Giờ đã là năm thứ 5, mình sống trong một căn phòng trọ chật chội, ngày ngày đi làm thuê, còn anh ta gần như biến mất.
Năm ấy mình mới vừa tròn 22 tuổi, lần đầu biết rung động thực sự với một người đàn ông hơn mình đến gần 20 tuổi. Anh ta là bạn làm ăn của bố, cao lớn, có dáng vẻ chín chắn, nói năng khéo léo. Chỉ cần nghe anh ta kể chuyện, mình đã thấy như bị cuốn đi, trái tim đập thình thịch. Mặc kệ khoảng cách tuổi tác và sự phản đối của gia đình, mình vẫn say mê anh ta như điếu đổ
Quả đúng như mình dự đoán, bố mẹ nổi trận lôi đình khi biết mình yêu một người đàn ông đã ly hôn, có tiếng ăn chơi, hơn nữa lại là đối tác của bố. Mẹ khóc lóc, bố quát tháo, còn anh trai thì xông vào cấm mình qua lại. Mình đã vùng vằng, gào lên rằng họ không hiểu mình, rằng mình chỉ muốn được sống theo ý mình. Đêm hôm ấy, mình bỏ nhà, xách theo một chiếc ba lô nhỏ, chạy theo người đàn ông ấy trong sự ngông cuồng của tuổi trẻ. Mình tin rằng tình yêu sẽ giúp mình chống lại tất cả. Nhưng ơi là ơi, sao lại naive đến vậy chứ
Nhưng rồi năm tháng dần trôi, niềm tin của mình rệu rã. Ngay từ những tháng đầu tiên sống chung, mình đã cảm nhận được sự thay đổi. Anh ta dần bớt dịu dàng, thay vào đó là những cơn nóng giận vô cớ. Có lúc anh ta ném đồ, có lúc bỏ đi cả tuần không nói một lời. Mình đã khóc, đã cầu xin, rồi tự an ủi rằng chắc vì áp lực công việc nên anh ta mới như vậy. Nhưng dần dà, mình hiểu, người đàn ông này chưa bao giờ coi mình là người thân, mình chỉ là một món đồ trang trí bên cạnh, một kẻ cho anh ta thỏa mãn mà thôi
Năm thứ 2, mình bắt đầu làm thêm ở quán cà phê để có chút tiền riêng. Anh ta biết chuyện, nổi giận, nói rằng mình làm mất mặt, rằng mình chỉ cần ở nhà chờ anh ta mang tiền về. Nhưng đồng lương của anh ta không bao giờ đến tay mình, thậm chí tiền ăn hàng tháng cũng phải dè sẻn. Mình đã mấy lần muốn về xin bố mẹ tha thứ, nhưng mỗi lần nghĩ đến ánh mắt căm giận của bố và những lời mỉa mai từ hàng xóm, mình lại chùn bước
Năm thứ 3, những trận cãi vã đã thành cơm bữa. Anh ta thường đi nhậu đến tận khuya, có lần say xỉn về còn giáng cho mình một cái tát nảy lửa chỉ vì mình hỏi anh đã đi đâu. Anh ta bảo mình không có quyền hỏi, mình chẳng là gì cả. Mình đã ngồi gục trong bóng tối, bàn tay run rẩy ôm lấy gò má nóng rát. Mình thấy mình nhỏ bé và ngu xuẩn. Nhưng mình vẫn câm lặng, bởi mình còn lòng kiêu hãnh, sợ người đời biết mình sai lầm, sợ bố mẹ nhìn thấy mình trong bộ dạng này
Năm thứ 4, có lần mình bệnh nặng, phải nằm viện. Anh ta viện cớ bận công việc, bỏ mặc mình nằm một mình trên giường trắng lạnh lẽo. Người duy nhất đến thăm là cô bạn thân, cô ấy khuyên mình nên quay về. Mình đã bật khóc, nhưng khi nghe cô ấy nhắc đến bố mẹ, trái tim mình như thắt lại. Mình tưởng tượng cảnh phải cúi đầu, phải thừa nhận mình đã sai, mình không đủ can đảm
Giờ đã là năm thứ 5, mình sống trong một căn phòng trọ chật chội, ngày ngày đi làm thuê, còn anh ta gần như biến mất. Mình đã chẳng còn mơ mộng, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi đau dai dẳng, mình thấy mình thật ngớ ngẩn làm sao. Mỗi lần nhìn vào gương, mình thấy một người phụ nữ héo hon, khác xa cô gái hồn nhiên từng cãi cả gia đình để chạy theo tình yêu.
