Han2k86043
New member
Dù từng phải đóng cửa lớp võ, dù số phận đã cho ăn những đòn "knockout" siêu mạnh, nhưng Kim Hoàng vẫn kiên cường đứng lên, vẫn sống hết mình với niềm đam mê võ thuật của mình. Tôn trọng!
Từ định mệnh khắc nghiệt đến ý chí vươn lên phi thường
Nguyễn Kim Hoàng sinh năm 1978, mê võ từ bé, bắt đầu với võ phái Nam Hồng Sơn. Anh thuộc thế hệ đầu tiên được học Pencat Silat khi môn võ này mới du nhập vào Việt Nam.
Năm 1995, đang là thành viên đội tuyển quốc gia, đúng lúc môn võ này sắp mang về vinh quang cho đất nước ở khu vực, Kim Hoàng bất ngờ quyết định nghỉ thi đấu. Anh chuyển sang theo học khoa Công nghệ thông tin của Viện Đại học Mở Hà Nội.
Thế nhưng niềm đam mê võ thuật không hề nguội lạnh, mà còn cháy bỏng hơn nữa khi anh truyền lửa cho học trò của mình qua từng chiêu thức, từng đòn đánh cực ngầu.
Vừa đi học, vừa mở các lớp dạy võ miễn phí, số lượng môn sinh của anh có lúc lên đến hàng trăm người luôn á!
Tưởng chừng hành trình sống với đam mê của anh sẽ trọn vẹn, nhưng rồi một biến cố xảy ra. Biến cố tưởng như sẽ kéo anh rời xa cuộc đời này.
Cuối năm 2010, căn bệnh lupus ban đỏ khiến anh mất hoàn toàn hai mắt, không chỉ vậy hệ thống tế bào còn tự phá hủy, dẫn đến suy thận nặng. Cái chết lơ lửng trong tương lai như một tai họa không báo trước
Hàng ngày anh vẫn phải lọc máu và chạy thận tại Bệnh viện Đống Đa. Bác sĩ bảo anh nên chuẩn bị cho tình huống xấu nhất. Anh đã phải giải tán lớp võ trong 6 tháng vì những cơn đau kinh khủng.
Nhưng bệnh tật không thể khuất phục ý chí trong anh. Bằng niềm đam mê của bản thân, bằng sự động viên của gia đình và động lực muốn con gái nhìn anh như một tấm gương mạnh mẽ, anh quyết định quay lại đứng lớp.
Mù hai mắt, trong khi môn võ cần thị phạm rất nhiều, Kim Hoàng đã phải thay đổi hoàn toàn phương pháp dạy:
"Bây giờ khả năng nhìn của mình không có, bắt buộc mình phải tìm một cách khác. Mình nói nhiều hơn hoặc hướng dẫn cho một số bạn có tố chất một chút để các bạn đó có thể làm trợ giáo cho mình"
Kim Hoàng từ trụ cột chính trong gia đình, giờ gánh nặng bệnh tật đè trên vai, anh đã có thể kiếm thêm ở lớp võ. Nhưng qua bao năm tháng, anh vẫn không thu một đồng học phí nào:
"Mình đã bị bệnh, gia cảnh cũng nghèo rồi, có thu thêm cũng không có tác dụng gì. Hơn nữa mình không đặt nặng vấn đề kinh tế vào việc dạy võ thuật. Đó là truyền bá sự đam mê và niềm yêu thích từ bé của mình".
Đến nay, lớp võ của anh ở trường Ngoại ngữ đã tồn tại được 14 năm rồi đó!
Sáng chạy thận, chiều dạy võ. Thời gian biểu của anh đều đặn như vậy. Những học trò đến với anh không chỉ vì trình độ chuyên môn đỉnh cao, mà còn được học cả về tình người, sự sẻ chia từ người thầy luôn ân cần như một người cha.
Anh dạy chúng cả cách đối nhân xử thế, cách đứng dậy từ những vấp ngã và cách vượt qua những khó khăn trong cuộc sống. Môn sinh gọi anh là "ngọn lửa không bao giờ tắt"
Những phận đời nghiệt ngã sau ánh hào quang
Nguyễn Kim Hoàng là một trong số rất nhiều những phận đời nghiệt ngã sau ánh hào quang mà thể thao mang lại.
Cũng chính lupus ban đỏ đã cướp đi cô gái vàng Taekwondo Hoàng Hà Giang, cựu vô địch thế giới và HCB Asiad 2006 phải ra đi ở tuổi 24 sau thời gian chống chọi bệnh tật.
Chúng ta cũng xót xa một Vũ Bích Hường từng đi vào lịch sử khi mang lại tấm HCV đầu tiên cho điền kinh Việt Nam ở SEA Games 1995, giờ bại liệt phải nằm một chỗ.
Chồng mất vì ung thư, con trai tự kỷ, cộng với những khoản nợ lên tới cả tỉ đồng. Không ai có thể tưởng tượng, đằng sau giọt nước mắt vinh quang, lại là giọt nước mắt bất hạnh vì quãng đời còn lại
Chúng ta đã vắt kiệt sức lực thanh xuân của họ để thu về thành tích. Rồi khi không còn giá trị, chúng ta bỏ mặc họ đối mặt với quy luật đào thải của xã hội.
Có người sẽ nói về cơ chế ở đây, nhưng cơ chế có là nhân văn nếu như không có một sự đối xử công bằng?
Họ không có một sự bảo đảm, hay chí ít là một sự hậu đãi sau khi từ giã sự nghiệp. Tự mình kiếm việc làm, tự trang trải và tự sống với thị trường khắc nghiệt ngoài kia.
Nếu như ở một số nước có Ủy ban riêng biệt lo cho đời sống sau giải nghệ của các VĐV thể thao thành tích cao, thì ở ta cơ quan đó có lẽ vẫn còn chưa đi vào thực tế.
Biết trước một kịch bản như vậy, nhưng tại sao những con người ấy vẫn cống hiến hết mình cho nền thể thao nước nhà? Đơn giản, họ mang trong mình một ngọn lửa đam mê.
Họ không quá tính toán như những nhà quy hoạch mà chỉ muốn sống trọn cuộc đời với niềm đam mê ấy.
Dù nghiệt ngã đến đâu, dù cho cuộc đời giáng cho họ những đòn chí mạng, ngọn lửa ấy vẫn dựng họ dậy để tiếp tục chiến đấu, tiếp tục sống với cuộc đời lạc quan.
Hỏi Kim Hoàng có bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ dừng lại không. Anh bảo anh không biết rằng bệnh tật sẽ tàn phá cơ thể mình đến đâu, nhưng anh sẽ cố gắng duy trì lớp võ này, đến khi còn có thể...
Nguồn: soha.vn