BeoAngel5835
New member
Sống trên đời ai cũng gặp toàn chuyện ngoài kế hoạch, nhưng cuối cùng thì mình vẫn phải đối mặt và giải quyết thôi. Những người thông minh, có tầm luôn biết cách xử lý vấn đề theo nhiều cách khác nhau.
Có người từng hỏi: "Điều gì phản ánh đỉnh nhất trình độ của một người?"
Câu trả lời là: "Xem reaction của bạn ấy khi gặp chuyện là biết liền."
Đúng rồi đó! Sống trên đời này chuyện bất ngờ nhiều vô kể, nhưng cuối cùng thì mình vẫn phải đương đầu và giải quyết nó.
Những người thông minh, có level luôn biết cách xử lý vấn đề theo đủ kiểu.
Nhưng làm sao để trở thành người có trình như vậy?
**Gặp chuyện, giữ bình tĩnh, đừng hoảng**
Xung quanh bạn có người kiểu này không?
Đi đường không cẩn thận bị va vào là lập tức "phun" ra một tràng luôn.
Trong công việc, chỉ cần xảy ra xích mích nhỏ tí là sa sầm mặt, nói năng cũng cáu gắt, câu được câu không.
Trong cuộc sống, chỉ cần gặp chút phiền toái là lập tức than vãn, rải rác năng lượng tiêu cực không ngừng.
Chuyện nhỏ xíu cũng làm họ vội vàng hấp tấp, cảm xúc lúc lên lúc xuống cực kỳ.
Mình từng có một người bạn như vậy.
Có một năm, vào ngày Quốc Khánh, bọn mình cùng đi du lịch, không kịp mua vé tàu nên phải ngồi xe khách.
Đúng như dự đoán, đường cao tốc hôm đó tắc kinh hoàng luôn.
Vốn dĩ quãng đường chỉ 3 tiếng xe, cuối cùng lại mất hơn 6 tiếng đồng hồ.
Bạn A liên tục sốt ruột: "Định tắc tới khi nào đây?"
"Vốn định chơi 3 ngày, giờ cả ngày ngồi chật ở đây."
Cả đoạn đường cứ than không dứt, khiến mấy người ngồi xe cùng cũng thấy khó chịu theo.
Bỗng nhiên, bạn B lên tiếng:
"Đi chơi chủ yếu là để thư giãn, vui vẻ, vậy thì cứ ngắm cảnh xung quanh đi, cũng đẹp mà."
Hai con người, hai mindset khác nhau, trình độ xử lý vấn đề cũng cách nhau một trời một vực.
Trong cuộc sống, có nhiều việc mình không thể kiểm soát, phương thức giải quyết tốt nhất chính là bình tĩnh.
Gặp việc không hoang mang, chuyện lớn hay nhỏ, cứ trầm ổn lại là bạn thắng rồi.
**Gặp chuyện, biết thay đổi, rồi sẽ thông**
Thực ra nhiều khi, cố gắng theo đuổi điều gì đó là tốt, nhưng nếu cứ quá chấp niệm, không biết thích nghi và ứng biến, sẽ chỉ tự làm hại mình thôi.
Vài ngày trước, tin nghiên cứu sinh ra đi khiến tâm trạng mình nặng nề lắm.
Bạn ấy viết "di thư" lên trang cá nhân, kể chi tiết những nỗi đau và vất vả trong quá trình nghiên cứu khoa học.
Cuối thư, bạn ấy chúc mọi người luôn vui vẻ và sống thật hạnh phúc.
Tất cả những điều đó đã nghiền nát bạn trẻ ấy.
Một bạn trẻ, đang ở độ tuổi đẹp nhất, có tương lai sáng lạn hơn nhiều người, nhưng lại chọn cách đau lòng này để ra đi.
Suy cho cùng, sống trên đời chính là quá trình thay đổi.
Không hợp với nghiên cứu thì ra ngoài làm kinh doanh, không làm được kinh doanh thì thử viết lách...
Trên đời này có rất nhiều vị trí, luôn sẽ có một cái thuộc về bạn, nhưng điều kiện là bạn phải thay đổi, phải đi tìm.
Có người từng nói: "Từ bỏ một cách dứt khoát, lý trí, còn hơn là cứ mù quáng chấp niệm."
Câu này khiến mình nhớ tới Châu Kiệt, nam diễn viên nổi tiếng với vai "Nhĩ Khang" trong Hoàn Châu Cách Cách, hợp tác cùng Triệu Vy, Lâm Tâm Như, Tô Hữu Bằng.
Châu Kiệt nhờ bộ phim "Hoàn Châu Cách Cách" mà nổi tiếng, nhưng nó cũng là cái bóng quá lớn với anh.
Vì tính tình quá thẳng thắn, bộc trực mà con đường nghệ thuật cứ càng đi càng vào ngõ cụt.
Trong suốt nhiều năm liền, anh bị gắn với nhiều cái mác tiêu cực như "Cưỡng hôn Lâm Tâm Như", "Tức giận đánh bảo vệ"...
Đối mặt với tin đồn thất thiệt, anh không vội giải thích, chỉ dần rút khỏi làng giải trí, để chứng minh mình trong sạch.
