Sau khi nhà văn Quỳnh Dao qua đời, một bức thư cũ từ năm 2017 của bà bất ngờ được đào lại và gây bão mạng xã hội. Nhiều phụ huynh đọc xong đã suy ngẫm lại về cách dạy con của mình
Mới đây, thông tin nhà văn huyền thoại Quỳnh Dao - "mẹ đẻ" của loạt tác phẩm đình đám như Dòng Sông Ly Biệt, Hoàn Châu Cách Cách, Một Thoáng Mộng Mơ... qua đời đã khiến dân mạng xôn xao. Nguyên nhân được cho là bà đã tự quyết định ra đi theo cách của riêng mình.
Điều đặc biệt là netizen phát hiện ra từ tháng 2/2017, Quỳnh Dao đã từng đăng một bức thư gửi con trai và con dâu cực viral về chủ đề "cái chết" - một topic mà đa số bố mẹ Việt thường ngại nhắc đến với con cái
Trong bức thư, nữ sĩ chia sẻ bà đã đọc được một bài viết tên "Hẹn trước một lời từ biệt tuyệt vời của chính mình" và nó đã chạm đến trái tim bà. Bà bắt đầu suy nghĩ về câu chuyện sau khi qua đời của mình theo hướng tích cực, vì bà tin rằng cái chết cũng đẹp đẽ như sự sống vậy
Bà mong muốn khi đến lúc phải ra đi, đừng vì sự luyến tiếc của con cháu mà cố níu giữ xác thân, khiến bà phải chịu đựng đau khổ. Bà còn nhắc nhở con trai và con dâu đừng để bị những quan niệm về sinh tử làm rối trí.
"Cuộc sống là tình cờ, nhưng cái chết lại là tất yếu. Tại sao chúng ta lại vui mừng cho sự chào đời, nhưng lại buồn bã cho cái chết?" - bà viết.
Nội dung bức thư viral của Quỳnh Dao:
"Hẹn trước một lời từ biệt tuyệt vời của chính mình.
Gửi Trung Duy và Tú Quỳnh mến yêu của mẹ:
Đây là lần đầu tiên mẹ viết những tâm tư của mình trên Facebook, nhưng đây là bức thư quan trọng nhất trong đời mẹ.
Khi đọc bài 'Hẹn trước một lời từ biệt tuyệt vời của chính mình' trên tạp chí Today, mẹ mới biết rằng 'Luật quyền tự chủ của bệnh nhân' đã được thông qua, và sẽ bắt đầu thực hiện từ ngày 6/1/2019. Từ nay về sau, bệnh nhân có thể tự quyết định cách chết của mình, không cần chờ bác sĩ và gia đình quyết định nữa. Đối với mẹ, đây thực sự là một tin vui tuyệt vời
Bây giờ, mẹ muốn công khai những lời nhắn nhủ của mình trên mạng. Mặc dù Trung Duy đã nhiều lần nói rằng con hiểu rõ nguyện vọng của mẹ, nhưng mẹ lại sợ rằng đến lúc đó, tình yêu của các con dành cho mẹ quá lớn sẽ trở thành rào cản lớn nhất.
Hứa hẹn là dễ, nhưng thực hiện thì khó. Bây giờ mẹ đã công khai 'quyền lực' của mình, tất cả những người đọc được lá thư này đều là những nhân chứng. Các con không thể vì không nỡ mà cố níu giữ lại xác thân của mẹ, để mẹ trở thành người già nằm trên giường 'muốn sống không được, muốn chết cũng không xong'. Như vậy, các con mới thực sự là 'bất hiếu'!
[...]
Mẹ đã 79 tuổi, sang năm sẽ là 80 tuổi! Sống đến tuổi này, đã là ân huệ từ ơn trên rồi. Vì vậy, từ bây giờ, mẹ sẽ nhìn cái chết một cách lạc quan. Những lời nhắn nhủ của mẹ như sau:
Một: Dù mẹ mắc bệnh gì nặng, không làm đại phẫu. Để mẹ chết nhanh là quan trọng nhất!
Hai: Không đưa mẹ vào 'phòng chăm sóc đặc biệt'.
Ba: Trong bất kỳ trường hợp nào, không được đặt 'ống thông dạ dày'. Vì nếu mẹ mất đi khả năng nuốt, đồng nghĩa với việc mẹ cũng mất đi niềm vui ăn uống, mẹ không muốn sống như vậy!
Bốn: Không được đặt vào người mẹ các loại ống duy trì sự sống khác nhau. Ống tiểu, ống thở, và các ống khác đều không được!
Năm: Những 'biện pháp cấp cứu' cuối cùng như cắt khí quản, sốc điện, ECMO... tất cả những thứ này, mẹ đều không cần! Giúp mẹ chết mà không đau đớn, so với làm mọi cách để mẹ sống trong đau khổ, ý nghĩa hơn nhiều!
Mẹ đã từng nói: 'Khi sống, mong ước như tia lửa, cháy mãi cho đến phút cuối cùng của cuộc đời. Khi chết, mong ước như bông tuyết, nhẹ nhàng rơi xuống, hóa thành cát bụi!' ️
Mẹ viết lá thư này với tâm trạng lạc quan. Mẹ sẽ cố gắng bảo vệ bản thân, sống tốt, như tia lửa cháy sáng. Về mong ước khi chết như bông tuyết, mẹ e rằng cần có sự giúp đỡ của các con mới có thể thực hiện được. Hãy giúp mẹ đạt được mong ước của mình!
