ThoXanhOfficial
New member
Ai bảo tình yêu chỉ là chuyện thơ mộng? Hóa ra từ thời xưa, tình yêu đã là "buff kép" siêu xịn giúp các sĩ tử vượt qua gian khó lều chõng và cày đỗ đạt khoa bảng nha!
Trong lịch sử, có rất nhiều nhà khoa bảng nước ta được ghi nhận thành công nhờ... vợ đấy. Nhưng đừng tưởng các bà vợ này ngồi rèn cặp kinh nghĩa hay làm gia sư chỉ bảo bài vở đâu nhé! Họ chiến bằng cách chu đáo chăm lo bữa ăn giấc ngủ, động viên tinh thần, thậm chí còn "khích tướng" hoặc ra tay tương trợ "chồng tương lai" cực kỳ khéo léo, giúp nghiệp lều chõng thêm phần vinh hiển luôn
Kiên trì khuyên chồng đỗ Trạng - câu chuyện couple goals thật sự
Top đầu trong danh sách "nhờ vợ mà thành công" phải kể đến Trạng nguyên Vũ Tuấn Chiêu, quê làng Cổ Liễu, huyện Tây Chân (nay là xã Nam Hùng, huyện Nam Trực, tỉnh Nam Định).
Nói thật là dù ông có ngoại hình tuấn tú cơ mà... việc học hành thì ngược đời hoàn toàn. Hơn 40 tuổi mà học hành vẫn kém cỏi, tương lai mờ mịt. Nhưng ông vẫn cố gắng kiên trì đến lớp, chấp nhận ngồi học chung với lũ "tóc để chỏm" luôn
Vợ ông là bà Trần Thị Chìa hiểu chồng mình "tối dạ" nên luôn động viên ông dùi mài kinh sử không ngừng nghỉ. Có giai thoại kể rằng, thầy đồ từng gọi bà đến "trả" chồng về vì "nhét" kiến thức bao nhiêu mà ông cũng không "thu nạp" được. Lúc đó bà Chìa dắt chồng ra bờ sông cạnh nhà, chỉ xuống cây cột đá chống cầu - ý bảo phải kiên trì, nước chảy lâu ngày đá cũng phải mòn thôi!
Vũ Tuấn Chiêu nghe theo lời vợ và xin thầy cho ở lại học tiếp. Vài năm sau, dù bà Chìa đã còng lưng vì vất vả nuôi gia đình nhưng vẫn không quên gánh gạo nuôi chồng cho đến khi qua đời. Thương quá đi à!
Đến khoa thi Hồng Đức năm thứ 6 (1475), Vũ Tuấn Chiêu thi và đỗ đầu trong số ba Đệ nhất giáp tiến sĩ cập đệ (Trạng nguyên) luôn! Sau này ông làm quan đến chức Tả Thị lang bộ Lại, có nhiều công lao được triều đình truy phong làm thần.
Tương truyền khoa thi năm đó còn có hai người là Cao Quýnh và Ông Nghĩa Đạt cũng thi xuất sắc không kém. Vua Lê Thánh Tông thấy ba người tài năng ngang nhau, khó xếp hạng Tam khôi quá, nên ra câu đố: "Thượng bất thượng/Hạ bất hạ/Chỉ nghi tại hạ/Bất khả tại thượng".
Cao Quýnh và Ông Nghĩa Đạt không nghĩ ra, chỉ có Vũ Tuấn Chiêu đoán được là chữ "Nhất". Vua Lê Thánh Tông vui lắm, liền ban cho học vị Trạng nguyên đứng đầu Tam khôi!
Drama bị vợ lột sạch quần áo - plot twist không ai ngờ
Nếu Vũ Tuấn Chiêu có người vợ đảm thì Uông Sĩ Đoan lại gặp phải người vợ dữ dằn, bủn xỉn và coi thường con chữ, nghĩ rằng nho sinh "chỉ dài lưng tốn vải" thôi.