Nguồn: soha.vn
Năm ấy mình mới vừa tròn 22 tuổi, lần đầu biết rung động thực sự với một người đàn ông hơn mình đến gần 20 tuổi. Anh ta là bạn làm ăn của bố, cao lớn, có dáng vẻ chín chắn, nói năng khéo léo. Chỉ cần nghe anh ta kể chuyện, mình đã thấy như bị cuốn đi, trái tim đập thình thịch. Mặc kệ khoảng cách tuổi tác và sự phản đối của gia đình, mình vẫn say mê anh ta như điếu đổ
Quả đúng như mình dự đoán, bố mẹ nổi trận lôi đình khi biết mình yêu một người đàn ông đã ly hôn, có tiếng ăn chơi, hơn nữa lại là đối tác của bố. Mẹ khóc lóc, bố quát tháo, còn anh trai thì xông vào cấm mình qua lại. Mình đã vùng vằng, gào lên rằng họ không hiểu mình, rằng mình chỉ muốn được sống theo ý mình. Đêm hôm ấy, mình bỏ nhà, xách theo một chiếc ba lô nhỏ, chạy theo người đàn ông ấy trong sự ngông cuồng của tuổi trẻ. Mình tin rằng tình yêu sẽ giúp mình chống lại tất cả. Nhưng ơi là ơi, sao lại naive đến vậy chứ
Nhưng rồi năm tháng dần trôi, niềm tin của mình rệu rã. Ngay từ những tháng đầu tiên sống chung, mình đã cảm nhận được sự thay đổi. Anh ta dần bớt dịu dàng, thay vào đó là những cơn nóng giận vô cớ. Có lúc anh ta ném đồ, có lúc bỏ đi cả tuần không nói một lời. Mình đã khóc, đã cầu xin, rồi tự an ủi rằng chắc vì áp lực công việc nên anh ta mới như vậy. Nhưng dần dà, mình hiểu, người đàn ông này chưa bao giờ coi mình là người thân, mình chỉ là một món đồ trang trí bên cạnh, một kẻ cho anh ta thỏa mãn mà thôi
Năm thứ 2, mình bắt đầu làm thêm ở quán cà phê để có chút tiền riêng. Anh ta biết chuyện, nổi giận, nói rằng mình làm mất mặt, rằng mình chỉ cần ở nhà chờ anh ta mang tiền về. Nhưng đồng lương của anh ta không bao giờ đến tay mình, thậm chí tiền ăn hàng tháng cũng phải dè sẻn. Mình đã mấy lần muốn về xin bố mẹ tha thứ, nhưng mỗi lần nghĩ đến ánh mắt căm giận của bố và những lời mỉa mai từ hàng xóm, mình lại chùn bước
Năm thứ 3, những trận cãi vã đã thành cơm bữa. Anh ta thường đi nhậu đến tận khuya, có lần say xỉn về còn giáng cho mình một cái tát nảy lửa chỉ vì mình hỏi anh đã đi đâu. Anh ta bảo mình không có quyền hỏi, mình chẳng là gì cả. Mình đã ngồi gục trong bóng tối, bàn tay run rẩy ôm lấy gò má nóng rát. Mình thấy mình nhỏ bé và ngu xuẩn. Nhưng mình vẫn câm lặng, bởi mình còn lòng kiêu hãnh, sợ người đời biết mình sai lầm, sợ bố mẹ nhìn thấy mình trong bộ dạng này
Năm thứ 4, có lần mình bệnh nặng, phải nằm viện. Anh ta viện cớ bận công việc, bỏ mặc mình nằm một mình trên giường trắng lạnh lẽo. Người duy nhất đến thăm là cô bạn thân, cô ấy khuyên mình nên quay về. Mình đã bật khóc, nhưng khi nghe cô ấy nhắc đến bố mẹ, trái tim mình như thắt lại. Mình tưởng tượng cảnh phải cúi đầu, phải thừa nhận mình đã sai, mình không đủ can đảm
Giờ đã là năm thứ 5, mình sống trong một căn phòng trọ chật chội, ngày ngày đi làm thuê, còn anh ta gần như biến mất. Mình đã chẳng còn mơ mộng, chỉ còn lại sự trống rỗng và nỗi đau dai dẳng, mình thấy mình thật ngớ ngẩn làm sao. Mỗi lần nhìn vào gương, mình thấy một người phụ nữ héo hon, khác xa cô gái hồn nhiên từng cãi cả gia đình để chạy theo tình yêu.
Nguồn: soha.vn