Không ngờ, sau khi kết thúc sự nghiệp nghệ thuật gần nửa đời người, anh lại nghênh đón sự nghiệp "điền viên mục ca".
Anh quay về vùng nông thôn, nhận khoán đất, sản xuất lúa hữu cơ.
Sau đó, anh thành lập thương hiệu rượu, thời gian rảnh thì kinh doanh vài tác phẩm nghệ thuật.
Mặc dù đã biến mất khỏi tầm nhìn công chúng, nhưng anh cũng phát triển mạnh mẽ trong lĩnh vực riêng của mình.
Chỉ trong vài năm, giá trị tài sản đã tăng gấp đôi.
Chính vài ngày trước, anh đăng lên trang cá nhân lý do vì sao mình rời khỏi giới giải trí.
Anh nói: "Tôi tự biết mình EQ không cao, không biết nên đối diện với giang hồ ra sao, vì vậy luôn sống thật với mình, bao lời chế giễu, cười nhạo, coi thường, tôi đều chấp nhận."
Một câu nói, có thể thấy sự bất lực của anh ấy, nhưng trong đó đồng thời cũng có vài phần thản nhiên.
Sống là quá trình không ngừng suy ngẫm và "xây dựng" lại chính mình, là vô số lần hoài nghi, rồi lại tiếp nhận bản thân.
Con đường này đi không thông thì đổi sang đường khác; đổi đường khác vẫn không thông, vậy thì rẽ một cái là được.
Cần biết rằng, con người, khi dám thay đổi, mọi thứ đều sẽ thông.
**Gặp chuyện, biết buông bỏ**
Mình luôn rất thích câu: "Nhất niệm buông bỏ, vạn sự vô ưu."
Con người là phải, việc đến không sợ, việc qua thì quên.
Ôm đồm quá nhiều, khó tránh khỏi phiền não mệt mỏi.
Một ông trùm bất động sản từng trải lòng về câu chuyện ông cất giấu suốt hơn 34 năm.
Khi còn nhỏ, người chú là giáo viên của trường đã bắt ông lên bục giảng phạt đứng cho 100 giáo viên và học sinh xem, ông thậm chí còn bị vài bạn cùng lớp chế giễu.
Sau khi lớn lên, dù đã phát đạt, nhưng vẫn không quên được sự oán hận với người chú của mình.
Ông nói: "Tôi đã lập một danh sách những người khiến tôi tổn thương, trong số đó, người khiến tôi tổn thương nhất lại chính là chú của tôi".
Ngay cả việc mẹ tặng cho người chú ấy chiếc xe lăn đã hỏng cũng khiến ông tức giận.
Cho tới khi người chú ấy qua đời, trong lòng ông vẫn luôn không vui, ông cảm thấy đầu óc mình luôn xuất hiện bóng dáng của người chú ấy.
Chuyện này khiến ông ý thức được rằng, cứ tiếp tục thế này quả thực không ổn.
Một người sống sờ sờ lại bị một người đã qua đời dày vò, không đáng chút nào.
Nghĩ thông rồi, ông cầm tờ danh sách kia đem đi đốt.
Sau khi làm xong chuyện này, đi trên đường phố, ông cảm thấy ánh nắng dường như trở nên ấm áp và rực rỡ hơn, nụ cười của những người xung quanh cũng ngập tràn thiện ý và vui vẻ hơn bao giờ hết.
Ông nói: "Ngày hôm đó, tôi có cảm giác như mình đã được chữa lành vậy."
Đúng vậy, bất kể gặp chuyện gì, tâm bệnh khỏi rồi, tất cả đều sẽ theo đó mà lành lặn.
Có câu: "Quá khứ không thể đuổi, tương lai có thể chờ."
Khi bạn hiểu ra rằng, những ngày tháng quá khứ đã không còn nữa, những tháng ngày tương lai vẫn đáng để đợi chờ, vậy thì trong mắt bạn, bất kể xảy ra việc gì, cũng đều chẳng phải chuyện to tát nữa.
Phương pháp giải quyết tốt nhất khi gặp chuyện, chẳng qua cũng chỉ là ổn định cảm xúc, bình tĩnh, học cách thích nghi và thay đổi, đồng thời biết buông bỏ đúng lúc.
Sống trên đời, chắc chắn sẽ gặp rất nhiều chuyện phiền phức.
Phương thức giải quyết mỗi sự việc có lẽ không giống nhau, nhưng thứ duy nhất không đổi chính là "điều chỉnh tâm thái" của bản thân.
Rồi một ngày nào đó bạn sẽ phát hiện ra rằng, năng lực giải quyết sự việc quyết định giới hạn dưới của bạn, nhưng tâm thái khi xử lý mọi việc sẽ quyết định giới hạn trên của bạn.
Suy cho cùng thì tâm thái quyết định 80% cuộc đời mỗi người.
Người thông minh, có trình độ, không nhất thiết phải là người quá nổi bật hay vô song trong thiên hạ, nhưng họ lại là người giỏi điều chỉnh tâm thái của mình.
Họ hiểu rằng sống trong thế giới phức tạp này, chỉ bằng cách thường xuyên cắt tỉa những nhánh rối rắm của trái tim mình, họ mới có thể sống đơn giản và thoải mái.
Nguồn: soha.vn