Theo "Tang thương ngẫu lục", sau khi cưới, Uông Sĩ Đoan ở rể tại làng Du Lâm (Bắc Ninh). Ông có chí tiến thủ, quyết học làm quan nhưng gặp phải người vợ toxic vãi. Mỗi lần bạn đồng môn đến nhà bàn văn chương thi phú, chắc chắn bị vợ ông chửi cho "té tát"
Bà coi thường nho sinh và việc thi cử. Thế nên khi Uông Sĩ Đoan chuẩn bị đi thi, bà cấm cản đủ đường. Sau hồi giằng co, Uông Sĩ Đoan giận dỗi bỏ đi, nào ngờ bà vợ vẫn không tha mà chạy theo lột sạch quần áo của chồng - với ý đồ làm ông xấu hổ để bỏ việc thi cử. Trời ơi drama gì vậy!
Không có mảnh vải che thân, Uông Sĩ Đoan phải lội xuống ao cho bớt xấu hổ. May sao có cô gái trẻ đang mang vải ra chợ bán đi ngang qua. Thấy vậy, cô gái lấy tấm vải đưa cho ông. Nhờ đó, ông tiếp tục ước mơ thi cử. Sau khi đỗ Tiến sĩ, Uông Sĩ Đoan vinh quy bái tổ và đến hỏi cưới cô gái đã tặng mình tấm vải hôm đó.
Biết chuyện chồng cũ thi đỗ lại lấy vợ mới, bà vợ cũ chạy đến kiếm chuyện và dọa nạt. Người vợ mới đáp lại cực gắt: "Tôi chỉ lấy cái bà đã nhẫn tâm vứt xuống ao, chứ có tranh giành gì của bà đâu. Còn áo mũ hiện giờ chồng tôi đang mặc là của vua ban, bà có giỏi thì cứ đến mà lột".
Bà vợ cũ nghe vậy xấu hổ quá, bỏ làng đi mất hút. Câu chuyện này trở thành đề tài "chế" cho hậu thế: "Dài lưng đã có võng đào. Tốn vải đã có áo bào vua ban". Karma thật đấy!
Lật lại lịch sử, Uông Sĩ Đoan tên thật là Giang Sĩ Đoan, nhưng từ đời ông do kiêng húy của chúa Trịnh Giang nên đổi thành họ Uông. Ông quê ở làng Vũ Nghị, huyện Thanh Lam, phủ Tân Hưng, trấn Nam Sơn (nay là xã Thái Hưng, Thái Thụy - Thái Bình), thi đỗ tiến sĩ khoa Tân Sửu (1721) đời Lê Dụ Tông.
Sách "Tang thương ngẫu lục" cho biết, năm Tân Sửu (1721) đời Lê Dụ Tông, triều đình mở khoa thi. Vượt qua gần 3.000 nho sinh, Uông Sĩ Đoan đứng thứ 6 trong số 25 người được chấm đỗ.
Sau khi thi đỗ, Uông Sĩ Đoan được trọng dụng và trải qua nhiều chức vụ quan trọng, trong đó có chức Hữu Thị lang Công bộ, được ban tước Lam đình bá. Năm 1793, ông qua đời ở tuổi 99. Hậu duệ của ông có nhiều người thành tài, tạo được tiếng tăm như: Uông Sĩ Lãng - quan Bồi tụng, Uông Sĩ Thiến - Tri huyện Cẩm Giàng, Uông Sĩ Trạch - Lang trung bộ Lại.
Nhà nghiên cứu Nguyễn Khắc Thuần nhận xét: Cô gái bán vải trong chuyện này, cả nhân ái lẫn đoan trang đều đủ cả. Uông Sĩ Đoan không nhớ ơn nghĩa thì còn gì nữa? Lịch sử không cho biết thêm về người vợ đầu của Uông Sĩ Đoan, nhưng cứ theo lẽ thường thì ở tuổi ấy, nhân cách của bà đã quá ổn định rồi, nói thêm sợ gây drama.
