Cái giá quá đắt của món đồ chơi siêu nhân

KiDethuong880

New member
3ac3d03a72ab3c014b17.jpg


Câu chuyện này là lời cảnh tỉnh đau lòng: phản ứng của người lớn trước sai lầm của trẻ có thể ảnh hưởng cả đời hoặc tước đi cơ hội lớn lên của một đứa trẻ

Mới đây, một sự việc gây chấn động ở huyện Trấn Bình (Hà Nam, Trung Quốc) khiến bao phụ huynh phải giật mình suy ngẫm.

Theo thông tin từ truyền thông, một cậu bé 7 tuổi đã lén lấy một món đồ chơi hình siêu nhân Ultraman giá chỉ vài đồng trong tiệm văn phòng phẩm gần nhà. Khi bị phát hiện, chủ tiệm đã thu lại đồ chơi, mắng vài câu và dọa "gọi cảnh sát đến hỏi chuyện". Không khóc, không phản ứng gì, cậu bé im lặng quay về khu nhà mình. Nhưng chưa đầy nửa tiếng sau, em đã nhảy từ tầng thượng một tòa nhà xuống đất, không qua khỏi...

872d2c17bec47d28b4c9.jpg


Bi kịch này nhanh chóng tạo ra làn sóng tranh cãi cực gắt trên mạng xã hội. Có người chỉ trích chủ tiệm vì lời nói quá nặng nề, cũng có người cho rằng đứa trẻ quá yếu đuối. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở việc đổ lỗi cho một cá nhân hay đơn giản kết luận "đứa trẻ tâm lý mong manh", rất có thể những bi kịch tương tự sẽ còn lặp lại.

Điều quan trọng nhất là: người lớn có thể rút ra bài học gì từ câu chuyện này?

Tại sao một đứa trẻ 7 tuổi lại "lấy đồ"?

Nhiều người nói rằng, nếu cậu bé không lấy đồ chơi thì bi kịch đã không xảy ra. Nhưng câu hỏi đặt ra là: tại sao một đứa trẻ 7 tuổi lại có hành vi đó? Theo các nghiên cứu về tâm lý trẻ em, việc trẻ ở độ tuổi này "lấy đồ" thường có nhiều nguyên nhân phức tạp.

Thứ nhất: Não bộ chưa phát triển hoàn chỉnh

Các nghiên cứu cho thấy, ở độ tuổi 6-7, khả năng phân biệt rõ ràng giữa "của mình - của người khác - của chung" vẫn đang hình thành. Nhiều đứa trẻ nghĩ rằng "thích là có thể lấy", chưa hiểu rõ về khái niệm quyền sở hữu. Thống kê của Trung tâm Nghiên cứu Thanh thiếu niên Trung Quốc cho thấy, hơn 80% hành vi lấy đồ ở học sinh tiểu học liên quan đến sự nhầm lẫn trong nhận thức về quyền sở hữu.

Vì vậy, điều người lớn coi là sai trái về đạo đức, với một đứa trẻ 7 tuổi không thể vội vàng kết án bằng tiêu chuẩn tương tự.

Thứ hai: Nhu cầu cảm xúc chưa được đáp ứng

Nhiều nghiên cứu tâm lý hành vi trẻ em chỉ ra rằng, trẻ lấy đồ không đơn thuần vì thiếu vật chất, mà thường vì thiếu sự quan tâm, cảm giác an toàn hoặc nhu cầu cảm xúc không được thoả mãn. Khi trẻ cảm thấy bị bỏ quên, không được chú ý, hoặc thấy người khác có thứ mình không có, hành vi "lấy" có thể là cách để bù đắp hoặc thu hút sự chú ý.

2c554a842027c467c889.jpg


Tại sao một cú "mắng" lại khiến cậu bé không chịu nổi?

Ở góc độ người lớn, việc bị mắng vì lấy đồ chơi dường như không phải chuyện quá nghiêm trọng. Vậy tại sao cậu bé lại không thể chịu đựng được cú sốc đó?

