ông sẽ tải về một vài cuốn rồi tận dụng quãng thời gian di chuyển để đọc.
Ở Bắc Kinh, bình quân mỗi ngày ông đều mất 2 đến 3 tiếng ngồi trên xe, và ông luôn tận dụng khoảng thời gian này để đọc sách hoặc xử lý công việc.
Trên đường di chuyển, bất luận là trên tàu hỏa hay trên máy bay, ông đều tranh thủ tận dụng để đọc sách.
Sự khác biệt lớn nhất giữa người đi làm và học sinh trong học tập nằm ở thời lượng học - người đi làm vì còn phải làm việc nên thường không thể học được một cách liên tục.
Và cũng vì thời gian ngắn nên có thể "vào" hơn, tránh tình trạng mệt mỏi và nhàm chán vì học quá lâu.
Trong lĩnh vực khoa học quản lý thời gian, có một phương pháp gọi là "Phương pháp phô mai Thụy Sỹ", theo đó, bạn có thể sử dụng các khoảng thời gian rời rạc trong một nhiệm vụ lớn hơn mà bạn đang thực hiện, thay vì thụ động chờ đợi một thời gian hoàn chỉnh xuất hiện để làm một việc gì đó
Sau khi thức dậy vào buổi sáng, quãng thời gian đợi xe khi đi hoặc tan làm, khi đợi ai đó, lúc ăn cơm, trước khi đi ngủ - chúng ta có thể sử dụng quãng thời gian rảnh rỗi này cho việc học tập thay vì lãng phí nó cho việc lướt điện thoại di động.
Một nhà văn từng nói: "Những khoảng thời gian vụn vặt là quý giá nhất, nhưng cũng dễ bị đánh mất nhất."
Trong thời đại khi mà việc tiếp cận tri thức ngày một trở nên dễ dàng hơn, chỉ cần chúng ta tận dụng tốt những khoảng thời gian vụn vặt, mỗi ngày kiên trì học tập một chút, ta mới có thể tăng hiệu quả cá nhân và cuối cùng đạt được những điều mà mình mong muốn
Tác giả Romain Rolland trong cuốn "Jean-Christophe" có nói: "Một bộ phận lớn mọi người đều đã chết ở tuổi 20, 30, bởi lẽ ở độ tuổi này, họ chỉ còn là cái bóng của mình, cuộc đời còn lại thực ra chỉ là đang mô phỏng lại chính mình, lặp lại ngày này tháng khác một cách máy móc và giả tạo hơn..."
Ở độ tuổi 20, 30, đáng sợ nhất chính là sống kiểu thả trôi, nhàn rỗi, muốn ra sao thì ra.
Trong xã hội với nhịp độ nhanh như hiện tại, mức độ nguy hiểm của kiểu sống "bèo dạt mây trôi" là lớn nhất. Người mà cái gì cũng không làm, cuối cùng rất dễ bị thời đại bỏ lại vì không kịp thích ứng
Biết bao người sau khi đi làm đã quên mất cái quyết tâm, ý chí ban đầu của mình, quên đi mình đã từng vì một mục tiêu mà cố gắng đến nhường nào.
Nguồn: soha.vn