NhimMap881
New member
Ngồi đó như tượng, tim mình nhói từng cái một
Mình với Hoàng đã ở bên nhau được 8 năm rồi. 8 năm ấy, căn nhà nhỏ nơi mình về làm dâu cứ nặng trĩu hoài vì những lời nói mỉa mai, những cái nhìn lạnh tanh của mẹ chồng và chị chồng. Họ bảo mình vô phúc, không sinh được con khiến gia đình hụt hẫng. Mỗi lần họp mặt, mình đều cảm thấy mình như người xa lạ vậy.
Hoàng lúc đầu vẫn bênh mình. Anh ấy bảo con cái là lộc trời, hai vợ chồng mình cứ sống tử tế với nhau, sớm muộn gì ông trời cũng cho. Nghe mà nước mắt mình cứ rơi, tin vào sự kiên định ấy lắm. Nhưng càng về sau, áp lực từ bên ngoài càng lớn, ngay cả Hoàng cũng bắt đầu dao động. Nhiều lần mình bắt gặp anh ấy ngồi lặng lẽ nhìn ra ngoài sân, mắt đỏ hoe. Mình hiểu, không chỉ mình, mà cả anh ấy cũng bị đè nặng lắm.
Rồi một ngày, anh ấy nói với mình trong tiếng thở dài mệt mỏi rằng có lẽ chúng ta nên ly hôn, để cùng đi tìm hạnh phúc khác, biết đâu lại phù hợp. Mình ngồi đó như người mất hồn, tim nhói đau từng cái. Bao nhiêu năm chung sống, tình nghĩa, yêu thương, sao có thể dễ dàng kết thúc bằng một lời như thế? Nhưng mình không khóc, chỉ lặng im, mình biết anh ấy không còn đủ sức chống chọi với gia đình nữa rồi
Hai đứa quyết định sẽ đi khám một lần trước khi viết đơn ly hôn. Trước đó chúng mình chỉ đi bốc thuốc bổ, thuốc bắc để hi vọng có thể nhanh thụ thai thôi. Lần này chúng mình quyết định sẽ xét nghiệm tổng quát luôn. Kết quả trả về, bác sĩ nói rõ Hoàng mới là người vô sinh. Mình thấy anh ấy tái mặt, run rẩy, mồ hôi vã ra như tắm. Khoảnh khắc ấy, mình thương anh ấy đến lạ, gánh nặng anh ấy đã đổ dồn lên vai mình bấy lâu, hóa ra lại thuộc về chính anh ấy
Hoàng xin lỗi mình, đôi mắt anh ấy ngấn nước, như một đứa trẻ sợ bị bỏ rơi ấy. Mình nắm tay anh ấy, nói rằng mình đã biết rồi, từ trước khi có kết quả, trong lòng mình vẫn luôn chọn ở bên anh ấy. Chúng mình đến với nhau đâu chỉ vì một đứa con, mà vì tình cảm, vì sự đồng hành bao năm qua. Mình không trách, cũng không hối hận.
Nguồn: soha.vn
Mình với Hoàng đã ở bên nhau được 8 năm rồi. 8 năm ấy, căn nhà nhỏ nơi mình về làm dâu cứ nặng trĩu hoài vì những lời nói mỉa mai, những cái nhìn lạnh tanh của mẹ chồng và chị chồng. Họ bảo mình vô phúc, không sinh được con khiến gia đình hụt hẫng. Mỗi lần họp mặt, mình đều cảm thấy mình như người xa lạ vậy.
Hoàng lúc đầu vẫn bênh mình. Anh ấy bảo con cái là lộc trời, hai vợ chồng mình cứ sống tử tế với nhau, sớm muộn gì ông trời cũng cho. Nghe mà nước mắt mình cứ rơi, tin vào sự kiên định ấy lắm. Nhưng càng về sau, áp lực từ bên ngoài càng lớn, ngay cả Hoàng cũng bắt đầu dao động. Nhiều lần mình bắt gặp anh ấy ngồi lặng lẽ nhìn ra ngoài sân, mắt đỏ hoe. Mình hiểu, không chỉ mình, mà cả anh ấy cũng bị đè nặng lắm.
Rồi một ngày, anh ấy nói với mình trong tiếng thở dài mệt mỏi rằng có lẽ chúng ta nên ly hôn, để cùng đi tìm hạnh phúc khác, biết đâu lại phù hợp. Mình ngồi đó như người mất hồn, tim nhói đau từng cái. Bao nhiêu năm chung sống, tình nghĩa, yêu thương, sao có thể dễ dàng kết thúc bằng một lời như thế? Nhưng mình không khóc, chỉ lặng im, mình biết anh ấy không còn đủ sức chống chọi với gia đình nữa rồi
Hai đứa quyết định sẽ đi khám một lần trước khi viết đơn ly hôn. Trước đó chúng mình chỉ đi bốc thuốc bổ, thuốc bắc để hi vọng có thể nhanh thụ thai thôi. Lần này chúng mình quyết định sẽ xét nghiệm tổng quát luôn. Kết quả trả về, bác sĩ nói rõ Hoàng mới là người vô sinh. Mình thấy anh ấy tái mặt, run rẩy, mồ hôi vã ra như tắm. Khoảnh khắc ấy, mình thương anh ấy đến lạ, gánh nặng anh ấy đã đổ dồn lên vai mình bấy lâu, hóa ra lại thuộc về chính anh ấy
Hoàng xin lỗi mình, đôi mắt anh ấy ngấn nước, như một đứa trẻ sợ bị bỏ rơi ấy. Mình nắm tay anh ấy, nói rằng mình đã biết rồi, từ trước khi có kết quả, trong lòng mình vẫn luôn chọn ở bên anh ấy. Chúng mình đến với nhau đâu chỉ vì một đứa con, mà vì tình cảm, vì sự đồng hành bao năm qua. Mình không trách, cũng không hối hận.
Nguồn: soha.vn