Trước hết: Não bộ chưa đủ trưởng thành để xử lý khủng hoảng

Vùng não trước trán - nơi chịu trách nhiệm kiểm soát cảm xúc và đánh giá hậu quả ở trẻ 7 tuổi vẫn chưa phát triển hoàn chỉnh. Khi bị chỉ trích gay gắt, nhất là khi bị dọa "báo cảnh sát", trẻ dễ rơi vào trạng thái hoảng loạn cực độ và mất khả năng suy nghĩ lý trí.

Cách nuôi dạy trong gia đình cũng là yếu tố không thể bỏ qua

Theo lời kể của ông nội, cậu bé vốn là một đứa trẻ "rất ngoan, rất hiểu chuyện", từng chủ động vào viện thăm ông khi mới 6 tuổi. Trong mắt người lớn, đó là ưu điểm. Nhưng dưới góc nhìn tâm lý học, một đứa trẻ 7 tuổi quá "ngoan", quá kiềm chế cảm xúc lại có thể là dấu hiệu của việc không được phép khóc, không được phép tỏ ra yếu đuối.

Khi trẻ quen với việc "phải ngoan", "phải hiểu chuyện", trẻ sẽ dần học cách nuốt cảm xúc vào trong. Đến khi đối mặt với sự xấu hổ, sợ hãi hay cảm giác "mình làm sai và không còn đường quay lại", trẻ không biết tìm ai để cầu cứu.

Nhiều nghiên cứu chỉ ra rằng, trẻ ở độ tuổi này khi bị "vạch trần lỗi lầm" trước mặt người khác, nếu không có kênh an toàn để thể hiện cảm xúc, rất dễ nghĩ cực đoan như: "Mình là đứa trẻ hư", "Mọi người sẽ ghét mình", "Không còn cách nào cứu vãn được nữa"...

Việc cậu bé không khóc, không về nhà tìm người thân mà lặng lẽ đi lên sân thượng, có thể chính là hệ quả của việc kìm nén cảm xúc suốt thời gian dài.

a410dbbd79f8ff71154c.jpg


Vậy phụ huynh nên làm gì?

Thứ nhất: Dạy trẻ về tiền bạc và quy tắc mua bán từ sớm

Nhiều phụ huynh có thói quen đáp ứng gần như mọi mong muốn vật chất của con, đặc biệt với những món đồ rẻ tiền. Trẻ chỉ thấy "thích là có", mà không hiểu tiền đến từ đâu, mua bán diễn ra thế nào.

Trong khi đó, trẻ khoảng 7 tuổi đã đủ khả năng tiếp nhận những khái niệm cơ bản như: hỏi giá, xin phép, nhờ người lớn giúp đỡ khi không có tiền, và tuyệt đối không được tự ý lấy đồ. Khi được trang bị những "kịch bản xử lý" này từ trước, trẻ sẽ không dễ rơi vào trạng thái hoảng loạn khi gặp tình huống bất ngờ.

Thứ hai: Dạy trẻ cách bộc lộ cảm xúc và cầu cứu khi gặp khó khăn

Nước mắt không phải là biểu hiện của yếu đuối ❌ Sợ hãi, hoảng loạn, xấu hổ đều là cảm xúc bình thường. Trẻ cần biết rằng, khi gặp chuyện, trẻ có quyền khóc, quyền nói ra, quyền tìm đến bố mẹ và người thân để được bảo vệ.

Các nhà tâm lý học từng ví cảm xúc của trẻ như hơi nước trong ấm trà: nếu bị bịt kín quá lâu, đến lúc nào đó sẽ bùng nổ Việc cho trẻ "xả hơi" một cách an toàn chính là kỹ năng sống quan trọng mà gia đình cần dạy từ sớm.

Theo Sohu

fae4d1fa9f09ed6c4d9a.jpg


5c96fd5b6d9fcf229b02.jpg

5ea4bb402206b61e238d.png


Nguồn: kenh14.vn
 
Back
Top