Điều đáng tiếc nhất trong cuộc sống là không thể chọn được sinh, cũng không thể chọn được giờ tử. Rất nhiều phong tục và quan niệm về sinh tử không thể phá vỡ đã trói buộc chúng ta. Đã đến lúc phải thay đổi quan niệm này rồi.
Sinh là ngẫu nhiên, tử là tất yếu.
Dù là ai, nếu như cha mẹ các con không gặp nhau, hoặc không yêu nhau vào một ngày, một giờ, một phút cụ thể nào đó, thì cái tôi độc nhất của con sẽ không được sinh ra. Vì vậy, mẹ thường nói 'sinh là ngẫu nhiên', không chỉ một lần ngẫu nhiên, mà là rất nhiều sự ngẫu nhiên tạo nên. Cái chết thì lại là điều đã định khi con chào đời.
Vậy thì, tại sao chúng ta phải vui mừng cho 'cuộc sống' mà lại buồn bã cho 'cái chết'? Chúng ta có thể dùng cách tiếp cận tích cực để đối mặt với cái chết không?
Các con yêu quý của mẹ, Trung Duy và Tú Quỳnh, xin các con hãy dùng cách tiếp cận tích cực để đối diện với cái chết mà mẹ chắc chắn sẽ phải đối mặt.
Khi thời gian điểm, các con không cần phải buồn bã, mừng cho mẹ đi!
Cuối cùng mẹ cũng đã hoàn thành hành trình gian khổ trên cõi đời này!
Thoát khỏi những đau khổ!"
---
Sau khi đọc xong lá thư này, nhiều người nhận ra chúng ta dường như chẳng bao giờ được giáo dục về cách đối mặt với cái chết hay cách nói lời tạm biệt tốt đẹp với người thân đã khuất
Ở Mỹ, "giáo dục về cái chết" được coi là một khóa học độc lập. Hiện nay, nó thậm chí trở nên phổ biến ở các trường học từ mầm non đến trung học trên toàn quốc. Đây là một phần quan trọng trong giáo dục trẻ em mà không nên bỏ qua.
"Em nắm tay anh ấy, cười với anh ấy một nụ cười, anh ấy cười lại với em, sau một lúc, anh ấy nhắm mắt lại, trông như là đã ngủ, cô giáo nói anh ấy đã ra đi, sẽ không bao giờ trở lại... Ba nói em là một chàng trai dũng cảm" - đây là nhật ký của một cậu bé sau khi tham gia "lớp học cảm xúc về cái chết".
Vậy chúng ta nên nói với trẻ nhỏ thế nào về cái chết?
1. Giai đoạn sơ sinh đến 4 tuổi: Giải thích bằng phép ẩn dụ
Đối với trẻ nhỏ trong độ tuổi này, các bé không hề có khái niệm về "cái chết".
Bố mẹ có thể sử dụng phương pháp ẩn dụ để giải thích, ví dụ như so sánh với món đồ chơi yêu thích của trẻ: Đồ chơi bị hỏng và không thể phục hồi, nghĩa là nó đã "chết". Điều này giúp trẻ em có được sự hiểu biết cơ bản về điều này.
2. Giai đoạn mẫu giáo: Giáo dục về cái chết có thể cải thiện khả năng nhận thức về nguy hiểm
Đối với trẻ em từ 4 đến 6 tuổi, các bé đã có khả năng nhận thức xã hội nhất định. Điều đầu tiên mà cha mẹ cần làm là "giáo dục về sự sống". Nói với trẻ rằng cái chết là một việc rất nguy hiểm và từ đó nuôi dưỡng ý thức an toàn cho trẻ.
Ở giai đoạn này, mục tiêu chính là an toàn, cần phải nói với trẻ rằng những thứ nguy hiểm không được chạm vào, và phải giải thích rõ ràng về mọi mối nguy hiểm tiềm ẩn
3. Trẻ em đã đi học tiểu học: Giáo dục chúng cách nhìn nhận vấn đề một cách khoa học
Trẻ em khi đã đi học tiểu học, chúng cũng có cảm xúc buồn bã như người lớn, biết suy nghĩ và đưa ra phán đoán về những ý niệm về cái chết.
Lúc này, bố mẹ nên đối mặt với những câu hỏi được đặt ra bởi con cái, để chúng có thể nhìn nhận sự việc này bằng con mắt khoa học.
Có thể đưa chúng đến viện bảo tàng tự nhiên xem con người làm thế nào để ra đời, lớn lên, già đi, chết đi. Bố mẹ cần nói với chúng một cách bình tĩnh, chúng sẽ không sợ hãi mà thay vào đó sẽ chấp nhận một cách vui vẻ
Lưu ý quan trọng: Khi bày tỏ ý kiến về cái chết với con cái, đừng bao giờ làm chúng sợ hãi, đừng để chúng phát triển nỗi sợ hãi quá mức về điều này nhé!
Là cha mẹ, chúng ta luôn mong rằng những điều xấu không bao giờ xảy ra với con cái, nhưng thực tế mong muốn không phải lúc nào cũng có thể trở thành sự thật. "Giáo dục về cái chết" có thể giúp trẻ em chuẩn bị sẵn sàng tâm lý đối diện với sự biệt ly - điều mà ai cũng bắt buộc phải trải qua trong cuộc đời
Nguồn: kenh14.vn