Cánh cửa kính đầy bụi mờ mịt, chắn hết tầm nhìn vào bên trong căn nhà của Lê Văn Luyện. Phía sau ngôi nhà từng khang trang ngày nào giờ chỉ còn đống công trình phụ đổ nát...
LTS: Vụ thảm sát rúng động tại tiệm vàng Ngọc Bích của sát thủ Lê Văn Luyện đã trôi qua hơn hai năm rồi. Cái tên Luyện dần lùi xa khỏi mặt báo, nhưng với người thân của hung thủ và nạn nhân, nỗi ám ảnh và đau đớn tột cùng chưa bao giờ nguôi ngoai.
Họ đã sống vật vã và ám ảnh như thế nào trong suốt hai năm qua? Mời các bạn đón đọc series bài NHỮNG SỐ PHẬN ĐAU ĐỚN SAU THẢM ÁN của nhóm phóng viên báo điện tử Trí thức trẻ.
Nằm đối diện UBND xã Thanh Lâm (Lục Nam, Bắc Giang), ngôi nhà này ngày xưa luôn tràn ngập tiếng cười, người ra người vào tấp nập. Nhưng từ hơn hai năm nay, kể từ sau vụ thảm sát tại tiệm vàng Ngọc Bích (phố Sàn, Phương Sơn, Lục Nam, Bắc Giang) xảy ra vào ngày 24/8/2011, số phận của mỗi con người đã đổi khác, và cả ngôi nhà này cũng có "ngã rẽ" riêng. Giữa khu trung tâm xã vốn ồn ào náo nhiệt, ngôi nhà giờ không còn ai lui tới. "Nhà hoang" - hai chữ mà nhiều người vô tình gán cho nó
Ông Nguyễn Việt Hùng, Bí thư Đảng ủy xã Thanh Lâm cũng xác nhận căn nhà đã lâu không có người ở.
Đây chính là nhà của sát thủ Lê Văn Luyện - kẻ gây ra vụ thảm sát tại tiệm vàng Ngọc Bích. Vợ chồng chủ tiệm cùng con gái 18 tháng tuổi đã thiệt mạng, một bé gái 8 tuổi bị chém đứt tay.
Ngày đó và cả những dư âm sau này, đi đâu câu chuyện của Luyện cũng trở thành đề tài bàn tán. Cái tên Lê Văn Luyện được nhắc đến nhiều hơn bao giờ hết. Bởi hành vi tàn độc xuất phát từ một cậu bé chưa đến 18 tuổi, trước đó không để lại bất kỳ "vết đen" nào tại địa phương hay những nơi Luyện từng đi qua.
Dừng lại lâu trước ngôi nhà đó, chúng mình chỉ nhận về ánh mắt dò xét của hàng xóm rồi họ vội vã đi vào trong.
Hỏi một em nhỏ đang chơi gần đó có biết anh Luyện không, bé gật đầu lí nhí: "Em có biết, nhà anh ấy đây ạ", rồi chỉ tay về căn nhà màu vàng với cánh cổng luôn khép kín. Mạng nhện đã phủ lên cổng, rêu bắt đầu để lại dấu vết trên tường, mọi thứ trước cửa ngổn ngang...
Tưởng như muốn chạy đi, cô bé chỉ nói thêm vài ba câu khi được hỏi về chị Trương Thị Thơm (mẹ của Lê Văn Luyện): "Không có ai ở đây đâu ạ. À, có một lần lâu rồi, cháu thấy cô Thơm về dắt con chó đi. Với lại thỉnh thoảng có các cô chú tới chụp ảnh nữa ạ". Nói xong bé gái chạy nhanh về phía bạn bè đang nhìn chúng mình với ánh mắt ngây thơ đầy ngạc nhiên
Thấy một người phụ nữ bước ra từ ngôi nhà cạnh nhà Luyện, chúng mình ngỏ ý muốn trèo tường vào bên trong thăm thú (bức tường chỉ cao khoảng 1m thôi). Họ ngập ngừng rồi chỉ cho một ngách nhỏ thông giữa hai nhà, đủ để một người lách vào, đang được che chắn bởi bó củi. "Xong nhớ đi ra ngay và để lại bó củi như cũ không họ ra họ mắng đấy". Dường như đoán được chúng mình sẽ thắc mắc "họ" là ai nên người hàng xóm vội đi vào trong.
Cánh cửa để vào tận trong nhà Luyện bị khóa chặt, cửa kính phủ bụi dày cộm, ngăn hết tầm nhìn. Phía sau ngôi nhà từng khang trang là khu công trình phụ đã đổ nát nhưng không có ai dọn dẹp, sửa chữa hay nâng cấp.
Dấu vết thời gian in hằn trên từng đồ đạc, vách tường, mái ngói. Mưa nắng, bão táp đã phủ lên đó cảnh hoang tàn. Ngay cả những bồn hoa cũng héo úa vì thiếu bàn tay chăm sóc. Phía sau là cánh đồng, phía trước là khu trung tâm xã nhưng ở đây lại là cả một không gian im ắng đến lạ thường
"Nuối tiếc" và "hoài niệm" - đó là cảm giác khi đứng trước những gì còn lại. Cha con Luyện đi tù, mẹ Luyện một thời gian bị phát bệnh thần kinh không thể lao động nặng nên phải cùng đứa con út "mai danh ẩn tích".
Nhiều người, thậm chí hàng xóm cũng không biết mẹ con chị Thơm đang sống ở đâu luôn.
Trước đó, chị Thơm là người phụ nữ rất khỏe mạnh, tháo vát, hàng ngày cùng chồng là anh Lê Văn Miên làm nghề giết mổ. Cuộc sống êm đềm trôi qua cùng tháng ngày nuôi ba đứa con khôn lớn. Nhưng cái tin "sét đánh ngang tai" - con trai cả giết người, gây tội ác "tày đình" khiến chị Thơm suy nghĩ và lo lắng quá nhiều, thậm chí có lúc tưởng mình quỵ ngã nên sinh ra ức chế thần kinh Em trai Luyện đi làm ăn xa kiếm tiền phụ giúp mẹ nuôi em nhỏ. Ông bà nội của Luyện tuổi đã cao, đang trải qua những tháng ngày vất vả, lo ăn từng bữa trong ngôi nhà cấp 4 xuống cấp ở đầu thôn Sơn Đình 2 (xã Thanh Lâm, Lục Nam).
Phía sau ngôi nhà hai tầng nằm im lìm ở khu trung tâm xã suốt hơn hai năm qua là những câu chuyện buồn, những tâm sự trĩu lòng của cả người trong cuộc và những người chỉ nghe biết sơ qua về vụ thảm sát đó...
(còn nữa)
Nguồn: soha.vn