"Khích tướng" để chồng ham học - chiêu cao tay của các bà vợ
Vợ nhà thơ Tú Xương là bà Phạm Thị Mẫn, quê Hải Dương nhưng sinh ra ở Nam Định. Trong suốt cuộc đời, qua thơ của ông Tú - người giờ được biết đến hình ảnh một người vợ "đầu sông bãi bến, đua tài buôn chín bán mười". Tú Xương thi trượt năm lần bảy lượt nhưng bà không hề phàn nàn, vẫn cặm cụi "Nuôi đủ năm con với một chồng". Queen thật sự!
Trong bài "Văn tế sống vợ", Tú Xương xót xa nói về vợ: "Con gái nhà dòng, lấy chồng kẻ chợ/Tiếng có miếng không được chăng hay chớ". Sinh không gặp thời, lại gặp buổi nhiễu nhương - Tú Xương thất bại công danh, nhưng bù lại chính những bài thơ lấy hình tượng người vợ đã thể hiện tình yêu gắn bó sâu sắc.
Trong lịch sử khoa bảng, còn có Trần Văn Trứ đỗ Hoàng giáp thời vua Lê Hiển Tông. Một số tài liệu chép ông vốn ham học nhưng cũng là người ham chơi. Vợ ông không đành lòng để chồng một mình, liên tục phải bỏ công việc để đốc thúc ông học bài.
Có vợ đảm đang, hết lòng nhưng ông Trứ ngày càng ham chơi, bỏ bê học hành. Sau nhiều lần nói không được, khuyên không nghe, người vợ đã báo với nhà chồng để rời về nhà bố mẹ đẻ. Chơi lớn thật!
Trước sự kiên quyết của vợ, ông Trứ buộc phải bỏ hết các thú vui mà chăm lo đèn sách. Như lời bà nói, chỉ mong chồng tu dưỡng dùi mài kinh sử và chỉ khi nào thi đỗ thì bà mới trở về.
Kỳ thi Quý Hợi niên hiệu Cảnh Hưng thứ 4 (1743), Trần Văn Trứ thi đỗ Đệ nhị giáp Tiến sĩ xuất thân Đệ nhất danh (Hoàng giáp). Đời vua Lê Hiển Tông, Trần Văn Trứ làm quan đến Thiêm đô Ngự sử kiêm Quốc Tử Giám, người đương thời quen gọi ông là Tiến sĩ Từ Ô.
Giữ chức Tế tửu, Hoàng giáp Trần Văn Trứ chuyên tâm dạy học, luôn có cách khuyến khích học trò. Ví dụ làm văn hay, ông khen: "Cha mẹ anh ăn gì mà sinh được anh như vậy, tiếc con gái ta đã gả hết cả". Ngược lại, học trò làm bài tồi thì ông mắng thẳng: "Cha mẹ ăn gì mà đẻ ra ngươi vậy, tiếc vợ ngươi vô duyên nên lấy phải". Savage quá trời!
Giai thoại dân gian cũng để lại "kế khích tướng" của bà vợ Tiến sĩ Đồng Đắc. Theo sử liệu, Đồng Đắc là em của Đồng Hãng. Đồng Hãng được mệnh danh thần đồng, còn Đồng Đắc thì tài học lẫn ứng đối đều kém hơn. Khi anh trai đã đỗ Tiến sĩ thì Đồng Đắc vẫn không tiến triển, chỉ đỗ Tú tài.
Trong sách "Tục biên Công dư tiệp ký" có chép: Mỗi lần gia đình họ Đồng họp mặt, vợ Đồng Đắc thường ngồi cùng vợ Đồng Hãng. Bố chồng thấy thế liền nói với vợ Đắc: "Chồng nó là Tiến sĩ, chồng mày là Tú tài, sao dám ngồi cùng chiếu? Từ nay không được như thế nữa".
Nguồn: soha.vn